Chương 1 - Giá Trị Yêu Thương Một Trăm Phần Trăm
1
Năm năm trước, sau khi công lược Lâm Yến Thanh thất bại, hệ thống cho tôi một cơ hội làm lại.
Tôi do dự một chút, cuối cùng quyết định thôi vậy.
Tôi bỏ chồng bỏ con, giả chết rời khỏi thế giới công lược.
Sau khi sống bình lặng ở thế giới hiện thực suốt năm năm, hệ thống lại tìm đến tôi lần nữa.
Nó nói giá trị hắc hóa của cha con Lâm Yến Thanh quá cao, chỉ có tôi mới giải quyết được.
Không rõ trong lòng đang ôm suy nghĩ gì, tôi nhận nhiệm vụ của hệ thống.
Tính ra bây giờ, đứa bé khi đó cũng đã năm tuổi rồi.
Thấy tôi mãi không trả lời, đối phương lại gửi thêm một tin nhắn.
Cùng với đó là thông báo nhận thêm một triệu nữa.
Tôi hoàn hồn, vội vàng trả lời: “Đủ rồi đủ rồi.”
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại đã đổ chuông.
Tôi bắt máy, một giọng trẻ con mềm mại cất lên:
“Xin chào.”
Giọng nói non nớt lại mang theo chút dè dặt.
Tôi khựng lại, theo bản năng hạ thấp giọng.
“Con là Lâm Giác sao?”
“Vâng!”
Có lẽ vì biết tôi đã nhận ra cậu bé, trong giọng nói bắt đầu mang theo sự vui vẻ.
“Mẹ đến gặp con ngay bây giờ sao?”
Dường như sợ tôi đổi ý, cậu bé lại vội vàng bổ sung:
“Con không hối mẹ đâu, mẹ có thể đi chậm một chút, con sẽ luôn đợi mẹ!”
Tôi hé môi, cổ họng nghẹn lại: “Được, mẹ qua ngay.”
Lâm Giác nói cho tôi một địa chỉ.
Vẫn là nơi cũ của năm năm trước, không hề thay đổi.
Lúc chạy đến đó, tôi rất sốt ruột.
Nhưng khi thật sự tới nơi lại bắt đầu do dự.
Bảo vệ đứng gác ở cổng khu biệt thự thò đầu ra, nheo mắt nhìn tôi hồi lâu rồi chần chừ nói:
“Cô Trì?”
Tôi sững người vài giây rồi mới lên tiếng chào hỏi.
Không ngờ đến bây giờ vẫn còn có người nhớ tôi.
Bảo vệ mở cổng cho tôi, nhiệt tình nói: “Cô Trì, cô đi xa về rồi à?”
“Đi xa?”
“Đúng vậy, ông Lâm nói mà, nói cô đi xa rồi.”
Năm đó tôi giả chết vì vụ xe tự bốc cháy nổ tung, trước mắt bao người, cơ thể bị thiêu đến mức hóa thành tro bụi.
Không ngờ Lâm Yến Thanh lại nói với bên ngoài rằng tôi chỉ đi xa thôi.
Có lẽ là để giấu đứa trẻ.
Tôi cụp mắt xuống, giấu hết cảm xúc vào đáy mắt.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, một bóng dáng nhỏ mặc đồng phục xanh đậm xuất hiện ở cách đó không xa.
Có lẽ là đồng phục mẫu giáo, trên đầu còn đội chiếc mũ trắng nhỏ.
Cậu bé cứ đứng đó với vẻ mặt bất an, đôi mắt mở to, không chớp lấy một lần mà nhìn chằm chằm vào tôi.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu bé, trong lòng tôi vô cớ chắc chắn.
Đây chính là con của tôi.
Khi ánh mắt chạm nhau, đôi mắt cậu bé lập tức sáng lên.
Nhưng cậu bé không chạy đến.
Tôi nghĩ, có lẽ trong lòng con cũng trách tôi.
Trách tôi rời đi khi con còn trong thời kỳ sơ sinh.
Trách tôi không phải một người mẹ tốt đạt tiêu chuẩn.
2
Đến gần hơn, tôi mới nhìn rõ gương mặt của con.
