Lại một lần nữa tăng ca đến tận đêm khuya, tôi vô thức mở WeChat và nhìn thấy bài đăng của em gái trên Moments:
“Không tìm được việc thì sao chứ? Tôi còn trẻ, cứ phải sống cho điên cuồng một chút!”
Trong ảnh chụp màn hình là khoản chuyển khoản ba trăm nghìn tệ từ bố mẹ, kèm theo tin nhắn:
“Bé cưng à, sau này còn cả đời để đi làm. Giờ cứ nhân lúc còn trẻ, ra ngoài nhìn ngắm thế giới đi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu. Ngực bỗng dưng như bị dòng nước mạnh ép xuống, nghẹn đến mức hơi thở cũng khó khăn.
Vì thế, tôi bước ra khỏi ga tàu điện ngầm và gửi cho Giang Lâm một tin nhắn:
“Tôi đồng ý đi nước ngoài cùng anh.”
Bình luận