Chương 6 - Giấc Mơ Hai Mươi Năm
Tôi vẫn không tin mình sẽ vì anh ta mà làm ra những chuyện khó chấp nhận kia.
Từ Cẩn Từ làm ba món mặn một món canh.
Đều là món tôi thích.
Đồ ăn được đặt lên bàn, cách làn hơi nóng mờ mờ.
Từ Cẩn Từ mặc tạp dề, ánh mắt dịu dàng.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh:
“Từ Cẩn Từ, lúc đó anh…”
Lời đến bên miệng lại không nói ra được.
Anh nhìn tôi, dường như hiểu nghi hoặc của tôi.
“Lâm Trù, em còn nhớ món quà sinh nhật hai mươi tuổi tôi tặng em không?”
Anh phong trần mệt mỏi ngồi tàu hỏa, đi suốt đêm mang đến cho tôi một con thú bông xấu xí.
Tôi chê bai vài câu, anh liền tức giận, quay đầu bỏ đi.
Từ Cẩn Từ múc cho tôi một bát canh.
“Trách tay nghề tôi không tốt, làm xấu như vậy. Em vừa chê là tôi đã cuống lên.”
Tôi ngẩn người tại chỗ, mãi đến khi Giang Tinh Hòa mở cửa mới hoàn hồn.
Khi ăn cơm, Giang Tinh Hòa phá lệ ăn thêm một bát.
Ăn xong thậm chí còn chủ động dọn bát đũa.
Lúc Từ Cẩn Từ rời đi, Giang Tinh Hòa còn chủ động tiễn anh.
19
Ngày phiên tòa ly hôn mở ra.
Ánh mắt Giang Nghiễn cao ngạo. Trong mắt anh ta, Lâm Trù chỉ là một người đàn bà oán hận.
Rời khỏi anh ta, không còn tiền, cô ấy chẳng còn gì.
Trong đoàn người đến dự, anh ta thậm chí còn dẫn theo tiểu tam và con riêng.
Bọn họ nghĩ có thể nhìn thấy dáng vẻ tôi khóc lóc thảm thiết, hối hận không kịp.
Nhưng không ngờ, bằng chứng Giang Nghiễn ác ý chuyển tài sản đã rõ ràng.
Ra đi tay trắng là điều tất yếu.
Thậm chí anh ta còn dính líu đến tội phạm thương mại.
Từ tòa án đi ra, người đón tôi ngoài Giang Tinh Hòa.
Còn có An Khả.
Từ đầu đến cuối, cô ấy vẫn luôn ở bên tôi.
An Khả của hai mươi năm sau rất lợi hại, là một nữ cường nhân sự nghiệp thành công.
Cũng là người bạn tốt nhất, tốt nhất của tôi.
Từ Cẩn Từ giúp tôi kiện là do cô ấy tìm đến.
Chứng cứ về Giang Nghiễn cũng là do cô ấy âm thầm cung cấp cho tôi.
Nếu không có cô ấy, tôi sẽ đúng như Giang Nghiễn dự đoán.
Tôi muốn cười với cô ấy, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống.
Cô ấy ghét bỏ lau đại nước mắt trên mặt tôi.
“Đừng có quẹt nước mũi lên người tao.”
Miệng thì ghét bỏ, nhưng cô ấy không đẩy tôi ra.
An Khả đối với tôi vẫn hơi mất tự nhiên, nhưng cũng không còn kháng cự nhiều như trước.
Tôi đưa phần tiền của mình cho cô ấy.
Cô ấy lại trả cho tôi.
Tôi cố chấp muốn đưa:
“Có giàu sang thì đừng quên nhau!”
Cô ấy bất lực nhận một nửa:
“Tao giữ hộ mày trước, để dành cho Tinh Hòa.”
Tôi hơi ghen:
“Tinh Hòa, Tinh Hòa, Tinh Hòa. Nếu tao với Tinh Hòa cùng rơi xuống sông, mày cứu ai?”
Cô ấy lạnh mặt:
“Tinh Hòa.”