Đó là một khuôn mặt giống tôi lúc nhỏ đến bảy phần.
Chỉ có đôi môi mỏng là giống cha nó.
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ Lâm Giác, trái tim tôi mới chậm chạp cảm nhận được một tia mềm nhũn chua xót.
Không quá nhiều, nhưng dày đặc đến mức khiến sống mũi cay cay.
“Hệ thống.”
Tôi gọi trong lòng.
【Có.】
“Tôi muốn xem giá trị hắc hóa của Lâm Giác, còn cả… giá trị thù hận với tôi.”
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra ba chữ đó.
Giọng máy móc vang lên:
【Giá trị hắc hóa của Lâm Giác là bảy mươi phần trăm, giá trị thù hận với ký chủ là không, giá trị yêu thương là một trăm phần trăm.】
Hệ thống lại bổ sung thêm một câu.
【Ký chủ, chỉ khi xóa giá trị hắc hóa của Lâm Yến Thanh và Lâm Giác về không thì nhiệm vụ mới hoàn thành.】
Tôi đã không còn nghe rõ những lời phía sau của hệ thống nữa, đầu óc trống rỗng trong thoáng chốc.
Giá trị yêu thương một trăm phần trăm.
Năm năm trước, nhiệm vụ của tôi chính là công lược Lâm Yến Thanh, chỉ khi giá trị yêu thương đạt một trăm phần trăm mới xem như thành công.
Tôi đã tốn rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức nhưng vẫn thất bại.
Vậy mà bây giờ lại được báo cho biết —
Trong thế giới mà tôi đã từ bỏ này, trong một cơ thể nhỏ bé mềm mại như vậy, lại cất giấu tình yêu trọn vẹn đến thế dành cho tôi.
Rõ ràng tôi chưa từng làm gì cho con.
Trái tim lập tức bị cảm giác tội lỗi lấp đầy.
Tôi ngồi xổm xuống, nhịn cảm giác cay mũi rồi mỉm cười với con.
Con lùi về sau nửa bước, nhưng đôi mắt vẫn cố chấp nhìn chằm chằm tôi, không chịu rời đi.
Khóe mắt tôi lập tức đỏ lên, dang tay về phía con.
“Em bé, mẹ là mẹ đây.”
Gương mặt giả vờ bình tĩnh của Lâm Giác lập tức ngây ra.
Môi con mím lại, nước mắt lập tức trào ra, từng giọt từng giọt rơi xuống cổ áo.
“Mẹ.”
Con lao vào lòng tôi, hai tay ôm chặt lấy cổ tôi, vùi mặt vào hõm vai tôi.
Giọng nói nghèn nghẹn, ướt át, run rẩy.
“Mẹ.”
“Mẹ.”
Con không nói gì khác.
Chỉ hết lần này đến lần khác gọi mẹ.
Tôi tựa cằm lên đỉnh đầu con, hốc mắt nóng đến đau nhức.
“Xin lỗi.”
Tôi nói: “Mẹ trở về rồi.”
3
Lâm Giác rất quấn người.
May mà trẻ con năm tuổi cũng không quá nặng.
Tôi bế con lên, gương mặt mềm mại áp vào cổ tôi.
Tim tôi mềm nhũn hết lần này đến lần khác.
Con phấn khích nhìn xung quanh.
Hễ thấy ai đi ngang qua là lễ phép chào hỏi.
Hàng xóm xung quanh đều quen con, vui vẻ đáp lại.
Ánh mắt hàng xóm dừng trên mặt tôi, chần chừ lên tiếng: “Mẹ của Tiểu Giác về rồi à? Chuyến đi này lâu thật đấy.”
Lâm Giác vô cùng đắc ý, hai tay ôm lấy cổ tôi.
“Đúng vậy, mẹ con về rồi!”
Hàng xóm cũng bị con làm cho mềm lòng, bà ấy nhìn tôi, giọng đầy ý nhị.
“Mẹ Tiểu Giác về là tốt rồi, cô không biết đâu, mấy năm nay cha con Tiểu Giác mong cô biết bao.”
