Chương 10 - Giá Trị Của Một Cuộc Tình
“Em không được đi một mình. A Thành sẽ đi cùng toàn bộ hành trình. Hãy nhớ thân phận của em — em là thiếu phu nhân tương lai của nhà họ Tống. Sự an toàn của em quan trọng hơn bất kỳ thứ gì.”
Tôi gật đầu. Tôi hiểu đây là lớp rào chắn mà anh đặt ra cho tôi.
Tối hôm đó, tôi lấy chiếc váy đen ôm sát ra mặc thử. Dù cơ thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng chiếc váy dài màu đen ấy khiến tôi trông như một thanh kiếm sắc bén sắp rút khỏi vỏ.
Tôi ngồi trước gương, trang điểm tỉ mỉ, khắc họa khuôn mặt “mới” của mình.
Tôi không còn là Hứa Nguyện.
Tôi là Hứa Như Ý — người phụ nữ sắp đến Bắc Thành để thanh toán món nợ của cuộc đời.
Tôi cầm điện thoại, nhắn tin cho số “mới” của Bùi Tu:
“Ngày mai, tôi sẽ đến Bắc Thành. Ở đó, có một đáp án mà khi còn yêu tôi, anh không dám nói ra, cũng không dám đối mặt.”
Tôi bấm gửi. Tôi biết anh sẽ không trả lời.
Nhưng tôi chắc chắn anh sẽ thấy. Tôi cần anh biết: mỗi bước đi của tôi đều đang hướng về điều anh sợ hãi nhất.
Cuộc báo thù của tôi — bắt đầu rồi.
Chiều hôm sau, sân bay Bắc Thành.
Tôi khoác chiếc áo măng tô đen đơn giản, đeo kính râm to bản.
Chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út lấp lánh lạnh lẽo dưới ánh đèn sân bay.
Dù sắc mặt tôi còn tái nhợt, nhưng khí chất lạnh lùng, sang trọng sau chuỗi ngày huấn luyện khắc nghiệt khiến tôi như tách biệt hoàn toàn với đám đông vội vã xung quanh.
A Thành bám sát phía sau, đã sắp xếp toàn bộ lịch trình, từ đưa đón đến nơi ở.
“Cô Hứa, thiếu gia dặn, sức khỏe là ưu tiên hàng đầu. Cuộc gặp tốt nhất nên giới hạn trong hai tiếng.” A Thành nhắc nhỏ.
“Biết rồi.” Tôi đáp.
Chỗ ở mà Tống Thanh Trạch sắp xếp cho tôi là phòng Tổng thống ở khách sạn sang trọng bậc nhất Bắc Thành.
Tôi không đến ngay điểm hẹn, mà về khách sạn để chuẩn bị kỹ lưỡng.
Tôi cần xuất hiện trước người mẹ đã bỏ rơi mình 20 năm với hình ảnh hoàn hảo nhất.
Tôi thay một bộ suit màu be được cắt may tinh tế, tóc búi cao để lộ chiếc cổ thanh thoát và tao nhã.
Trên gương mặt tôi không có chút biểu cảm dư thừa nào.
Người phụ nữ trong gương đã hoàn toàn lột xác khỏi vẻ non nớt 5 năm trước và sự yếu đuối 5 tuần trước.
Cô ấy tên là Hứa Như Ý.
“A Thành, nói với Hứa Vân Lam rằng tôi đang chờ bà ta ở khu vườn trên không tầng thượng khách sạn Nhạc Hải Bắc Thành.
Bà ta có nửa tiếng để chuẩn bị.”
“Rõ, cô Hứa.”
A Thành lập tức gọi vào số mà Tống Thanh Trạch cung cấp. Vài phút sau, anh trở lại báo cáo:
“Bà Hứa Vân Lam vừa kết thúc một cuộc họp thương mại, nói sẽ đến ngay.”
Tôi bước đến cửa sổ sát đất, phóng tầm mắt xuống thành phố phồn hoa phía dưới.
Mẹ ruột tôi đang sống ở đây, hưởng thụ cuộc đời giàu sang, thể diện — cái giá bà ta phải trả là sự phản bội.
Còn tôi, lại bị ung thư và bị người mình yêu phản bội đến tả tơi ở Kinh Thành.
Tôi cầm túi xách. Bên trong có hai thứ:
Một là mẫu bệnh lý được bọc bằng vải nhung đen. Hai là quyển nhật ký của mẹ Bùi Tu.
Hai mươi phút sau, khu vườn trên không.
Tôi ngồi ở góc khuất nhất, trước mặt chỉ có một ly nước khoáng lạnh.
Gió thu Bắc Thành hơi buốt, nhưng lòng tôi lạnh hơn cả gió.
Tiếng giày cao gót vang lên từ xa.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc sang trọng trong bộ sườn xám đắt tiền, vẻ ngoài được chăm sóc kỹ lưỡng.
Nụ cười trên môi bà ta vừa phải, ánh mắt tràn đầy toan tính của thương nhân.
Bà ta chính là Hứa Vân Lam — mẹ ruột tôi.
Bà ta bước đến trước mặt tôi, ánh mắt vừa tò mò vừa dò xét. Rõ ràng là không nhận ra tôi.
“Chào cô, tôi là Hứa Vân Lam Bà ta đưa tay ra, dáng vẻ quý phái và kiêu hãnh.
Tôi không đứng dậy, cũng không bắt tay bà ta. Tôi chỉ hơi nâng tay, ra hiệu cho bà ta ngồi xuống.
“Bà Hứa, mời ngồi.” Giọng tôi đã qua rèn luyện kỹ lưỡng, mang theo vẻ xa cách và kiêu ngạo đặc trưng của giới danh môn Kinh Thành.
Hứa Vân Lam có vẻ không vui vì sự lạnh lùng đột ngột này.
Nhưng khi thấy chiếc nhẫn kim cương khổng lồ trên tay tôi và dáng đứng thẳng tắp của A
Thành phía sau, cuối cùng bà ta vẫn ngồi xuống, hơi lo lắng.
“Xin hỏi cô là ai? Cô tìm tôi qua ai? Cô nói là muốn bàn chuyện đầu tư?”
Hứa Vân Lam cố dùng thuật ngữ thương trường để chiếm thế thượng phong.
Tôi khẽ bật cười, tiếng cười nhẹ nhưng đầy mỉa mai.
“Hứa Vân Lam bà diễn cũng giỏi thật đấy.”
Sắc mặt bà ta lập tức thay đổi, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Cô… cô là ai?”
Tôi từ từ tháo kính râm, nhìn thẳng vào mắt bà ta. Ánh nhìn của tôi bình tĩnh, lạnh lùng như hai lưỡi dao xuyên thấu lòng người.
“Bà thực sự không nhận ra tôi sao, Hứa Vân Lam?”
Giọng tôi mang một thứ ma lực khó diễn tả. Cơ thể bà ta bắt đầu run rẩy, chăm chú nhìn
gương mặt tôi – gương mặt mang vài nét tương đồng với chính bà ta – và cuối cùng, ký ức cũng ùa về.
“Cô… cô là…” Giọng bà ta run rẩy, “Hứa Nguyện?”