Chương 4 - Giấc Mơ Kì Lạ Trước Ngày Thi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bên phòng tuyển sinh quận cũng đã có câu trả lời, chỉ cần xác minh danh tính thành công, sẽ không ảnh hưởng đến việc tôi vào phòng thi.

Sợi dây tôi căng cứng nãy giờ, cuối cùng cũng thả lỏng được một chút.

Bốn giờ chiều, tôi cùng cô Tần và hai viên cảnh sát về nhà lấy sổ hộ khẩu.

Mẹ tôi khóc suốt dọc đường.

Bà lúc thì nói tôi xé to chuyện.

Lúc lại nói Thẩm Chu từ nhỏ đã hiểu chuyện, không thể nào hãm hại tôi.

Tôi không phản bác.

Có những lời nói suốt mười tám năm, đã sớm mọc rễ thành bức tường.

Về đến nhà, ba tôi đang đứng hút thuốc trong phòng khách.

Gạt tàn chứa đầy một nửa là tàn thuốc.

Tôi vừa bước vào, ông đã chỉ thẳng mặt tôi mà chửi.

“Mày cứ phải phá nát quan hệ hai nhà mới vừa lòng hả?”

Cảnh sát giơ thẻ ngành.

“Mời ông hợp tác, lấy sổ hộ khẩu ra đây.”

Sắc mặt ba tôi lúc xanh lúc trắng, cuối cùng vẫn đi vào phòng ngủ lục tủ.

Khi mẹ tôi đi theo vào, tôi thấy tay bà đang run.

Lấy sổ hộ khẩu ra, cảnh sát đối chiếu thông tin.

Cô Tần bảo tôi về phòng dọn dẹp những đồ dùng cần thiết cho tối nay.

Tôi đẩy cửa phòng, khóa ngăn kéo bàn học vẫn còn nguyên vẹn.

Nhưng tôi biết, nguyên vẹn không có nghĩa là an toàn.

Tôi ngồi xổm xuống, sờ vào mép ván đáy ngăn kéo.

Ở đó có một vết xước rất mảnh.

Trước đây không có.

Thẩm Chu không mở bằng chìa khóa.

Cậu ta đã cạy ra rồi lắp khóa lại như cũ.

Tôi nhét quần áo và dụng cụ học tập vào balo, tay vô tình chạm vào chiếc hộp sắt cũ dưới gầm giường.

Đó là chiếc hộp tôi dùng để đựng giấy khen và ảnh hồi nhỏ.

Nắp hộp đóng không chặt.

Lòng tôi thót lên, tôi kéo nó ra.

Bức ảnh nằm trên cùng đã bị lật ra ngoài.

Trong ảnh, sinh nhật sáu tuổi của tôi, Thẩm Chu đứng phía sau tôi, Đường Tuệ và ba mẹ tôi đứng hai bên.

Nền là cây ngô đồng dưới lầu khu tập thể cũ.

Ban đầu tôi không thấy có gì lạ.

Cho đến khi tôi nhìn thấy mặt sau bức ảnh có thêm một vết bút chì.

Đó là một dòng chữ nhỏ.

Hà Tây, lò số 7.

Nét chữ rất cũ, như được viết từ nhiều năm trước.

Tôi cầm bức ảnh bước ra ngoài.

“Ba, cái này có ý gì?”

Ba tôi nhìn rõ mặt sau bức ảnh, máu trên mặt rút sạch ngay lập tức.

Mẹ tôi cũng sững người.

Bà gần như lao đến cướp lấy bức ảnh.

“Con lục tìm cái này làm gì?”

Cảnh sát cản bà lại.

Tôi nhìn ba tôi.

“Ba từng đến nhà máy gạch cũ Hà Tây sao?”

Môi ba tôi trắng bệch.

“Chưa từng.”

“Vậy lò số 7 là sao?”

Ông im lặng.

Cô Tần cũng nhìn ông.

