Chương 5 - Giấc Mơ Đứt Quãng
Tài liệu thám tử điều tra được cho thấy Lâm Cần là mối tình đầu thời đại học của Hứa Hiểu Phong.
Năm đó, hai người không thể đến với nhau vì lý do gia đình.
Sau đó Hứa Hiểu Phong cưới tôi, Lâm Cần cũng kết hôn rồi ly hôn. Nhưng bọn họ vẫn lén lút qua lại, chưa từng cắt đứt liên lạc.
Ba năm trước, Lâm Cần sinh một đứa con trai.
Chính là đứa trẻ mắc hội chứng Down hiện đang nằm trong nhà tôi chảy nước dãi, Hứa Cường Cường.
Lâm Cần sinh ra một đứa trẻ không khỏe mạnh, còn tôi mang thai mười tháng, sinh ra Tiểu Bảo có trí nhớ siêu phàm như thần đồng.
Vì vậy Lâm Cần suy sụp tinh thần, không chịu nổi áp lực, cuối cùng sa vào cờ bạc và mắc nợ một khoản khổng lồ.
Để trả nợ cho mối tình đầu tốt đẹp của mình, Hứa Hiểu Phong, người cha ruột không bằng cầm thú kia, đã bán Tiểu Bảo cho một tổ chức ngầm bí ẩn ở nước ngoài chuyên nghiên cứu não bộ thiên tài, đổi lấy mười triệu tiền “hỗ trợ”.
Một phần dùng để trả nợ cờ bạc cho Lâm Cần, một phần chuẩn bị sau khi tống tôi vào bệnh viện tâm thần, hai người sẽ nối lại tình xưa rồi cao chạy xa bay.
Còn bản báo cáo ADN xác nhận tôi là mẹ sinh học của đứa bé mắc hội chứng Down kia?
Đó hoàn toàn là do Hứa Hiểu Phong cho người theo dõi tôi suốt đường đi, bỏ số tiền lớn mua chuộc trung tâm xét nghiệm tư nhân hẻo lánh kia để làm giả.
Đây vốn không phải chuyện tâm linh, càng không phải do tôi phát điên.
Đây là một kế hoạch độc ác, được tính toán tỉ mỉ suốt một năm để đánh tráo tất cả.
Tôi chỉ vào đống bằng chứng đầy đất, giọng thê lương, từng chữ như rỉ máu.
Đám đông vây xem hoàn toàn bùng nổ.
Có người nhặt bản photo trên đất lên.
“Trời ơi, giao dịch chuyển khoản này là thật à? Mười triệu?”
“Còn có ảnh vào khách sạn nữa. Gã đàn ông này thân mật với một phụ nữ mặc blouse trắng quá mức rồi!”
“Độc ác quá! Hổ dữ còn không ăn thịt con, vậy mà hắn bán cả máu mủ ruột thịt của mình!”
Hứa Hiểu Phong hoàn toàn hoảng loạn, liều mạng giật bằng chứng trong tay người qua đường.
“Giả! Tất cả đều là giả! Đây đều là ảo tưởng do cô ta phát bệnh nghĩ ra! Mọi người đừng tin lời một người tâm thần!”
Anh ta hung hăng trừng mắt nhìn tôi. Lớp ngụy trang hiền hậu thật thà thường ngày hoàn toàn bị xé rách, trong mắt lộ ra sát ý xa lạ.
“Bảo vệ! Bảo vệ đâu! Chu Vân! Cô điên đủ chưa! Có phải cô thật sự muốn vào trại tâm thần không!”
Vài bảo vệ nhất thời không biết phải làm sao.
Tôi đón lấy ánh mắt dữ tợn của anh ta, cười lạnh.
“Tôi không điên.”
“Hứa Hiểu Phong, hôm nay anh nhất quyết bắt tôi làm giấy chứng nhận khuyết tật tâm thần, chẳng phải vì sợ một ngày nào đó tôi hoàn toàn tỉnh táo rồi đi báo cảnh sát sao?”
“Chỉ cần tôi bị cơ quan chính thức đóng dấu xác nhận là bệnh nhân tâm thần, bất cứ lời nào tôi nói ra cũng sẽ không ai tin. Dù tôi cầm chứng cứ đến đồn cảnh sát, cảnh sát cũng chỉ coi đó là lời mê sảng của một kẻ điên.”
“Ngay cả nếu một ngày nào đó tôi đột nhiên chết, cũng sẽ chỉ được xem là bệnh nhân tâm thần phát bệnh tự sát, đúng không?”
Hứa Hiểu Phong run rẩy toàn thân, siết chặt nắm tay còn muốn ngụy biện.
“Cô nói bậy! Bệnh của cô quá nặng rồi, về nhà uống thuốc với tôi…”
“Vào tù mà uống!”
Cửa kính của sảnh bị đẩy mạnh ra. Tiếng còi cảnh sát chói tai vang lên bên ngoài.
Vài cảnh sát mặc đồng phục sải bước đi vào.
Viên cảnh sát dẫn đầu có ánh mắt sắc bén, nhìn thẳng vào Hứa Hiểu Phong.
“Hứa Hiểu Phong đúng không? Chúng tôi nhận được trình báo, anh bị tình nghi liên quan đến một vụ buôn bán trẻ em nghiêm trọng và giam giữ người trái phép.”
“Mời anh đi cùng chúng tôi một chuyến.”
Trước khi ra khỏi nhà, tôi đã đóng gói toàn bộ chứng cứ gửi cho đội cảnh sát hình sự của thành phố.
Vụ án liên quan đến buôn bán người xuyên quốc gia và giam giữ trái phép, phía cảnh sát vô cùng coi trọng, trực tiếp triển khai bắt giữ.
Hứa Hiểu Phong ngã phịch xuống đất.
Đứa trẻ mắc hội chứng Down bị bỏ sang một bên, sợ đến mức khóc òa.
“Đồng chí cảnh sát, hiểu lầm, đây là hiểu lầm!”
Hứa Hiểu Phong bò tới ôm chân cảnh sát.
“Vợ tôi thật sự là bệnh nhân tâm thần, cô ấy bị hoang tưởng. Các anh không thể tin lời một người điên được!”
Đúng lúc này, bên ngoài sảnh lại có một xe cảnh sát chạy đến.
Hai cảnh sát áp giải một người phụ nữ đeo còng tay đi vào.
Chính là Lâm Cần.
Lúc này tóc cô ta rối bời, sắc mặt trắng bệch, không còn chút hào nhoáng nào của một chuyên gia khoa nhi.
Khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Cần, phòng tuyến của Hứa Hiểu Phong hoàn toàn sụp đổ.
“Hiểu Phong… xong rồi… tất cả xong rồi…”
Lâm Cần vừa nhìn thấy Hứa Hiểu Phong đã òa khóc.
“Cảnh sát đến bệnh viện lục ra tài khoản nước ngoài của em… ngay cả tổ chức ở nước ngoài mua đứa trẻ cũng bị Interpol triệt phá rồi…”
Hóa ra khoản chuyển tiền mười triệu ra nước ngoài mà hôm qua thám tử tư điều tra được, trong đó có một khoản năm triệu chuyển vào tài khoản đứng tên Lâm Cần.
Tôi không chỉ gửi chứng cứ cho cảnh sát trong nước.
Tôi còn ủy thác thám tử gửi nặc danh manh mối về tổ chức nước ngoài bị nghi ngờ nghiên cứu gen trái phép và buôn bán trẻ em có IQ cao cho Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: