Chương 1 - Giấc Mơ Ngọt Ngào Của Bé Con
1
Trong phòng dần dần dâng lên hơi ấm.
Cửa kính sát đất bị hơi nước phủ mờ, hiện ra vài vệt dấu tay.
Cơ thể nóng như bốc cháy, bên tai là hơi thở nóng rực của người đàn ông.
Giọng khàn khàn trầm thấp: “Bé con, sao lại lũ lụt thế này…”
Tôi đột ngột tỉnh dậy.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ bay, chói đến mức khiến người ta không mở nổi mắt.
Bùi Ngự mặc tây trang chỉnh tề đứng trong vùng sáng tối đan xen, đường nét sâu sắc lạnh lùng lại thêm vài phần dịu dàng.
“Bé con, dậy ăn cơm thôi.”
Bàn tay lớn khớp xương rõ ràng đưa tới, kéo lại vạt váy ngủ của tôi vì tư thế ngủ quá xấu mà bị cuộn lên.
Động tác thân mật như vậy khiến người ta vô cùng hưởng thụ.
Tôi đỏ mặt ôm lấy tay anh cọ cọ: “Em dậy rồi, anh.”
Nói đúng ra, tôi nên gọi Bùi Ngự là chồng.
Chúng tôi là liên hôn dựa trên nền tảng tình yêu, cách đây không lâu đã đăng ký kết hôn.
Nhưng tôi ngại gọi như vậy, Bùi Ngự cũng rất chu đáo không ép tôi đổi cách xưng hô, ngược lại bản thân anh rất tự nhiên bước vào vai trò người chồng.
Sau khi rửa mặt xong tôi đến bếp tìm anh.
Bùi Ngự đang đeo tạp dề rán bít tết cho tôi, trên đảo bếp đã đặt sẵn một đĩa việt quất tươi còn đọng nước.
Mỹ nam hệ cấm dục lạnh lùng khi làm chồng quả nhiên rất khiến người ta thưởng tâm duyệt mục.
Cũng không thể nói là cấm dục.
Trong giấc mơ, gương mặt tuấn tú đó lại mang nụ cười nhàn nhạt, thản nhiên liếm đi vệt nước dư thừa nơi khóe môi.
Quyến rũ như hồ ly tinh, câu hồn đoạt phách.
Hai hình ảnh Bùi Ngự hoàn toàn trái ngược giữa hiện thực và giấc mơ chồng lên nhau trong đầu tôi.
Mặt tôi đỏ bừng.
A a a không thể nghĩ nữa!!
Tôi cúi đầu ăn bít tết điên cuồng.
Bùi Ngự ôm ga giường từ phòng ngủ bước ra.
Lại ướt rồi?
Sao lại như vậy, tối qua rõ ràng tôi còn đặc biệt quấn lấy Bùi Ngự mấy lần.
Nhà ai mà một ngày thay ga giường hai lần chứ.
Nhận ra sự xấu hổ của tôi, Bùi Ngự khẽ cong môi.
Giọng nói bình thản: “Chuyện này rất bình thường, bé con.”
Tôi vội chộp lấy túi xách: “Chiều nay em còn phải họp, em đi trước đây!”
Họp khiến người ta uể oải.
Trong phòng họp.
Tôi vừa uống trà nho xanh đá do chính chồng làm, vừa nghe Trì Phong phát biểu.
Không sai, so với việc họp còn khó chịu hơn chính là đội trưởng nhóm lại là bạn trai cũ.
2
Quan trọng là tôi cần thành tích cuộc thi này để cộng điểm nên cũng không thể rút lui.
“… Tạm dừng ở đây, nếu không có ý kiến thì nghỉ mười phút.”
Trì Phong đặt bút lật trang xuống, bước về phía tôi.
Anh ta cười như không cười: “Ba tháng không gặp, tôi còn tưởng em không định tới nữa.”
“Tôi là phó đội trưởng, sao tôi lại không tới?”
Trì Phong khựng lại một chút: “Anh không thấy em ở ký túc xá nữ, em dọn ra ngoài rồi?”
“Đúng, tôi kết…”
Chữ hôn còn chưa nói ra, phía xa đã truyền đến một trận xôn xao.
Thư Mộng Dao ôm bụng được đội viên dìu đỡ.
Sắc mặt Trì Phong trắng bệch, vội chạy tới đỡ cô ta: “Em không sao chứ?”
Mấy đội viên đều vây lại quan tâm, dường như cũng không có gì nghiêm trọng.
Tôi nhún vai, trở về chỗ tiếp tục hoàn thiện khung quy trình dự án.
Mặt bàn bị gõ cộc cộc.
“Mộng Dao đến kỳ kinh nguyệt, trong túi em rõ ràng luôn mang theo băng vệ sinh, tại sao không đưa cho cô ấy?”
Trì Phong bất mãn nói: “Đều là con gái với nhau, trưởng thành chút đi, đừng so đo như vậy, giúp cô ấy một chút.”
Tôi bị một tràng trách móc của anh ta đập đến choáng váng.