Tôi không đáp lời, chỉ lịch sự gật đầu với bà ấy.
Lâm Giác có thể mong tôi.
Nhưng Lâm Yến Thanh thì chưa chắc.
Trước khi tôi rời đi, giá trị thù hận của anh ấy cao đến một trăm phần trăm.
Quãng đường về biệt thự không xa, rất nhanh đã tới nơi.
Thật ra cũng không khác gì năm năm trước.
Nhà không đổi.
Người cũng không đổi.
Vẫn là những người của năm năm trước.
Quản gia đang vội vàng tìm thứ gì đó, sau khi nhìn thấy tôi thì đứng sững lại.
“Phu nhân, cô… cô…”
Ông ấy mấp máy môi, cuối cùng chỉ nói một câu:
“Cô không sao là tốt rồi.”
Tôi mím môi, không giải thích gì.
Lâm Giác trượt xuống khỏi lòng tôi, kéo tay tôi chạy vào trong nhà.
“Mẹ mau đến đây! Con cho mẹ xem một thứ!”
Con kéo tôi vào phòng của mình.
Bí mật lấy ra một món đồ dưới gối, nâng trong lòng bàn tay rồi cẩn thận đưa tới trước mặt tôi.
“Đây là đèn thần Aladdin.”
Con ngẩng mặt nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh.
“Cái này là ba tặng con, truyện cổ tích nói rằng đèn thần Aladdin có thể ước nguyện, tối nào con cũng ước.”
“Con nói, đèn thần ơi đèn thần à, xin hãy phù hộ để con sớm gặp được mẹ!”
“Và rồi mẹ thật sự trở về.”
Khóe mắt tôi lập tức đỏ hoe.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm cả con lẫn chiếc đèn vào lòng.
“Ừm, mẹ trở về rồi.”
Tôi xoa đầu con, chợt nhớ ra điều gì đó, nghiêm túc hỏi:
“Hôm nay từng khoản tiền đó, một đứa trẻ như con chuyển bằng cách nào vậy?”
“Là… ba!”
Đôi mắt Lâm Giác sáng lên, ánh mắt nhìn ra phía sau tôi.
Con không giống đang trả lời tôi, mà giống như đã nhìn thấy ai đó.
Tôi lập tức phản ứng lại, kinh ngạc quay đầu nhìn về phía sau.
Lâm Yến Thanh với thân hình cao ráo đứng ngược sáng ở cửa.
Ánh mắt anh chậm rãi rơi trên gương mặt tôi, rất lâu sau mới lạnh lùng lên tiếng:
“Trì Nhan Tuyết.”
“Bánh đào hoa của tôi đâu?”
4
Lâm Yến Thanh là người ngoài lạnh trong cứng, nhưng lại cực kỳ thích đồ ngọt.
Thứ anh thích nhất là bánh ngọt kiểu Trung do tôi làm.
Lúc tôi rời đi vừa đúng mùa hoa đào nở.
Một tiếng trước khi giả chết, tôi cầm chìa khóa xe ra ngoài, trùng hợp Lâm Yến Thanh cũng chuẩn bị ra ngoài.
Có lẽ vì hai ngày trước chúng tôi vừa cãi nhau một trận.
Lâm Yến Thanh khó chịu nhưng vẫn chủ động làm hòa.
“Trì Nhan Tuyết, tôi muốn ăn bánh đào hoa.”
Tôi theo bản năng gật đầu đồng ý: “Được.”
Lâm Yến Thanh thở phào nhẹ nhõm rồi đi trước.
Tôi nhìn bóng lưng anh, lặng lẽ nói lời tạm biệt trong lòng.
Tôi vốn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Tôi thu lại cảm xúc, gọi hệ thống trong lòng.
“Hệ thống, giúp tôi kiểm tra giá trị hắc hóa của Lâm Yến Thanh.”
【Giá trị hắc hóa của Lâm Yến Thanh là một trăm phần trăm, giá trị thù hận với ký chủ là một trăm phần trăm.】
Tôi đợi vài giây mới phát hiện hệ thống đã nói xong.
“Không có giá trị yêu thương sao?”
