Chương 3 - Giá Trị Của Những Mối Quan Hệ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi mặc bộ lễ phục lớp danh viện cho mượn, đứng ngoài phòng tiệc, hết lần này đến lần khác gọi điện cho Cố Hoài.

Mười hai cuộc.

Không cuộc nào được bắt máy.

Mẹ khóc trong bệnh viện:

“Vãn Vãn, hay là thôi đi. Bố con nói không chữa nữa, đừng khiến con khó xử ở nhà họ Cố.”

“Mẹ, mẹ bảo bác sĩ chuẩn bị đi, con sẽ nghĩ cách.”

Cúp máy, chiếc túi cầm tay đi mượn đã bị tôi bóp đến hằn thành một nếp.

Những năm qua tôi trước tiên là vợ, là mẹ, là con dâu.

Tôi gần như quên mất mình cũng là con gái của bố mẹ.

Bây giờ bố nằm trong bệnh viện, đến câu “bố mẹ đừng lo tiền” tôi cũng không dám nói chắc.

Tôi tìm thư ký Lâm đang kiểm tra danh sách khách mời, đưa tờ chẩn đoán đã bị mình bóp mềm cho cô ta.

“Bố tôi phẫu thuật cần ba trăm nghìn. Cô chuyển trước một ít từ số tiền Cố Hoài cho tôi đi, coi như tôi vay.”

Cô ta không nhận, ngược lại còn lùi nửa bước.

“Hôm nay là tiệc mừng thọ của lão phu nhân, cô nhất định phải nói chuyện tiền bạc ở đây sao?”

“Bệnh viện đang chờ.”

“Cô Thẩm, tháng trước bố mẹ cô sửa nhà, tháng này lại phải phẫu thuật. Tiền của tổng giám đốc Cố cũng không phải gió thổi tới.”

Có người bên cạnh nhìn sang.

Tôi hạ giọng:

“Tiền sửa nhà là tiền tôi đi làm gửi về.”

Cô ta lại đột nhiên nâng cao giọng:

“Cô dùng tiền của tổng giám đốc Cố nuôi nhà mẹ đẻ còn chưa đủ, bây giờ lại muốn lấy người bệnh ra ép anh ấy?”

Xung quanh lập tức im bặt.

Tôi muốn giải thích.

Nhưng những ánh mắt ấy đã thay tôi kết tội chính mình.

Cố Nhu cầm ly rượu bước tới:

“Bảo sao anh tôi không chịu công khai chuyện kết hôn. Lấy một cô vợ quê mùa chẳng khác nào cưới cả một nhà chủ nợ.”

Sắc mặt mẹ chồng cũng lạnh xuống:

“Bố con bệnh, chúng ta có thể giúp. Nhưng con gây chuyện trong tiệc mừng thọ là muốn ép Cố Hoài công khai thừa nhận con là Cố phu nhân sao?”

“Con không ép anh ấy.”

“Vậy thì về nhà chờ.”

Nhưng bệnh viện chỉ giữ chỗ cho tôi đến mười giờ tối.

Tôi cuống lên nắm lấy tay thư ký Lâm.

“Đừng chạm vào tôi!”

Cô ta đột ngột tránh ra.

Tờ chẩn đoán rơi tung tóe dưới đất.

Động tĩnh lập tức thu hút ánh mắt của cả hội trường.

“Ở công ty cô quỳ một lần còn chưa đủ, hôm nay lại muốn diễn cho ai xem?”

Tôi ngồi xổm xuống nhặt giấy, tay run đến mức không cầm nổi.

Đèn pha lê quá sáng.

Đến một chỗ trốn cũng không có.

Tôi đột nhiên nhớ lại ngày đầu tiên nhập học.

Tôi từng cho rằng chỉ cần học lễ nghi, mặc đúng quần áo thì sẽ xứng với Cố Hoài.

