Chương 8 - Giá Trị Của Một Mạng Sống
Mỗi tháng anh đều phải đến trạm dịch vụ cộng đồng báo cáo, làm tình nguyện viên tại quầy hướng dẫn trong bệnh viện.
Trong bức ảnh đi kèm bản tin, anh mặc chiếc áo ghi lê màu xanh bình thường nhất, đứng cạnh quầy thanh toán, giúp một cụ già điền đơn đăng ký.
Một mảng tóc đã bạc.
Con người cũng gầy đi rất nhiều.
Tôi nhìn vài giây rồi đóng trang tin.
Những chuyện ấy đã không còn liên quan đến tôi.
Bầu trời ngoài cửa sổ dần sáng lên.
Tôi mở một chai nước ngọt vị cam.
Bọt khí khẽ nổ lách tách.
Tôi nhớ trước đây Thanh Chu luôn không nỡ uống hết.
Mỗi lần chỉ uống hai ngụm, em lại đẩy chai cho tôi.
“Chị, chị uống đi.”
Tôi đặt miệng chai bên môi, uống một ngụm.
Ngọt đến chua xót.
Tờ biên nhận trên bàn được ánh sáng ban mai chiếu sáng.
【Ứng trước thành công.】
Thanh Chu, hôm nay đã có người chờ được thuốc.
Như vậy là đủ rồi.
【Hết】