Gả cho thái tử hào môn Chu Trạch Dục năm năm, Phương Vãn Tình cũng bệnh suốt năm năm.
Cô mắc một căn bệnh kỳ lạ, cứ đến những ngày trong tháng có số “5”, cô lại hôn mê bất tỉnh trong thời gian rất dài, vô số danh y đều không chữa khỏi.
Cứ tiếp tục như vậy, cô không thể thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, càng không thể sinh con nối dõi cho nhà họ Chu. Nhà họ Phương đã phá sản vô cùng lo lắng Phương Vãn Tình sẽ bị nhà họ Chu “trả hàng”.
Thế nhưng Chu Trạch Dục vẫn cưng chiều cô tận xương tủy.
Anh vì cô mà kiêng dục, còn vì cô tuyên bố “không sinh con”, là người chồng mẫu mực trăm năm hiếm gặp trong giới hào môn.
Cả thiên hạ đều ngưỡng mộ Phương Vãn Tình có số tốt, chính cô cũng tin chắc vào tình yêu của Chu Trạch Dục.
Cho đến khi một ngày có số 5 khác lại đến, cô vậy mà bất ngờ mở mắt tỉnh lại trong cơn hôn mê.
Khoảnh khắc tỉnh dậy, Phương Vãn Tình phát hiện mình đang nằm trong phòng điều trị, trên đầu treo túi máu, ống kim nối thẳng với động mạch của cô.
Chuyện này là sao?
Mấy bác sĩ bên cạnh giường bệnh không phát hiện cô đã tỉnh, vừa sắp xếp túi máu vừa cười nhạo:
“Bà Chu đúng là đủ ngu thật, đã năm năm rồi mà vẫn chưa phát hiện có gì không ổn. Làm gì có bệnh nào cứ nhất định đến ngày có số 5 mới ngủ mê man chứ, ha ha ha.”
“Còn không phải do thái tử nhà họ Chu dỗ quá giỏi sao? Ai bảo nhóm máu của bà Chu trùng khớp với cô Thẩm Nhược Tô chứ. Năm đó thái tử Chu tìm khắp cả nước, chỉ có một mình bà Chu phù hợp. Nếu không phải để cô ta làm túi máu cho cô Thẩm đang bệnh, thái tử gia sao có thể cưới một người phụ nữ nhà phá sản về nhà?”
Đầu Phương Vãn Tình “ầm” một tiếng như nổ tung. Cô nhìn túi máu treo trên đầu, 400cc.
Trong tay bác sĩ còn có 5 túi.
Nói cách khác, một lần cô phải bị rút 2000cc máu!
Khó trách mỗi lần cô hôn mê vào ngày có số 5 rồi tỉnh lại, cô đều yếu đến mức thở không nổi.
Hóa ra là vì máu của cô đều bị rút ra để chữa bệnh cho người phụ nữ khác!
Mà người phụ nữ đó không ai khác, chính là cô gái hái thuốc từng cứu Chu Trạch Dục trong thời gian anh mất trí nhớ.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận