Chương 7 - Giá Vàng Và Những Lời Dối Trá
Sức khỏe mẹ chồng vốn đã yếu, bị chị dâu làm ầm ĩ như vậy, bà tức đến mức đột quỵ.
Nửa người bị liệt, đến nói chuyện cũng không rõ ràng.
Trần Huy không còn đường lui, chạy đến tìm tôi.
Anh ta quỳ trước cửa xưởng của tôi, khóc lóc thảm thiết.
“Thanh Lê, anh sai rồi! Anh thật sự biết sai rồi!”
“Anh bị ma quỷ ám ảnh, anh không nên nghe lời mẹ và anh cả!”
“Em tha thứ cho anh được không? Chúng ta tái hôn nhé!”
“Sau này anh sẽ nghe lời em tất cả, anh không quan tâm đến bọn họ nữa!”
Tôi nhìn Trần Huy đang quỳ dưới đất, trong lòng không hề có chút dao động nào.
“Trần Huy, sớm biết có ngày hôm nay thì lúc trước cần gì phải làm vậy.”
“Bản án của tòa án chắc đã được gửi đến nhà anh rồi.”
“Số tiền công quỹ anh biển thủ, cộng với tài sản chung của vợ chồng mà anh đã chuyển đi, phải hoàn trả trong vòng một tháng.”
“Nếu không, cứ chờ bị cưỡng chế thi hành án đi.”
Tôi quay người bước vào xưởng, đóng cánh cửa lớn lại.
Một tháng sau, quyết định cưỡng chế thi hành án của tòa được ban hành.
Căn hộ lớn và chiếc BMW của Trần Phong bị đem bán đấu giá theo pháp luật, dùng để trả khoản nợ cho tôi và tiền bồi thường bộ khóa vàng.
Thấy tình hình không ổn, chị dâu đưa con chạy về nhà mẹ đẻ ngay trong đêm, còn khởi kiện yêu cầu ly hôn với Trần Phong.
Tài sản đứng tên Trần Huy cũng bị phong tỏa, anh ta đến tiền đóng viện phí cho mẹ chồng cũng không có.
Mẹ chồng bị bệnh viện đuổi ra ngoài, chỉ có thể được Trần Huy đưa về căn nhà thuê cũ kỹ.
Một bà lão nửa người bị liệt và một kẻ vô dụng nợ nần chồng chất.
Những ngày tháng sau này, bọn họ chỉ có thể sống trong sự oán trách và giày vò lẫn nhau.
Còn tôi đã lấy lại được số tiền thuộc về mình.
Việc kinh doanh của xưởng nhờ sự việc lần này mà trong họa có phúc, danh tiếng tăng mạnh, đơn đặt hàng đã kín lịch đến tận năm sau.
Tôi ngồi trước bàn thao tác rộng rãi, sáng sủa, trong tay cầm một miếng vàng nguyên liệu thượng hạng.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính sát đất, chiếu lên miếng vàng, phản chiếu ánh sáng chói mắt.
Ánh sáng ấy sạch sẽ và thuần khiết, giống như cuộc đời sau này của tôi.
Không còn nhà chồng hút máu, không còn người chồng giả tạo.
Chỉ còn bản thân tôi và tương lai lấp lánh ánh sáng.