“…”
Cô ấy thậm chí còn không muốn dỗ tôi.
20
Sau khi ly hôn thành phú bà, tôi vẫn không thay chiếc máy ảnh kia.
Tôi cầm chiếc máy ảnh cũ kỹ đi khắp nơi chụp ảnh.
An Khả rất bận, Giang Tinh Hòa sắp thi đại học nên cũng không rảnh.
Phần lớn thời gian, người đi cùng tôi là Từ Cẩn Từ.
Từ Cẩn Từ bốn mươi tuổi dịu dàng, trầm ổn, cực kỳ kiên nhẫn.
Sợ tôi bị nắng, anh liền đi sau che ô cho tôi.
Sau khi xuyên đến đây, tôi vẫn luôn không có ký ức về hai mươi năm sau.
Nhưng mỗi khi cầm máy ảnh lên, trong đầu tôi luôn lóe qua vài hình ảnh kỳ lạ.
Chương 11
Khi biết tôi mang thai ngoài ý muốn, Giang Nghiễn ôm tôi, nói những lời ngọt ngào.
Anh ta nói:
“Có rồi thì sinh ra đi, anh sẽ nuôi mẹ con em.”
Khi tôi bắt gặp con riêng gọi anh ta là bố rồi suy sụp khóc lớn.
Giang Nghiễn lạnh lùng ghét bỏ:
“Mất mặt, em ra cái dạng gì vậy?”
Những mảnh ký ức vụn vặt khiến tôi hiểu vì sao mình lại biến thành dáng vẻ đó.
Giang Nghiễn không ngừng hạ thấp tôi, khiến tôi tự ti, khiến tôi không rời khỏi anh ta được.
Anh ta lúc nóng lúc lạnh với tôi, khiến tôi được mất đều lo, giống như một kẻ điên.
Khi nhìn thấy cây cầu ven sông, đầu tôi đau nhói.
Tôi nhìn thấy mình đã bị Giang Nghiễn đẩy ngã như thế nào.
Con riêng của Giang Nghiễn mách với anh ta, bóp méo sự thật, nói Giang Tinh Hòa không vừa mắt hắn, bắt nạt hắn.
Giang Nghiễn không thèm hỏi đã bắt đầu trách móc Giang Tinh Hòa.
Tôi tức không chịu nổi, đi tìm anh ta nói lý.
Chỉ vì tôi mắng con riêng một câu, anh ta đã vươn tay đẩy tôi ngã xuống đất.
Đầu tôi đập vào đá, chảy rất nhiều máu.
Vì vậy khi xuyên đến đây, tôi mới ở bệnh viện.
Đó cũng là lý do Giang Tinh Hòa tin rằng tôi mất trí nhớ.
Trước mắt lóe lên ánh sáng trắng. Một chiếc xe đột nhiên lao về phía tôi.
“Lâm Trù!”
Giọng Từ Cẩn Từ trở nên mơ hồ.
Trong sắc đỏ máu, tôi nhìn thấy gương mặt dữ tợn của Giang Vũ.
Trời đất quay cuồng, bên tai ồn ào hỗn loạn.
Từ Cẩn Từ khóc không thành tiếng, An Khả chửi ầm lên, chỉ có giọng Giang Tinh Hòa rất khẽ.
“Mẹ, mẹ sắp trở về rồi đúng không?”
Cậu nói:
“Mẹ, sau khi mẹ trở về, đừng ở bên Giang Nghiễn nữa. Con là con của mẹ, chảy trong máu thịt của mẹ. Chỉ cần mẹ tồn tại con mới có thể tồn tại.”
“Lâm Trù, chúng ta vẫn sẽ gặp lại nhau, đúng không?”
Chất lỏng ấm nóng nhỏ xuống mặt tôi, từng giọt từng giọt.
Chảy vào miệng, mằn mặn.
Tôi muốn mở miệng, muốn nói với họ:
“Đừng khóc.”
Lâm Trù thật sự rất tệ.
Vì vậy mọi người cũng đừng đau lòng vì tôi.
Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi nghe thấy An Khả nói: