Chương 1 - Giá Trị Của Linh Hồn
Tôi nghiêm túc nói với Lục Diệp: “Chuyện này thật sự không được.”
“Ngày nào tôi cũng theo anh làm mấy việc lặt vặt này, đã coi như bán thân rồi, tôi không thể tiếp tục bán linh hồn mình nữa.”
“Tôi là người có giới hạn đạo đức.”
Lục Diệp nói: “Tôi tăng lương cho em.”
Tôi cười khẩy một tiếng, đưa tay ra trước mặt anh ta: “Ồ, vậy ngài có thể thanh toán cho tôi tiền lương tháng trước, với cả tiền hóa đơn không?”
Biểu cảm của Lục Diệp cứng đờ, sau đó như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, anh ta đập một tấm thẻ vào tay tôi.
“Đây là thẻ của tôi, tiền của tôi đều ở trong này hết, cho em cả, được chưa?”
Tôi nhìn một cái: “Chà! Thẻ tín dụng!”
Lục Diệp tự mình ra ngoài khởi nghiệp, ông cụ nhà họ Lục rất không vui.
Thao tác thường thấy của đại lão tài phiệt, cắt thẻ tín dụng hạn mức lớn của anh ta, chặt đứt nguồn tiền, còn chào hỏi khắp nơi, ai dám giúp anh ta tức là đối đầu với nhà họ Lục.
Trong tình huống này, Lục Diệp muốn khởi nghiệp khó như đi từng bước trên băng mỏng.
Tấm thẻ tín dụng này còn tồn tại không phải vì Lục Diệp có bản lĩnh gì, mà là ông cụ họ Lục để lại tiền lộ phí cho anh ta.
Đến lúc đường cùng, còn có thể mua vé máy bay quay về.
Nhưng tôi biết, hạn mức của tấm thẻ này, chỉ có 5.000 tệ chết tiệt!
5.000 tệ, đã muốn tôi bán linh hồn.
Linh hồn của tôi, chỉ đáng 5.000 sao???
Tôi quay người bỏ đi.
“Tạm biệt ngài nhé!”
Lục Diệp một tay ôm chặt lấy tôi, từ phía sau làm động tác “đảo bạt thùy dương liễu”, hai tay siết chặt eo tôi, nhấc tôi lên.
Trong giọng nói tràn đầy bi thương: “Hạ Tô, em không thể đi!”
“Em đi rồi, một mình tôi không chịu nổi!”
Tim tôi như tro tàn, quay đầu nhìn anh ta.
“Tại sao là tôi, tại sao không thể là dì lao công, em lễ tân, chị kế toán…”
Lục Diệp tựa đầu vào hõm vai tôi, đôi mắt chó con vừa sáng vừa lấp lánh.
“Những người đó tỷ lệ nghỉ việc quá cao, chỉ có em, ở bên tôi suốt hai năm.”
“Chúng ta sớm tối bên nhau, nương tựa vào nhau, dựa dẫm lẫn nhau, sưởi ấm cho nhau… là em thì bố mẹ tôi mới tin.”
Lời này của anh ta nghe khá cảm động, nhưng tôi chỉ cảm thấy mình đúng là một đại oan chủng tuyệt thế.
Tôi vẫn nhớ rõ, lúc tôi nộp CV khắp nơi đều đụng tường, chính anh ta đã chìa tay ra với tôi: “Có hứng thú đến công ty chúng tôi phỏng vấn không?”
Khi đó anh ta mang hào quang học bá, với thân phận sinh viên tốt nghiệp ưu tú quay về trường tuyển dụng, khí phách hăng hái, rực rỡ chói mắt.
Tôi cứ thế bị lừa vào.
Bây giờ nghĩ lại, lúc đó tôi không nên uống chai nước anh ta đưa.
Đó đâu phải nước khoáng, rõ ràng là canh mê hồn!
2.
Thấy thái độ tôi lạnh nhạt, Lục Diệp dường như cũng biết, chuyện đã không thể cứu vãn.
“Em muốn đi.”
“Em thật sự muốn đi.”
“Những năm qua từng chút từng chút chúng ta ở bên nhau, em thật sự có thể quên sao?”
Tôi: “Hừ…”
Chỉ là xin nghỉ việc thôi, có cần làm như chia tay không?
Lục Diệp người này, đúng là có chút diễn xuất trong người.
