Chương 3 - Giấc Mơ Trở Về Trước Đêm Thi
“Hồi Hoàng hậu nương nương, thỏi mực này là mực ngự dụng mà phụ thân thần nữ đặc biệt tìm cho thần nữ. Nghĩ đến thần nữ và muội muội tình như tỷ muội, hôm nay lại là ngày lành chọn bạn học cho công chúa, nên thần nữ xuất phát từ ý tốt, tặng thỏi mực tốt này cho muội ấy. Thần nữ thật sự không biết vì sao muội muội lại nhận định vấn đề là do thần nữ.”
Giọng ta bình tĩnh, ngược lại càng có vẻ thẳng thắn.
Lận Uyển Vân tức đến cả người run rẩy, giọng nói cũng lạc đi.
“Chính là ngươi! Chắc chắn là ngươi ghen tị với ta nên mới động tay động chân trên thỏi mực!”
Ta hơi nhíu mày, biện giải:
“Muội muội nói vậy là từ đâu? Thỏi mực kia là phụ thân cho ta, làm sao ta biết trước muội sẽ dùng? Huống chi, trước mặt nhiều người như vậy, ta tặng mực cho muội, chẳng lẽ chính là để diễn một màn hãm hại trước mặt Hoàng hậu nương nương sao? Chuyện này có lợi gì cho ta?”
Lận Uyển Vân còn muốn nói gì đó, sau rèm châu lại truyền đến giọng nói hơi mất kiên nhẫn của Hoàng hậu.
“Đủ rồi.”
Trong điện lập tức yên tĩnh.
“Lận Uyển Vân, ngươi luôn miệng nói tỷ tỷ ngươi hại ngươi, vậy có chứng cứ không?”
Khí thế kiêu ngạo của Lận Uyển Vân lập tức bị bóp tắt. Nàng ta sững tại chỗ, lắp bắp nói:
“Thần nữ… thần nữ không có chứng cứ, nhưng…”
“Không có chứng cứ mà lại ở trước điện tùy tiện lôi kéo người khác vào, lời lẽ chắc như đinh đóng cột mà chỉ tội.”
Giọng Hoàng hậu lạnh xuống.
“Tuổi còn nhỏ mà tâm tư đã bất chính như vậy, thật khó gánh nổi trọng trách bạn học bên công chúa. Người đâu, đưa nàng ta ra ngoài.”
Lời vừa dứt, lập tức có hai cung nhân bước lên, một trái một phải giữ lấy cánh tay Lận Uyển Vân.
Nàng ta hoàn toàn hoảng loạn, giãy giụa kêu lớn:
“Nương nương tha mạng! Nương nương! Thật sự không phải thần nữ! Là nàng hại thần nữ! Bá phụ có thể làm chứng cho thần nữ!”
Nhưng lời biện giải của nàng ta chỉ đổi lấy việc cung nhân kéo mạnh hơn. Rất nhanh, tiếng khóc gào ấy biến mất ngoài điện.
8
Trong nhóm người còn lại vang lên một trận thì thầm nhỏ. Ánh mắt nhìn ta cũng trở nên khác nhau.
Lúc này, giọng Hoàng hậu lại vang lên.
“Lận Nam Chi.”
Ta bước lên một bước, khom người đáp vâng.
“Bài văn sách của ngươi, bản cung đã xem rồi.
“Chữ viết thanh tú, nét bút lại không mất khí cốt. Luận điểm mới mẻ, lời nói có nội dung, có thể thấy là đã dụng tâm.”
Hoàng hậu đưa một tấm yêu bài bằng gỗ mun có khắc hoa văn phượng đến trước mặt ta, giọng nói ôn hòa.
“Người có thể viết ra bài văn như vậy, nghĩ cũng không phải kẻ tùy tiện hãm hại người khác.”
Ta đưa đôi tay hơi run ra, nhận lấy tấm yêu bài kia.
Kiếp trước, ta khổ cầu không được, trơ mắt nhìn nó rơi vào tay Lận Uyển Vân, cuối cùng trở thành đá kê chân cho nàng ta.
Nay, nó cứ nhẹ nhàng như vậy rơi vào lòng bàn tay ta.
Ta cố nén nghẹn ngào nơi cổ họng, quỳ xuống tạ ơn.
“Thần nữ khấu tạ ân điển của Hoàng hậu nương nương.”
“Đứng lên đi.”
Hoàng hậu mỉm cười nhìn ta, giọng nói thân thiết hơn rất nhiều.
“Về nghỉ ngơi cho tốt, sáng sớm mai bản cung sẽ phái người đến đón ngươi.”
Trên suốt đường về, ta vẫn luôn siết chặt tấm yêu bài kia, đến khi lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Sau khi hồi phủ, trong nhà đã náo loạn thành một đoàn.
Lận Uyển Vân khóc như hoa lê đẫm mưa, thẩm nương đang dịu giọng an ủi nàng ta.
Phụ thân thì đen mặt, đi tới đi lui trong đại sảnh.
Thấy ta bước vào, ông như tìm được chỗ trút giận, mấy bước xông đến trước mặt ta, chỉ vào mũi ta mà mắng:
“Ngươi hại đường muội ngươi rơi vào tình cảnh như vậy, vậy mà còn có mặt mũi trở về!”
Thẩm nương cũng ngẩng đầu lên, dùng khăn lau khóe mắt, u oán mở miệng.
“Nam Chi à, con và Uyển Vân dù sao cũng là tỷ muội. Nó từ nhỏ đã thân thiết với con, con cần gì phải hại nó đến mức này, cố ý đưa thỏi mực đã bị động tay động chân cho nó?”
Ta khó hiểu nhìn bọn họ, như thể đang nghe chuyện hoang đường.
“Phụ thân, thẩm nương, vì sao mọi người đều nói là con muốn hại muội ấy? Thỏi mực ấy là phụ thân cho con, con chẳng qua chỉ chuyển tặng cho đường muội thôi. Nếu thật sự phải bàn về kẻ đầu sỏ, chẳng phải nên là phụ thân của con sao?”
9
“Tỷ tỷ…”
Lận Uyển Vân càng khóc dữ hơn.
“Ngươi còn dám ngụy biện!”
Phụ thân tức đến đứng phắt dậy khỏi ghế, ngón tay chỉ vào ta cũng run lên.
“Thỏi mực là ta đưa cho ngươi, ta có bảo ngươi đưa cho muội muội ngươi sao? Rõ ràng là ngươi lòng mang ghen tị, cố ý làm vậy! Sao ta lại sinh ra đứa con gái ác độc như ngươi!”
Ông thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Ngươi lập tức vào cung, đến trước Hoàng hậu nương nương nhận tội, nhường vị trí bạn học cho muội muội ngươi!”
“Được thôi.”
Ta đáp rất dứt khoát.
“Đi thì đi. Vừa hay ta cũng muốn đến trước mặt Hoàng hậu nương nương phân trần xem phụ thân vì đường muội mà hao tổn tâm cơ hại con gái ruột của mình thế nào. Dù sao thỏi mực này là phụ thân cho con, ai cũng có thể làm chứng. Đến lúc đó thử xem Hoàng hậu nương nương tin con hay tin phụ thân.”
“Ngươi… ngươi…”
Phụ thân tức đến môi trắng bệch, chỉ vào ta “ngươi” hồi lâu, lại không nói được câu nào.