Ánh mắt của mấy đội viên đồng loạt nhìn sang, những ánh nhìn quen thuộc đầy trách móc và khinh bỉ như thủy triều kéo tôi trở về cảnh tượng vài tháng trước khi còn chưa chia tay Trì Phong.
Trước ngày thi cấp trường, Trì Phong đột nhiên kéo đàn em của anh ta là Thư Mộng Dao vào nhóm.
Dự án là do tôi và Trì Phong cùng làm, khi đó đã tìm đủ thành viên và phân công rõ ràng, cơ bản hoàn thành rồi.
Thêm một người vào chẳng khác nào khuấy đục nước để hưởng công lao.
Trì Phong lại nói Thư Mộng Dao chỉ đến tìm hiểu quy trình chơi chơi, sẽ không ảnh hưởng gì.
Nhưng anh ta rõ ràng biết tôi đang xin suất bảo nghiên cứu sinh, cuộc thi có được chọn để cộng điểm hay không rất quan trọng với tôi.
Đó là lần chúng tôi cãi nhau lớn nhất.
Để dỗ dành tôi, Trì Phong nói sẽ đặt tên Thư Mộng Dao ở vị trí cuối cùng.
Sau khi kết quả thi cấp trường công bố, Thư Mộng Dao lại hiên ngang đứng thứ ba, chỉ sau tôi.
Tôi tức quá nên lên tiếng thay các đội viên, Trì Phong lại gầm lên cắt ngang tôi.
“Đủ rồi!”
“Em còn muốn anh giải thích bao nhiêu lần nữa, anh tìm người phụ trách sửa nhưng không được thông qua không phải anh không đi làm!”
“Mộng Dao trời sinh vận may tốt, sau khi gia nhập nhóm không những không gây ảnh hưởng gì, còn giúp chúng ta giành hạng nhất cấp trường.”
“Tâm địa cô ấy lương thiện, bị em làm mất mặt như vậy cũng chỉ biết nhẫn nhịn, còn em thì sao?”
“So đo từng chút, ghen tuông đố kỵ, thấy cô gái nào bên cạnh anh cũng lao vào cạnh tranh, anh thật sự nhìn lầm em rồi!”
Tôi thật sự bật cười vì tức.
Ở bên nhau lâu như vậy, đây cũng là lần đầu tiên tôi biết Trì Phong là một kẻ đảo lộn trắng đen như vậy.
Vì thế tôi dứt khoát đề nghị chia tay.
Tôi cũng từng tủi thân nghĩ tới việc rời khỏi đội.
Nhưng nghĩ lại, cuộc thi này cũng là thứ tôi thức bao nhiêu đêm mới làm xong.
Dựa vào đâu tôi phải dễ dàng để tâm huyết của mình cho người khác nhặt được lợi?
3
Suy nghĩ quay lại.
Tôi đã sớm không còn là cô gái nhỏ chỉ biết tự chứng minh khi bị chỉ trích và chèn ép vô cớ.
Thoát khỏi quan hệ yêu đương, những lời lẽ ghê tởm của Trì Phong cũng nhìn rõ ràng hơn.
Tôi nặng nề đặt cốc giữ nhiệt xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng anh ta.
“Anh đang thay cô ta tìm tôi mượn băng vệ sinh à? Đây là thái độ đi nhờ vả sao?”
Trì Phong sững người.
Trong tưởng tượng của anh ta, tôi đáng lẽ phải ra sức biện minh, cuối cùng bất đắc dĩ lấy đồ ra, ngoan ngoãn xin lỗi mới đúng.
Tôi nhìn về phía Thư Mộng Dao.
“Nếu có gì cần có thể trực tiếp nói với tôi, nếu không anh ta cứ bùng nổ trước mặt mọi người như vậy, lỡ người khác hiểu lầm cô cũng EQ thấp giống anh ta thì cô cũng xấu hổ.”
Những ánh mắt vốn nhìn tôi lập tức chuyển sang Thư Mộng Dao.
Cô ta cắn môi khó xử: “Anh Trì, em không sao đâu, anh đừng làm loạn nữa.”
Xem đi, mục tiêu công kích đã biến thành Trì Phong.
Họp đến bảy tám giờ tối tôi mới về.
Dù rất mệt, nhưng tâm trạng tốt hơn lần trước rời đi nhiều.
Sau khi về nhà.
Tôi tắm xong rồi nằm bẹp trên sofa.
Bùi Ngự bưng một đĩa nhỏ viên chiên mới làm xong, thổi nguội rồi đút cho tôi ăn.
Tôi há miệng cắn một cái, cơ thể mệt mỏi vì đồ ăn ngon mà dịu lại rất nhiều.
Tôi cong mắt, mổ nhẹ lên môi Bùi Ngự một cái.
“Cảm ơn anh.”
Bụng dưới bị người đàn ông nhẹ nhàng xoa qua lớp áo.
“Mệt vậy sao, làm bé con của chúng ta đói lép rồi.”
Tôi than phiền với anh: “Không còn cách nào, giao tiếp với loại người như Trì Phong thật sự quá khó.”