“Ông Mạnh, bây giờ ông còn giấu giếm, sẽ không có bất kỳ lợi ích nào cho con bé đâu.”

Ba tôi đột ngột ngẩng đầu lên, giọng khàn đặc.

“Đó đều là chuyện của mười mấy năm trước rồi!”

Phòng khách bỗng chốc im lặng.

Mẹ tôi bịt miệng, nước mắt rơi càng dữ dội hơn.

Ngực tôi như bị thứ gì đó đập mạnh vào.

“Chuyện gì?”

Ba tôi không nói.

Lúc này, điện thoại của tôi rung lên một cái.

Lại là tin nhắn từ số lạ đó gửi đến.

Lần này không phải là ảnh.

Là một đoạn video mười giây.

Trong video, ánh sáng lờ mờ chiếu rọi một đoạn xích sắt gỉ sét.

Nơi tận cùng của sợi xích, người phụ nữ cuộn mình trong góc lò đất.

Cô ấy từ từ ngẩng đầu lên, để lộ nửa khuôn mặt đầy vết thương.

Tôi gần như đứng không vững.

Bởi vì sau tai trái của cô ấy, có một nốt ruồi nhỏ giống hệt tôi.

Cuối đoạn video, cô ấy cử động môi về phía ống kính.

Không có âm thanh.

Nhưng tôi đọc được.

Cô ấy đang nói là.

Ba cô cũng từng đến đó.

06

Sau khi xem xong đoạn video, cảnh sát lập tức báo cáo tình hình.

Nhà máy gạch cũ Hà Tây từ chỗ là một lời đe dọa thông thường, đã trở thành hiện trường có khả năng có người bị giam giữ.

Tôi được yêu cầu ở lại nhà nghỉ, không được phép lại gần khu đất hoang đó.

Cô Tần ở lại cùng tôi.

Cô cất giấy báo dự thi và căn cước công dân của tôi vào túi đeo sát người, rồi kiểm tra lại đồ dùng thi cử hết lần này đến lần khác.

Tôi ngồi bên mép giường, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Điện thoại của tôi đã bị cảnh sát lấy đi để thu thập bằng chứng, chỉ để lại cho tôi một chiếc điện thoại dự phòng để liên lạc với giáo viên.

Tôi cứ tưởng như vậy là có thể yên tĩnh lại được rồi.

Nhưng đến sáu giờ hai mươi tối, điện thoại bàn trong nhà nghỉ đổ chuông.

Cô Tần nhấc máy, chỉ nghe một giây, sắc mặt đã biến đổi.

Cô bấm loa ngoài.

Giọng người đàn ông đã bị biến đổi truyền ra từ ống nghe.

“Mạnh Chi, mày còn bốn mươi phút.”

Cô Tần nghiêm giọng nói: “Cảnh sát đã đến đó rồi, anh không thoát được đâu.”

Người đàn ông cười một tiếng.

“Họ không vào được lò số 7 đâu.”

“Sợi xích trên người cô ta nối với thùng dầu hỏa.”

“Mạnh Chi không xuất hiện, tôi sẽ châm lửa.”

Móng tay tôi bóp chặt vào lòng bàn tay.

Cô Tần chắn trước mặt tôi, dùng khẩu hình miệng bảo tôi đừng lên tiếng.

Người đàn ông lại giống như biết tôi đang ở ngay cạnh.

“Đừng để giáo viên nói thay mày.”

“Mày không muốn biết, tại sao mày của năm năm sau lại ở đó sao?”

Tôi đột ngột ngẩng đầu lên.

Cô Tần cũng cứng đờ người.

Người đàn ông chậm rãi nói: “Bảy giờ, bức tường nát phía tây nhà máy gạch cũ Hà Tây.”

“Chỉ cho phép mày cầm túi hồ sơ đến.”

“Đừng dẫn theo ai.”

Điện thoại ngắt.

Cô Tần ngay lập tức liên lạc với cảnh sát.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)