Những năm qua anh ta dựa vào gương mặt đó, thêm diễn xuất sinh động, cộng với kỹ năng vẽ bánh, mới miễn cưỡng duy trì được công ty đến bây giờ.
Nhưng con người là phải ăn thịt, không thể chỉ ăn bánh.
Cho nên những người kia trong vòng một tháng đến nửa năm, nhanh chóng tỉnh ngộ, rồi trốn khỏi hố lửa.
Chỉ có tôi, vì cảm kích anh ta là đàn anh, lại ra tay giúp tôi lúc tôi cần nhất, nên kiên trì đến tận bây giờ.
Nhưng anh ta lại đưa ra yêu cầu như vậy, tôi thật sự không chịu nổi.
Thấy tôi dầu muối không vào, Lục Diệp tăng giá lớn.
“Xong việc rồi, tôi chia cho em 10.000.”
“Không! 20.000!”
Tôi nhìn anh ta, rất lâu không nói gì.
Mẹ nó, tôi vậy mà lại động lòng.
Hầy! Đúng là nghèo sinh chuyện.
Nhưng người này vẽ bánh quá giỏi, tôi thật sự không tin tưởng anh ta.
“Viết ra.”
Lục Diệp lập tức viết cho tôi một tờ giấy cam kết, còn ký tên, điểm dấu vân tay.
Tôi nhìn các điều khoản bên trên, gật đầu, gấp lại rồi nhét vào túi.
Cuối tuần là tiệc mừng thọ của ông cụ họ Lục, Lục Diệp dùng 5.000 tệ đó mua vé máy bay cho hai chúng tôi, còn làm một tờ giấy báo mang thai giả, dẫn tôi về nhà lừa tiền, à không, xin tiền.
3.
Tập đoàn Lục thị là tài phiệt hàng đầu ở phương Nam, tiệc mừng thọ của ông cụ họ Lục, người đến dự toàn là quyền quý hiển hách.
Các tiểu thư phu nhân ai nấy châu quang bảo khí, lộng lẫy rực rỡ, so với họ, bộ đồ thường phục trên người tôi, nhìn thế nào cũng thấy nghèo kiết xác.
Lục Diệp thì lại ăn mặc ra dáng người, phong thái công tử thế gia.
Dù sao cũng là đại thiếu gia nhà họ Lục, cho dù ra ngoài khởi nghiệp, đồ đắt tiền vẫn mang theo vài bộ.
Thấy tôi nhìn người ta với ánh mắt ngưỡng mộ, Lục Diệp hạ giọng nói bên tai tôi: “Đừng ghen tị với họ, em khác họ, em đẹp ở nội tâm, không giống mấy người phụ nữ tục khí kia.”
Tôi: “Anh có phải đang KTV tôi không?”
Giọng Lục Diệp mềm xuống: “Lấy được tiền rồi mua cho em.”
Bánh ăn nhiều cũng no.
Tôi không muốn lải nhải với anh ta nữa, hỏi: “Bao giờ nói?”
Anh ta nói: “Đợi thêm chút, không khí chưa đủ.”
Sau đó nâng ly, đi chào hỏi xã giao với người khác.
Lục Diệp người này, đúng là có chút bệnh trâu bò xã giao, trời sinh thích hợp lăn lộn trong các buổi giao tế.
“Lục thiếu, hai năm không gặp rồi, anh em tụ họp lúc nào đây!”
“Để hôm khác, có cơ hội.”
“Anh Diệp, đừng giận ông cụ nữa, quay về đi, với thân phận địa vị nhà họ Lục, anh còn cần tự mình khởi nghiệp sao?”
“Không phải muốn thử năng lực của mình sao? Có cơ hội thì anh cũng giúp tôi một tay, dạo này làm ăn khó khăn.”
“Anh Lục, người ta nhớ anh muốn chết, anh cũng không đến thăm người ta.”
“Tôi đến thăm em, em cho tôi mượn tiền không?”
……
Tôi nhìn anh ta như một con bướm hoa, nhảy nhót giữa đám bạn thanh mai trúc mã, họ hàng, trưởng bối, mưa móc phân đều.
Người ngoài chỉ biết tôi là trợ lý của Lục Diệp, cũng chẳng ai để ý đến tôi.
Tôi tự bưng mấy đĩa bánh nhỏ và một ly nước trái cây, trốn một góc ăn.
Mẹ nó, ngon thật!