【Xin lỗi ký chủ, bảng hiển thị của Lâm Yến Thanh cho thấy anh ấy chỉ có giá trị thù hận với cô.】
“Vậy sao.”
Ánh mắt tôi chậm rãi rơi lên gương mặt Lâm Yến Thanh, thản nhiên đáp:
“Lâm Yến Thanh, anh đúng là người nhỏ nhen.”
Năm năm trôi qua giá trị thù hận chẳng hề thay đổi chút nào.
5
Lâm Giác nghiêng đầu, hai tay ôm lấy cổ tôi, thân mật cọ cọ lên mặt tôi.
“Mẹ, bánh đào hoa là gì vậy? Em bé cũng muốn ăn!”
Kể từ khi nghe tôi gọi mình là em bé, Lâm Giác cũng vui vẻ chấp nhận, bắt đầu tự xưng là em bé.
“Được, mẹ làm cho em bé ăn.”
“Ngày nào em bé cũng được ăn sao?”
Lâm Giác ngẩng mặt lên, trong giọng nói mang theo chút mong đợi.
Tôi biết con đang hỏi tôi rằng liệu tôi có thể luôn ở bên con hay không.
Tôi sững người vài giây, Lâm Yến Thanh đã lên tiếng trước.
“Được rồi, con nên đi làm bài tập đi.”
Lâm Giác không tình nguyện rời khỏi lòng tôi, lúc đi ngang qua Lâm Yến Thanh còn ra vẻ người lớn mà dặn dò:
“Ba phải chăm sóc mẹ thật tốt nhé.”
“Ừ.”
Sau khi con rời đi, nụ cười trên mặt tôi cũng dần nhạt xuống.
Từ lúc xuất hiện, ánh mắt Lâm Yến Thanh vẫn luôn dừng trên mặt tôi.
Tôi lại nhớ đến trận cãi vã trước khi giả chết.
Không hiểu vì sao anh mắng tôi là kẻ lừa đảo, còn nói cả đời cũng sẽ không yêu loại người như tôi.
Giống như anh đã chịu hết mọi tủi thân ở chỗ tôi vậy.
Một cảm giác ngột ngạt khó nói dâng lên trong lồng ngực, tôi cau mày lên tiếng:
“Phòng của tôi vẫn còn chứ?”
Lâm Yến Thanh không trả lời tôi.
Anh chỉ trầm giọng nói:
“Tại sao gặp tôi, em lại không cười nữa?”
“Nhìn thấy tôi khiến em khó chịu đến vậy sao?”
Giọng điệu của Lâm Yến Thanh giống như đang chất vấn, thậm chí còn mang theo chút ép người.
“Trì Nhan Tuyết.”
“Tại sao em không nhìn tôi?”
Cảm giác ngột ngạt trong ngực càng nặng hơn, ngay cả thái dương cũng bắt đầu đau nhức.
Tôi khó chịu xoa xoa trán.
Giọng của Lâm Yến Thanh đột ngột dừng lại.
Giây tiếp theo, tôi ngửi thấy mùi trầm hương gỗ mun hơi đắng.
Bàn tay rộng lớn thon dài che khuất tầm nhìn của tôi, ngón tay thuần thục xoa nhẹ huyệt ở trán.
Tôi ngẩng đầu nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh.
Là một chiếc nhẫn bạc rất đơn giản.
Giá rất rẻ, chỉ hơn hai trăm tệ.
Là chiếc nhẫn cầu hôn mà tôi đùa giỡn đòi cưới anh, anh làm cao rất lâu, cuối cùng vẫn ra vẻ miễn cưỡng cao quý để tôi đeo lên tay anh.
Lâm Yến Thanh xoa một lúc, có lẽ cho rằng tôi bị đau đầu, giọng điệu không còn hung dữ như trước.
“Em lại đau nửa đầu sao?”
“Có một chút.”
Tôi chớp đôi mắt cay xè, có lẽ mắt tôi đã đỏ lên, Lâm Yến Thanh quyết định không so đo nữa, anh khẽ thở dài nói:
“Phòng của em vẫn còn, không ai động vào.”
“Thuốc đau nửa đầu cũng vẫn còn, chưa hết hạn.”