Chương 4 - Giấc Mơ Ngọt Ngào Của Bé Con
13
Động tác của người đàn ông khựng lại.
Anh thử hỏi.
“Bé con?”
Tôi giả chết như chim cút.
Giọng Bùi Ngự không cho phép phản đối.
“Em tỉnh rồi.”
Thấy tôi mãi không động, anh u ám nói.
“Bắp chân em căng thế này, lúc ngủ em sẽ không như vậy. Nói vậy thì lần trước em cũng tỉnh rồi đúng không, nhưng vẫn để anh…”
Tôi cũng không giả vờ nữa.
Ngồi dậy lấy gối ném anh, ra tay trước.
Vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Còn không phải vì anh lén làm chuyện xấu, hại em tưởng là vấn đề của mình!”
“Trước đó em đã nói rồi nếu anh không thỏa mãn thì nói với em, kết quả anh ngoài mặt đồng ý, sau lưng vẫn lén lút ăn vụng! Như vậy đúng không?!”
Chiếc gối bị đặt dưới eo tôi.
Bùi Ngự bị đánh cũng không tức giận.
Anh giữ lấy bắp chân tôi, giống như hồ ly tinh cọ lên mặt mình.
“Bị phát hiện rồi, vợ quả nhiên thông minh.”
Lông mi anh khẽ chớp.
“Vậy vợ thấy thoải mái không?”
“Tôi…”
Đáng ghét, hình như không thể phủ nhận.
Những nụ hôn dày đặc từ bắp chân chậm rãi đi lên, để lại những vệt ẩm ướt.
“Anh sai rồi vợ à, anh chỉ là quá thích em, nhưng lại sợ em mệt sẽ chán.”
Bùi Ngự cúi xuống, trong mắt cháy lên dục vọng, giống như con sói thật sự lộ bản tính, tham lam cuồng nhiệt.
“Anh xin lỗi như vậy, được không?”
Ánh mắt tôi dao động.
Rụt rè gật đầu.
Eo bị cánh tay nổi gân kéo lên, xoa nhẹ một cái.
Bùi Ngự lại nằm xuống, đôi môi mỏng xinh đẹp khẽ mở.
Thần sắc mê hoặc, giống như yêu ma.
“Vợ à, ngồi lên người anh.”
…
14
Tháng chín nhanh chóng đến.
Trường cho phép nộp bổ sung hồ sơ bảo nghiên cứu sinh đến cuối tháng chín.
Vừa kịp trước hạn chót.
Kết quả thi quốc gia cũng đã có.
Nhóm của tôi giành được giải vàng của hạng mục.
Còn nhóm của Trì Phong, thậm chí còn không lọt vào vòng thi quốc gia.
Phần tôi phụ trách tối ưu bị họ sửa lại đến rối tung, kẹt ở đó cũng là điều bình thường.
Thư Mộng Dao từng đến tìm tôi.
Cô ấy nói đã xin lỗi các thành viên trong nhóm, sau khi có kết quả cấp tỉnh đã rút khỏi đội để không gây phiền phức cho họ khi thi quốc gia.
Bây giờ đến xin lỗi tôi.
“Xin lỗi chị Kỳ, là em bị lòng tham che mắt muốn hưởng điểm và tiền thưởng, không ngờ lại phá vỡ mối quan hệ giữa chị và anh Trì.”
Tôi lắc đầu.
“Là anh ta cố ý lợi dụng em để làm mâu thuẫn thêm nghiêm trọng, ngược lại tôi còn phải cảm ơn em vì đã giúp tôi nhìn rõ con người thật của anh ta.”
Cô ấy ngập ngừng nói.
“Anh Trì bây giờ trạng thái rất tệ, mỗi tối đều uống rượu giải sầu, cả người như mất hết ý chí. Nếu chị có thời gian, chị có thể đến gặp anh ấy không?”
“Em không cần giúp anh ta, tôi đã kết hôn rồi, cũng không thể quay đầu nữa, làm vậy cũng không có ý nghĩa.”
Thư Mộng Dao ngây người.
“Chị kết hôn rồi?”
“Ừm, chồng tôi rất tốt.”
Tôi mỉm cười.
“Đến lúc đó sẽ gửi em thiệp cưới.”
“Được!”
Cô ấy đỏ mặt.
“Khoảng thời gian này gây phiền phức cho chị thật xin lỗi, chúc chị sau này hạnh phúc.”
15
Kết quả bảo nghiên cứu sinh đã có.
Tôi rất may mắn đỗ vào ngôi trường mình mong muốn.
Gió thu nhẹ nhàng.
Cuối cùng tôi cũng có thể thả lỏng, nghiêm túc tận hưởng tình yêu và cuộc sống.
Dưới sự ủng hộ của người mình yêu, tiếp tục bước về phía ước mơ.
Sự “dục cầu bất mãn” và cảm giác thiếu an toàn nho nhỏ của Bùi Ngự đối với tôi lại khiến một người bạn trai quá hoàn hảo trở nên chân thực hơn, khiến tôi càng rung động.
Hai chúng tôi mở lòng với nhau về bí mật cuối cùng, hoàn toàn thẳng thắn.
Tháng sáu năm sau là mùa tốt nghiệp.
Bùi Ngự tham dự lễ tốt nghiệp của tôi.
Để không cướp đi ánh hào quang của cuộc đời tôi, hôn lễ được chọn tổ chức vào tháng bảy.
Tôi mặc váy cưới cầm bó hoa bước về phía anh.
Hai con người từng rẽ sang những ngã rẽ khác nhau của cuộc đời,
cuối cùng lại gặp nhau.
Cùng tạo nên quỹ đạo mới cho cuộc đời.
(Kết thúc)