Giá mà Lục Diệp ngày nào cũng về nhà thì tốt.
Cuối cùng, bữa tiệc cũng gần kết thúc, khách mời lần lượt rời đi, Lục Diệp vào thư phòng của ông cụ họ Lục, tìm ông cụ và phu nhân họ Lục nói chuyện.
Rất nhanh, trong thư phòng truyền ra tiếng cãi vã, còn có tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Phu nhân họ Lục cẩn thận bước ra, thấy tôi đang ăn bánh, gượng cười một chút rồi nói với tôi: “Cháu theo tôi qua đây.”
Tôi nhướng mày.
Đây là… có trò rồi?
Giây tiếp theo, một tấm séc 1.000.000 đặt trước mặt tôi.
“Tiểu Hạ, đây là 1.000.000, cảm ơn cháu hai năm nay ở bên A Diệp nhà chúng tôi, nhưng nó là người đã có hôn thê, đứa bé này các cháu không thể giữ, nếu không, bên Thẩm gia chúng tôi khó ăn nói.”
Tôi nắm tấm séc 1.000.000 trong tay, kích động đến mức tay cũng run.
Gia tộc tài phiệt đúng là giàu nứt đố đổ vách!
So với phu nhân họ Lục, Lục Diệp thật sự… quá keo kiệt!!!
4.
Phu nhân họ Lục thấy tôi như vậy, thái độ càng thêm ôn hòa.
“Tiểu Hạ, cháu là một đứa trẻ hiểu chuyện, A Diệp thường xuyên nhắc đến cháu với ta.”
“Nhưng cháu hẳn cũng biết, với gia đình như chúng ta, sẽ không cưới một cô gái bình thường như cháu, chính cháu sau này cũng sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi.”
“Nhân lúc bây giờ còn kịp, cầm tiền đổi sang một môi trường khác, bắt đầu lại cuộc sống đi.”
Tôi im lặng, cố gắng đè nén khóe miệng đang điên cuồng cong lên, một câu cũng không nói.
Tôi sợ chỉ cần mở miệng, liền sẽ lộ tẩy.
Nghiệp chướng, đúng là nghiệp chướng.
Ông chủ của tôi tin tưởng tôi như vậy, về nhà lừa tiền còn dẫn theo tôi, vậy mà tôi lại muốn đâm sau lưng anh ta.
Nhưng phu nhân họ Lục cho quá nhiều, do dự thêm một giây thôi cũng là bất kính với 1.000.000.
Nghĩ đến việc tôi không cần cuối tháng ăn mì gói, đuổi theo Lục Diệp đòi mấy trăm tệ tiền hóa đơn hoàn ứng nữa, cũng không cần làm công việc trợ lý tổng tài mà lĩnh lương dì lao công, hốc mắt tôi dần ướt lên, giọng nói nghẹn ngào.
“Phu nhân họ Lục… tôi hiểu rồi.”
Phu nhân họ Lục là người có chút lòng Bồ Tát, thấy tôi khóc liền vội vàng đến vỗ lưng an ủi tôi.
“Không khóc nữa, không khóc nữa con, dì biết hai năm nay con theo A Diệp sống cũng không dễ dàng.”
“Như vậy, đối với tất cả mọi người đều tốt.”
Tôi nắm tay phu nhân họ Lục, lời lẽ chân thành.
“Phu nhân họ Lục, xin bà yên tâm, đứa bé này, tôi sẽ không giữ lại.”
“Tôi đi rồi, xin bà bảo Tổng giám đốc Lục giữ gìn sức khỏe!”
Hôm đó, tiệc còn chưa kết thúc, tôi đã đâm sau lưng ông chủ của mình, cầm 1.000.000 do mẹ anh ta cho rồi chạy mất.
Tuy tôi có thể không được thông minh lắm, nhưng 20.000 và 1.000.000 thì vẫn phân biệt rất rõ.
Tôi đổi séc ngay trong đêm, trả lại phòng thuê, bàn giao công việc xong xuôi, quay đầu liền về thị trấn nhỏ quê nhà.
Bố mẹ tôi phát hiện tôi về, có chút kinh ngạc.
“Tô Tô, sao không nói một tiếng đã về rồi? Ông chủ của con đâu?”
Tôi lau nước mắt.
“Hiệu quả kinh doanh của công ty không tốt, con nghĩ muốn giảm bớt gánh nặng cho ông chủ, nên đã xin nghỉ việc.”
