Chương 4 - Giấc Mơ Bên Bụng Hoàng Tử
Sắc mặt Liễu Yên Nhiên tức thì biến đổi.
07
Sắc mặt Liễu Yên Nhiên, lúc xanh lúc trắng.
Trước mặt bá quan văn võ cùng Thái hậu, lễ vật nàng đã dâng tặng cho ta, ta lại khiến nàng thay ta dâng lên Thái hậu.
Nàng nếu không chịu, tức là bất kính với Thái hậu.
Nàng nếu chịu, chẳng khác nào thừa nhận món áo ấy xứng với thân phận Thái hậu.
Vậy thì những lời nàng vừa chê lễ vật của ta hàn vi, liền hóa thành trò cười.
Nàng cưỡi hổ khó xuống.
Thái hậu nhìn chúng ta, trong ánh mắt thoáng hiện ý vị.
“Nếu đã là tâm ý của nha đầu Thẩm, Yên Nhiên, ngươi thay nó dâng lên đi.”
Liễu Yên Nhiên cắn môi, chỉ có thể cứng đầu, nâng chiếc áo nhỏ kia, trình lên Thái hậu.
Ngay lúc ấy.
Con mèo Ba Tư trong lòng Thái hậu bỗng cong lưng, phát ra một tiếng rít sắc nhọn.
Nó như tia chớp trắng, từ trong lòng Thái hậu vọt ra.
Trực tiếp bổ nhào về phía chiếc áo tím nhạt.
Móng vuốt và răng nanh cùng lúc giương ra, điên cuồng xé rách.
Mọi người kinh hãi biến sắc.
Thái giám cung nữ luống cuống vội vàng bắt mèo.
Nhưng con mèo như phát cuồng, chẳng ai giữ nổi.
Liễu Yên Nhiên sợ đến hoa dung thất sắc, liên tiếp lùi lại.
Tiêu Triệt đột ngột đứng dậy, chắn trước người ta.
Tràng diện rối loạn thành một mớ.
Hoàng đế nhíu mày, quát lớn:
“Chuyện gì xảy ra!”
Một lão thái giám rốt cuộc bắt được con mèo, song nó vẫn vùng vẫy dữ dội trong lòng ông, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ uy hiếp.
Thái hậu bị kinh động, sắc mặt tái nhợt.
Liễu Yên Nhiên như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức quỳ sụp, chỉ thẳng vào ta.
“Hoàng thượng! Thái hậu nương nương! Là nàng! Nhất định là nàng!”
“Nàng biết lễ vật của mình hàn vi, lòng sinh đố kỵ, nên đã động tay chân lên chiếc áo thần nữ tặng, hòng quấy nhiễu thọ yến!”
Giọng nàng dồn dập, xen lẫn tiếng khóc.
“Xin Hoàng thượng minh xét! Thần nữ oan uổng!”
Ánh mắt mọi người một lần nữa, như lợi kiếm, bắn về phía ta.
Ta đứng đó, ở giữa tâm bão.
Ta không hoảng.
Chỉ lặng lẽ nhìn Liễu Yên Nhiên quỳ dưới đất.
Rồi ta quay sang Hoàng đế, khom gối hành lễ.
“Hoàng thượng, thần nữ cũng có một điều chưa rõ.”
Thanh âm ta bình thản.
“Thần nữ xưa nay không giao tình với Liễu tiểu thư, không hiểu vì sao hôm nay nàng lại cố ý tặng thần nữ một chiếc áo.”
“Hơn nữa trước khi tặng, còn đặc biệt nhắc tới lễ vật của thần nữ hàn vi.”
“Mọi việc, dường như quá mức trùng hợp.”
Ta dừng một lát, ngẩng đầu.
“Thần nữ khẩn cầu Hoàng thượng, truyền Thái y đến kiểm nghiệm chiếc áo này.”
“Để xem rốt cuộc là thần nữ tâm hoài bất chính, hay là có kẻ mượn đao giết người, vừa ăn cắp vừa la làng!”
Lời ta vang xuống điện, đanh gọn rõ ràng.
Thân thể Liễu Yên Nhiên khẽ run lên.
Hoàng đế nhìn ta, ánh mắt thâm trầm.
Ngài trầm mặc chốc lát, chậm rãi mở lời:
“Chuẩn.”
“Truyền Thái y.”
08
Thái y rất nhanh đã đến.
Trước mặt quần thần, ông cầm chiếc áo tím nhạt đã bị xé rách tả tơi.
Cẩn thận xem xét từng tấc vải.
Lại đưa lên mũi, khẽ ngửi.
Mọi người nín thở.
Đại điện tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hồi lâu, Thái y đứng dậy, khom mình trước Hoàng đế.
“Khải bẩm Hoàng thượng.”
“Trong hương liệu của chiếc áo này, bị người trộn vào một lượng nhỏ ‘Miêu nhi phong’.”
“Vật ấy không màu không mùi, vô hại với người, nhưng mèo ngửi phải sẽ tính tình đại loạn, cực kỳ hung hãn.”
Chân tướng đại bạch.
Ánh mắt mọi người, từ ta chuyển sang Liễu Yên Nhiên.
Trong đó có kinh ngạc, có khinh bỉ, có bừng tỉnh.
Sắc mặt Liễu Yên Nhiên mất hết huyết sắc, trắng bệch như giấy.
“Không… không phải ta…”
Nàng mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, lời nói lộn xộn.
“Không phải ta làm… là nàng! Là nàng hãm hại ta!”
Nàng chỉ vào ta, ánh mắt điên dại.
“Nàng sớm biết chiếc áo có vấn đề! Cho nên mới không nhận! Còn cố ý bảo ta dâng lên Thái hậu! Nàng muốn hại ta!”
Đến nước này, nàng vẫn còn chối cãi.
Ta lạnh lùng nhìn nàng.
“Liễu tiểu thư, cơm có thể ăn bừa, lời không thể nói bừa.”
“Ngươi nói ta sớm biết, chứng cứ đâu?”
“Nếu ngươi thật sự vấn tâm vô thẹn, vì sao không dám để Thái y kiểm nghiệm?”
Thị nữ Xuân Đào của ta đúng lúc bước ra.
Nàng quỳ xuống, từ trong ngực lấy ra một gói giấy nhỏ.