Chương 6 - Giấc Mơ Không Ngủ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đây là tinh thể neo định vị hai chiều duy nhất trên thế giới. Năm đó vì để thích ứng với cấu trúc não lúc ấy của Giang Miên mà được chế tạo riêng, rất khó có linh kiện thay thế.”

Bác sĩ trưởng nhìn chằm chằm màn hình sóng não của tôi.

“Sóng não của Giang Miên vẫn đang tụt. Tụt thêm mười lăm phút nữa, cô ấy sẽ bước vào trạng thái ngủ không thể đảo ngược.”

Sắc mặt ông cụ Phó biến đổi.

“Chẳng phải cô ấy không biết ngủ sao?”

Bác sĩ im lặng một lát.

“Cô ấy bẩm sinh không có chức năng nghỉ ngơi tự nhiên, nhưng Giang Dư Mạn đã cưỡng ép dùng th /uốc an thần, cộng thêm kích thích đ /a /u đớn và rút bỏ cổng neo định vị.”

“Đại não của cô ấy bây giờ không phải đang ngủ.”

“Mà là bị ép tắt máy.”

Câu này khiến tất cả mọi người lạnh sống lưng.

Ông cụ Phó nhắm mắt.

“Đánh thức cô ấy.”

Bác sĩ thấp giọng nói:

“Có một cách.”

“Dùng th /uốc cưỡng chế tỉnh táo, kích thích dây thần kinh não tầng sâu của cô ấy khởi động lại.”

Lâm Tự đột ngột ngẩng đầu.

“Không được!”

“Đại não của Giang Miên mười chín năm không nghỉ ngơi, vốn đã quá tải lâu dài. Th /uốc cưỡng chế tỉnh táo sẽ làm tổn thương dây thần kinh não của cô ấy.”

“Nhẹ thì mất trí nhớ, động kinh, nặng thì…”

Anh không nói hết.

Nhưng tất cả mọi người đều hiểu.

Ông cụ Phó siết chặt gậy.

Lúc này, Giang Dư Mạn bị quản thúc ở sảnh ngoài đột nhiên xông tới.

“Vậy còn đợi gì nữa?”

“Tiêm đi!”

“Phó Vân Song còn đang đợi cô ta cứu mạng!”

Lâm Tự xông lên, túm lấy cổ áo cô ta.

“Cô câm miệng!”

“Cô ấy biến thành thế này là do ai hại?”

Giang Dư Mạn bị quát đến run lên, nhưng rất nhanh lại the thé nói:

“Cô ta vốn chính là tồn tại vì Vân Song!”

“Nhà họ Phó nuôi cô ta ba năm, chẳng phải chính là vì ngày này sao?”

Cuối cùng ông cụ Phó cũng ngẩng mắt nhìn cô ta.

Ánh mắt lạnh đến mức giọng Giang Dư Mạn im bặt.

“Cô ấy không tồn tại vì Vân Song.”

“Là nhà họ Phó nợ cô ấy một cuộc đời tự do.”

Giang Dư Mạn ngây người.

Ông cụ Phó nhìn bác sĩ.

“Còn cách khác không?”

Bác sĩ khó khăn lắc đầu.

“Trừ khi mảnh ý thức còn sót của tổng giám đốc Phó có thể chủ động quay về neo định vị.”

“Nhưng bây giờ trong đám mây thần kinh toàn cầu đã không còn phát hiện được anh ấy.”

Vừa dứt lời, màn hình chính đột nhiên lóe lên.

Gợn sóng vàng từ sâu trong màn hình đen khẽ sáng lên.

Lâm Tự đột ngột quay đầu.

“Đợi đã.”

“Có tín hiệu!”

Tất cả mọi người nhìn về phía màn hình.

Đường nét màu vàng đại diện cho ý thức của Phó Vân Song sáng lên trong chớp mắt.

Sau đó, một dòng chữ chậm rãi hiện ra.

【Cứu cô ấy trước.】

Trong đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Lại một dòng chữ xuất hiện.

【Không được làm tổn thương cô ấy.】

Viền mắt ông cụ Phó đột nhiên đỏ lên.

“Vân Song…”

Nét chữ màu vàng cực kỳ bất ổn, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tan đi.

【Con tự trở về.】

【Để cô ấy tỉnh nhẹ nhàng hơn một chút.】

Lâm Tự nghiến chặt răng.

“Tổng giám đốc Phó đang dùng ý thức còn sót lại định vị ngược Giang Miên.”

“Anh ấy đang trải đường để cô ấy trở về.”

Ông cụ Phó khàn giọng:

“Làm theo.”

Bác sĩ lập tức điều chỉnh phương án.

Không còn dùng th /uốc cưỡng chế tỉnh táo nữa, mà thông qua sửa chữa tinh thể, mượn ý thức còn sót của Phó Vân Song dẫn ngược sóng não của tôi.

Một giờ.

Hai giờ.

Ba giờ.

Bốn giờ mười bảy phút sáng.

Mí mắt tôi khẽ run một chút.

Trên màn hình giám sát, một đường sóng não màu xanh yếu đến gần như không nhìn thấy cuối cùng cũng sáng trở lại.

Ngay sau đó, phòng cấp cứu Trung Đông truyền đến tiếng kinh hô khàn đặc.

“Đám mây ý thức của tổng giám đốc Phó định vị lại rồi!”

“Tỉ lệ trôi dạt giảm xuống!”

“Neo định vị khôi phục ba phần trăm!”

Ông cụ Phó vịn vào kính, gần như đứng không vững.

Lâm Tự cúi đầu, nước mắt rơi lên găng tay.

Tôi vẫn chưa tỉnh.

Nhưng cuối cùng tôi đã không tiếp tục chìm xuống nữa.

Phó Vân Song cũng chưa ch /ế /t.

7

Chiều hôm sau, người nhà họ Giang tới.

Cha của Giang Dư Mạn là Giang Thành Viễn dẫn theo đoàn luật sư và đội ngũ quan hệ công chúng, rầm rộ xông vào tòa nhà y tế.

Câu đầu tiên ông ta nói khi vào cửa là:

“Ông Phó, vì một đứa con gái mồ côi lai lịch không rõ mà giam lỏng con gái tôi, nhà họ Phó các người có phải quá đáng rồi không?”

Ông cụ Phó cả đêm không ngủ, sắc mặt xám xịt, nhưng vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa.

“Giang Dư Mạn bị nghi ngờ cố ý gây thương tích và gây nguy hại đến an toàn tính mạng của Phó Vân Song. Trước khi điều tra kết thúc, cô ta không thể rời đi.”

Giang Thành Viễn cười lạnh.

“Cố ý gây thương tích?”

“Con gái tôi là vị hôn thê của Vân Song, là nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Phó.”

“Nó kiểm tra sổ sách y tế, xử lý một kẻ nghi ngờ lừa đảo, có gì sai?”

Giang Dư Mạn đứng sau lưng cha, hốc mắt đỏ bừng.

Cô ta đổi cách nói.

“Ba, con thật sự chỉ muốn giúp Vân Song.”

“Họ giấu con mọi chuyện. Giang Miên kia mỗi tháng tiêu của nhà họ Phó tám chữ số, con nghi ngờ cô ta có vấn đề chẳng phải rất bình thường sao?”

Giang Thành Viễn lập tức tiếp lời.

“Nghe thấy chưa?”

“Con gái tôi chỉ đang làm tròn trách nhiệm của một vị hôn thê.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)