Bố mẹ tôi cũng không nói gì, chỉ bảo.
“Ồ, không sao, vậy thì cứ ở nhà, nghỉ ngơi cho tốt, rồi thi công chức gì đó.”
Lời cảm động đã lên đến miệng tôi, lại bị tôi nuốt ngược trở vào.
“Thôi bỏ đi, con ở mấy hôm rồi lại tìm việc khác.”
Người ta thường nói, bất hiếu có ba: không thi công chức, không thi biên chế sự nghiệp, không thi chứng chỉ giáo viên.
Tôi định sẵn, là một đứa con gái bất hiếu!
5.
Tôi ở nhà ẩn mình mấy ngày, nghĩ đủ các phương án xem 1.000.000 này nên tiêu thế nào.
Cuối cùng quyết định lên huyện thuê một căn nhà, rồi tìm một công việc có đóng bảo hiểm xã hội, trong điều kiện tôi không tự làm mình tìm đường chết, cơ bản có thể nằm yên rất nhiều năm.
Không ngờ, chân trước tôi vừa thuê xong nhà, chân sau Lục Diệp đã tìm tới.
Tôi vừa mua đồ ở siêu thị về, xách theo bao lớn bao nhỏ, liền thấy Lục Diệp đứng trước cửa căn nhà tôi vừa thuê.
Chỉ thấy anh ta khom lưng, một tay vịn khung cửa, cúi đầu rũ mắt, mái tóc trước trán rối nhẹ, phối với đôi mắt hơi vằn tia máu, trông vô cùng u uất, hoang dã và bất kham.
Hoa quả rau củ trong tay tôi rơi đầy đất, chỉ ngây người 0.12 giây, liền quay đầu bỏ chạy.
Không ngờ Lục Diệp vừa nãy còn đang tạo dáng, trong khoảnh khắc phát hiện tôi muốn chạy, liền giơ tay túm lấy sau gáy định mệnh của tôi, kéo tôi trở lại.
“Hạ Tô! Sao vừa thấy tôi đã trốn, chột dạ à?”
Tôi quả thực có chút chột dạ, cười gượng quay đầu nhìn anh ta.
“Ông chủ… sao ngài biết tôi ở đây?”
Lục Diệp cười khẩy một tiếng, trong đáy mắt lộ ra ba phần giễu cợt, ba phần tà mị, bốn phần thờ ơ.
“Tôi tới nhà bố mẹ em trước, rồi mới tìm tới đây.”
À, nhớ ra rồi.
Lục Diệp bỏ nhà ra đi, gian khổ khởi nghiệp, mỗi dịp Tết đều lẻ loi không nơi nương tựa.
Năm kia tôi về nhà ăn Tết, mồng một nghĩ bụng gọi điện chúc Tết anh ta.
Không ngờ tên này hỏi tôi nhà ở đâu.
Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, liền nói cho anh ta biết.
Không ngờ mấy tiếng sau, anh ta nói đã tới đầu đường, bảo tôi ra đón.
Khi đó tôi mới theo anh ta hơn nửa năm, ngây thơ lại đơn thuần, còn chưa nhận thức được sự tệ hại và khó diễn tả của con người anh ta.
Tôi sắp xếp cho anh ta ở một nhà nghỉ nhỏ gần nhà tôi, còn lén mang từ nhà ra đậu phộng, hạt dưa, hạt dẻ cho anh ta ăn.
Sau đó bị bố mẹ tôi phát hiện, anh ta liền nói là lãnh đạo công ty của tôi, tới gần đây công tác tiện thể thăm tôi.
Bố mẹ tôi nghe nói anh ta là lãnh đạo của tôi, trẻ như vậy đã tự mình khởi nghiệp, lại còn tốt nghiệp cùng trường với tôi, đều vô cùng kính trọng anh ta.
Bố tôi không những mời anh ta về nhà ở, còn uống rượu cùng anh ta.
Hai người uống say, khoác vai bá cổ, xưng huynh gọi đệ.
Bố tôi chỉ vào Lục Diệp nói với tôi.
“Sau này đây chính là chú Lục của con! Tiểu Lục à, sau này con bé Tô Tô nhà chú nhờ cháu chăm sóc, cháu cứ coi nó như cháu gái ruột!”
Ừm… sự đơn thuần của tôi, có lẽ là di truyền từ bố tôi.