Đầu ngón tay mang chút chai mỏng chậm rãi di chuyển lên trên, nhiệt độ nóng bỏng khiến một chuỗi tê dại lan khắp.
Tôi giữ lại bàn tay đang làm loạn trước ngực, mặt đỏ bừng.
“Sờ nữa là cháy lên thật đó, anh.”
Bùi Ngự rút tay về, thần sắc không đổi.
“Nếu bé con mệt thì tối nay chúng ta ngủ sớm một chút.”
Tôi há miệng: “Thật ra cũng không cần sớm như vậy.”
Làm xong ngày hôm sau ga giường vẫn ướt, không làm chẳng phải còn khoa trương hơn sao?
Đầu tôi bị xoa nhẹ.
“Đều nghe theo bé con.”
Nhìn gương mặt thanh lãnh nghiêm túc của Bùi Ngự, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác tội lỗi.
Giống như không chỉ khinh nhờn đóa hoa trên đỉnh cao, còn dụ dỗ ép buộc kéo anh xuống biển dục vọng đang sôi trào.
…
Biển sôi trào dữ dội, bọt nước văng lên gương mặt người đàn ông.
Tôi cúi đầu.
Vừa thẹn thùng vừa do dự.
“Có phải hơi quá không…”
Bùi Ngự chậm rãi ngẩng đầu, tùy ý lau khóe miệng.
Trong đáy mắt nóng rực, tràn đầy dục vọng chiếm hữu mãnh liệt.
“Không đâu, rất ngọt.”
Tim tôi đột nhiên nhảy mạnh.
Cơn sóng lớn cũng theo đó dâng trào.
4
Trước khi hoàn toàn ngủ thiếp đi, trong đầu tôi vẫn hiện lên mấy chữ.
Bùi Ngự anh ấy, sao có thể dùng gương mặt đó nói ra những lời như vậy.
Thật quá phạm quy.
Thật thích.
Cảm giác nóng bức quen thuộc lại leo lên.
Giống như bị lửa thiêu, toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi, nóng rực lại ẩm ướt.
Tôi đột ngột tỉnh dậy.
Cảm thấy bụng lạnh lẽo.
Không biết từ lúc nào váy ngủ đã cuộn lên tới eo.
Cơ thể nóng lên một cách kỳ lạ, dường như vẫn còn lưu lại xúc cảm kỳ lạ trong giấc mơ.
Tôi vô cùng ảo não, sao có thể vừa ngủ xấu vừa dục cầu bất mãn như vậy.
Trước mắt bỗng xuất hiện một mảng lớn bình luận.
【Bé con ngốc thật đó, thật ra những thứ đó không phải mơ đâu, là chồng em đang ăn buffet đó /ngon】
【Bé à em không biết đâu, mỗi lần chồng em phát hiện em gặp lại anh chồng cũ, buổi tối đều phải tự thêm bữa, ăn đến no mới thôi /sắc /sắc /sắc】
【Rốt cuộc là ai dục cầu bất mãn chưa ăn no đây, khó đoán thật /tim vàng /tim vàng】
【Chính là kiểu nước này nhìn mới sướng!!!】
Đồng tử tôi chấn động.
Ga giường ướt đẫm bên dưới và cảm giác sau đó càng rõ ràng đã chứng thực lời của những dòng bình luận.
Chuyện như vậy, tôi chỉ nửa đẩy nửa thuận với Bùi Ngự vài lần.
Dù rất thoải mái, nhưng tôi ngại thể hiện ra, nên cũng không thường xuyên.
Trong lòng dâng lên cảm giác kích thích mới mẻ bí mật, gò má bất giác nóng lên.
Bùi Ngự bình thường nghiêm túc như vậy thật sự sẽ lén lút…
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước.
Bùi Ngự để trần nửa thân trên bước ra.
Giọt nước theo sống mũi lăn xuống, đôi môi mỏng màu hồng nhạt đỏ hơn nhiều, dường như còn hơi sưng.
Ánh mắt quét về phía tôi, trong mắt thoáng qua một tia không tự nhiên.
“Bé con sao tỉnh rồi?”
Anh thuần thục kéo lại vạt váy cho tôi.
Sau đó xoay người lên giường, dáng vẻ lãnh đạm như không có hứng thú với tôi.
“Bé con ngủ sớm đi.”
Tôi bỗng nhiên có chút khó chịu.
Cố ý dùng mũi chân cọ lên cơ bụng anh.
“Nhưng em lại mơ giấc mơ đó, bây giờ không ngủ được.”
Theo rãnh cơ bụng trượt xuống dưới.
“Hay là anh giúp em giải nhiệt một chút?”
Cổ chân tôi đột nhiên bị giữ lại.
Yết hầu Bùi Ngự chuyển động, cúi người muốn hôn tôi.
“Bé con.”
Vừa nghĩ tới miệng anh vừa chạm qua một nơi nào đó.
Tôi theo bản năng nghiêng đầu tránh đi.
Có chút ghét bỏ.
Bùi Ngự cứng đờ.
Không kịp nghĩ nhiều, tôi nhanh chóng kéo chăn qua.
Che giấu lúng túng.
“Ừ thì… em ngủ đây.”