Ba tháng sau, thứ duy nhất tôi học được lại là cách giữ nụ cười khi bị sỉ nhục……

“Có chuyện gì vậy? Thẩm Vãn?”

Cô Tô vốn đang dẫn vài học viên bố trí quầy bán đồ từ thiện, nhìn thấy tôi thì vội ngồi xuống giúp giữ những tờ chẩn đoán bị gió thổi bay.

“Người bệnh là bố cô? Trường hợp này rất nguy cấp, còn thiếu bao nhiêu?”

“Ba trăm nghìn.”

Kiều Mạn lập tức chuyển cho tôi năm mươi nghìn, mấy bạn học khác cũng lấy điện thoại ra.

Tôi giữ tay cô ấy lại.

“Không thể nhận. Chúng ta mới quen nhau ba tháng.”

Cô Tô có thể giới thiệu cho tôi công việc lương bốn trăm nghìn một năm.

Nhưng phải sang tháng sau mới nhận được tiền.

Bệnh viện không thể đợi.

Tôi nắm tay cô Tô, lần đầu tiên không giải thích thay Cố Hoài nữa.

“Cô, cô có thể giới thiệu cho em một người cần bạn đồng hành lâu dài không?”

“Em biết chăm sóc người già, biết chuẩn bị tiệc, cũng nhớ được thói quen của khách hàng.”

“Em chỉ có hai yêu cầu. Trước tiên cho em vay tiền phẫu thuật của bố, Niệm Niệm phải được đi cùng em.”

Tôi khựng lại, sau đó nhìn về phía bà nội Cố trong phòng tiệc.

“Bây giờ bà nội vẫn không thể thiếu người chăm sóc. Đợi sức khỏe bà ổn định em mới đi.”

Xung quanh hoàn toàn im lặng.

Các bạn học không biết nói gì, chỉ giúp tôi nhặt những tờ chẩn đoán lên.

Mẹ chồng và Cố Nhu lại chỉ liếc tôi bằng ánh mắt chán ghét rồi cùng quay người bỏ đi.

Chưa đầy một phút, điện thoại tôi vang lên.

Cố Hoài gọi tới.

Giọng anh rất thấp, rõ ràng đã nghe chuyện xảy ra ở buổi tiệc.

“Thẩm Vãn, chỉ vì ba trăm nghìn mà em tìm chủ mới ngay trong tiệc mừng thọ của bà nội?”

Tất cả uất ức tích tụ suốt ba tháng đột nhiên cùng trào lên.

“Đúng. Chim hoàng yến của anh, em không làm nữa.”

Anh im lặng hai giây.

Giọng điệu cuối cùng cũng lạnh xuống.

“Tháng trước anh cho em năm triệu.”

“Lâm Nghiên nói không đủ, tháng này anh lại thêm hai triệu. Tiền đặt cọc ba trăm nghìn, bất kỳ chiếc thẻ nào trong tay em cũng trả được.”

“Vậy mà em nhất định phải làm ầm ĩ trước mặt tất cả mọi người. Thẩm Vãn, có phải anh chiều em quá rồi không?”

Tôi cầm điện thoại, sững sờ rất lâu.

“Năm triệu gì cơ?”

“Thư ký Lâm mỗi tháng đưa em rõ ràng chỉ có năm nghìn.”

【5】

“Thư ký Lâm mỗi tháng đưa em rõ ràng chỉ có năm nghìn.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Sau đó, Cố Hoài lạnh giọng gọi người.

“Lâm Nghiên, mang sổ sách tới đây.”

Lâm Nghiên đang ở ngay bên cạnh anh.

Tiếng động giòn vang vừa rồi là do cô ta lỡ tay làm rơi cốc cà phê.

Nhưng đến khi lên tiếng, giọng cô ta đã khôi phục bình tĩnh.

“Tổng giám đốc Cố, năm nghìn mà cô Thẩm nói là tiền tiêu vặt chuyển vào thẻ cá nhân của cô ấy.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)