Chương 5 - Giấc Mơ Vỡ Tan
Lịch sử trò chuyện, lịch sử chuyển khoản, thông tin thuê phòng khách sạn, bản dự thảo thỏa thuận đứng tên hộ cổ phần.
Tất cả được lưu trong một USB mã hóa, khóa ở ngăn dưới cùng của két sắt công ty.
Cố Diễn cũng đã soạn xong thỏa thuận ly hôn cho tôi.
Điều kiện rất đơn giản.
Căn hộ nhỏ thuộc về tôi vì là tài sản trước hôn nhân.
Căn nhà ba phòng ngủ lớn, tôi nhận 75% giá trị, anh ta nhận 25% và được quy đổi theo giá thị trường.
Cổ phần công ty không liên quan đến anh ta vì anh không phải cổ đông đăng ký, không có căn cứ để phân chia.
Tiền tiết kiệm chung chia theo tỷ lệ.
Và cuối cùng…
Anh ta ra đi tay trắng.
Đã đủ nhân từ rồi.
Bởi nếu thực sự kiện theo pháp luật, với bằng chứng ngoại tình rõ ràng như thế này, số anh ta nhận được còn ít hơn.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Chỉ còn chờ chính anh ta nhảy vào bẫy.
Tối thứ Năm, Phương Húc nói phải tăng ca.
Tôi không hỏi nhiều.
Nhưng tôi mở hệ thống kiểm soát ra vào công ty trên điện thoại.
Thẻ nhân viên của anh rời công ty từ sáu giờ chiều.
Camera công ty còn cho thấy thẻ của Chu Điềm Điềm rời khỏi đó sớm hơn anh năm phút.
Tôi bật cười.
Tăng ca.
Tăng ca hay lắm.
Mười một giờ đêm, Phương Húc về nhà.
Trên người có một mùi sữa tắm lạ.
Tôi ngồi trên sofa xem TV, thuận miệng hỏi:
“Ăn chưa?”
“Ăn rồi, công ty gọi đồ ăn ngoài.”
“Ồ.”
Anh đi tắm.
Tôi nhìn màn hình TV, trong đầu lướt qua vô số suy nghĩ.
Cuối cùng chỉ còn lại một câu.
Đến lúc rồi.
Sáng thứ Sáu.
Trước khi Phương Húc ra khỏi nhà, tôi gọi anh lại.
“Chồng.”
“Ừ?”
“Cái giấy tờ tối ưu thuế lần trước anh nói ấy, có phải nên ký rồi không?”
Anh sững người.
Sau đó mắt sáng lên.
Là sáng lên thật sự.
Ánh mắt của kẻ đi săn khi tưởng con mồi tự mình bước vào bẫy.
“Đúng đúng, anh suýt quên. Hôm nay anh bảo nhân viên pháp chế mới sắp xếp giấy tờ gửi cho em.”
“Được.”
Tôi cười ngây thơ vô tội.
Bước chân anh lập tức nhẹ hẳn.
Trước khi ra cửa còn quay đầu nói:
“Niệm Niệm là tốt nhất.”
Ha.
Anh cũng “tốt nhất” đấy.
Buổi trưa, quả nhiên Phương Húc bảo nhân viên pháp chế mới gửi tài liệu vào email của tôi.
Một bản “Phương án tối ưu thuế cổ phần”.
Nói trắng ra là muốn tôi ký đồng ý chuyển miễn phí 30% cổ phần cho anh.
Ngoài mặt gọi là “đứng tên hộ”.
Nhưng một khi ký xong, số cổ phần đó gần như có đi mà không có về.
Tôi chuyển tài liệu cho Cố Diễn.
Mười phút sau, anh trả lời:
“Chiêu kinh điển. Đến câu chữ cũng lười sửa. Yên tâm, tôi đã chuẩn bị bản thay thế.”
Bản thay thế.
Cố Diễn soạn cho tôi một tài liệu có bề ngoài gần như giống hệt.
Cùng định dạng.
Cùng cách trình bày.
Ngay cả cỡ chữ cũng giống nhau.
Điểm khác biệt duy nhất là…
Nội dung hoàn toàn đảo ngược.
Điều khoản cốt lõi trong bản này là:
Phương Húc tự nguyện từ bỏ mọi quyền lợi và yêu cầu liên quan đến công ty, đồng thời xác nhận toàn bộ cổ phần là tài sản cá nhân của Lâm Niệm, không liên quan đến quan hệ hôn nhân.
Nói đơn giản.
Anh tưởng tôi ký giấy “chuyển cổ phần cho anh”.
Nhưng thực tế thứ anh cầm trên tay lại là văn bản tuyên bố:
“Anh vĩnh viễn không có quan hệ lợi ích gì với công ty này.”
Dĩ nhiên, văn bản cần chính anh ký xác nhận mới có hiệu lực.
Và kế hoạch của tôi là…
Để chính anh tự ký.
Làm sao khiến anh ký?
Quá đơn giản.
Khuyết điểm lớn nhất của Phương Húc chính là tự phụ.
Anh chưa bao giờ đọc kỹ giấy tờ.
Bởi anh cho rằng mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay mình.
Ba giờ chiều, tôi nhắn WeChat cho anh.
“Chồng, em xem giấy tờ rồi, không có vấn đề gì. Nhưng pháp chế nói hai bên đều cần ký mới làm thủ tục được. Khi nào anh tiện qua ký?”
Anh trả lời ngay lập tức:
“Bây giờ anh qua được!!!”
Ba dấu chấm than.
Vui như trúng số.
Tôi suýt bật cười.
Mười lăm phút sau, Phương Húc xuất hiện trong văn phòng tôi.