Chương 2 - Giá Trên Trời Của Mận Chua

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Vậy thì tốt.”

Ông ta đặt bút xuống.

“Chuyện đó… chuyện của Mạnh Chi, tôi nghe nói rồi.”

“Cô ấy là phụ nữ mang thai, cảm xúc không ổn định, em nhường nhịn một chút. Đồng nghiệp với nhau, hòa khí là quý mà.”

Tôi nhìn ông ta.

Kiếp trước, quản lý Vương cũng nói như vậy.

Sau đó khi xảy ra chuyện, ông ta là người đầu tiên đẩy tôi ra ngoài:

“Đây là hành vi cá nhân của nhân viên, không liên quan đến công ty.”

Tôi nhìn ông ta:

“Quản lý Vương, em không có nghĩa vụ đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của Mạnh Chi.”

“Nếu cô ta muốn ăn mận chua thì có thể tự mua, trên mạng có, siêu thị cũng có. Tại sao cứ phải ăn mận chua quê em? Tại sao cứ phải bắt em mua?”

Quản lý Vương khựng lại, rõ ràng không ngờ tôi sẽ hỏi ngược.

“Cái này… đồng nghiệp thì giúp đỡ nhau thôi mà…”

“Em cũng nói rồi, phí mua hộ 98.000 tệ một quả.”

Tôi cắt lời ông ta.

“Dù sao lỡ có chuyện gì xảy ra, cái giá này còn chưa chắc đủ bồi thường.”

Sắc mặt quản lý Vương hơi thay đổi:

“Em nói vậy là có ý gì?”

Tôi đứng lên, không trả lời.

“Quản lý Vương, nếu không còn việc gì nữa, em xin phép ra ngoài.”

Buổi chiều, tôi xin nghỉ phép năm.

Kiếp trước, Mạnh Chi sảy thai vào nửa tháng sau.

Sau khi nhận được mận chua nửa tháng, cô ta đột nhiên ngất ở công ty, được đưa vào bệnh viện.

Rồi đứa bé không còn nữa.

Lần này, tôi sẽ không cho cô ta cơ hội vu oan.

Tôi cần đi công tác.

Tôi cần một bằng chứng ngoại phạm.

Tối hôm đó, tôi đặt vé máy bay đi Hải Nam.

Trước khi đi, tôi gửi một tin nhắn vào nhóm phòng ban:

“Các đồng nghiệp, do có việc riêng nên tôi cần đi công tác một tuần. Trong thời gian này điện thoại có thể không liên lạc được, có việc xin gửi email, tôi sẽ trả lời trong vòng 48 giờ.”

Lưu Mẫn trả lời ngay:

“Đi công tác? Biết mình không còn mặt mũi ở lại công ty nên lủi thủi bỏ đi chứ gì?”

Tôi không để ý đến cô ta.

Mạnh Chi cũng gửi một tin:

“Dao Dao, hy vọng khi cậu quay lại, hiểu lầm giữa chúng ta có thể được tháo gỡ.”

Kèm theo một biểu tượng đang khóc.

Tôi chụp màn hình lưu lại.

4

Những ngày sau đó, tôi trực tiếp biến mất.

Nhóm công ty thì ngày nào cũng rất náo nhiệt.

Lúc thì Mạnh Chi khóc lóc ở công ty, nói buổi tối mất ngủ, mơ thấy em bé không còn nữa.

Đồng nghiệp ai cũng thương cô ta.

Lưu Mẫn dẫn đầu phát động trong nhóm phòng ban một chuỗi chuyển tiền thăm hỏi, mỗi người gửi cho cô ta 200 tệ.

Lúc thì Lưu Mẫn lại tag tôi trong nhóm:

“Trịnh Dao, bao giờ cô về? Mạnh Chi tâm trạng không tốt, cô không thể thỏa mãn tâm nguyện của cô ấy một lần à?”

Cô ta tâm trạng không tốt thì liên quan gì đến tôi?

Cho đến một ngày trước khi quay về, tôi gửi cho Mạnh Chi một tin nhắn.

“Chi Chi, thứ Hai tuần sau mình về. Mình đã gửi một ít mận chua từ quê lên rồi, chắc cuối tuần này tới.”

“Không cần trả tiền, mình tặng cậu. Xem như bù đắp cho thái độ không tốt trước đây của mình.”

Kiếp trước, cô ta sảy thai nửa tháng sau khi nhận được mận chua.

Nói cách khác, nếu quỹ đạo không thay đổi, cô ta sẽ xảy ra chuyện vào đúng ngày tôi gửi mận chua.

Tôi cược chính là điều này.

Trước khi tôi lên máy bay, tài khoản Weibo phụ của cô ta cập nhật một tấm ảnh bệnh viện, kèm dòng chữ:

“Con yêu, mẹ xin lỗi con.”

Định vị hiển thị: Bệnh viện Phụ sản thành phố.

Mười một giờ sáng, Lưu Mẫn gửi hơn mười tin nhắn liên tiếp trong nhóm phòng ban:

“Trịnh Dao! Cô còn mặt mũi ở ngoài đó à! Mạnh Chi xảy ra chuyện rồi cô biết không! Chính cô hại cô ấy! Cô đúng là kẻ giết người!”

“Mận chua cô gửi có độc! Mạnh Chi ăn mận chua cô gửi nên mới sảy thai!”

“Cô cứ đợi đấy! Chúng tôi sẽ không tha cho cô!”

Cả nhóm nổ tung.

Tôi yên lặng nhìn những tin nhắn ấy, không trả lời một câu nào.

Chỉ lưu lại toàn bộ tài liệu tôi đã sắp xếp, rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tôi cố tình về muộn hơn kế hoạch hai ngày.

Có vài chuyện cần thời gian lên men.

Đến khi tôi kéo vali xuất hiện ở cửa công ty, đã là ngày thứ ba sau khi xảy ra chuyện.

Tôi đứng ở cửa nhìn vài giây.

Tiểu Lâm ở quầy lễ tân thấy tôi, mặt lập tức trắng bệch.

“Trịnh Dao, sao cô lại về rồi?”

Tôi bình tĩnh nói:

“Tôi đi công tác về rồi, có chuyện gì sao?”

Tiểu Lâm không nói nên lời, chỉ tay vào bên trong.

Sảnh rất yên tĩnh, không ồn ào như mọi ngày.

Mẹ chồng Mạnh Chi đang ngồi giữa sảnh.

Tóc bà ta rối bù, mắt sưng như quả óc chó.

Vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt đục ngầu của bà ta đột nhiên sáng lên, bà ta lập tức đứng bật dậy.

“Là mày! Chính mày hại chết cháu trai tao!”

Bà ta lao tới, túm lấy cổ áo tôi.

“Con đàn bà mất lương tâm! Cháu trai tao mới năm tháng tuổi! Mày đền cháu cho tao!”

Tôi đẩy bà ta ra, lạnh giọng:

“Tôi quen cháu trai bà à?”

Bà ta lảo đảo lùi mấy bước, được Vương Thiên Tường vừa xuất hiện đỡ lấy.

Hai mắt Vương Thiên Tường đỏ ngầu, hắn nhìn tôi chằm chằm.

“Mày chính là Trịnh Dao? Con tiện nhân, hại chết con trai tao còn chưa đủ, còn muốn đánh mẹ tao?”

“Mày đúng là chán sống rồi!”

Tôi bình thản hỏi:

“Tôi hại chết con trai anh kiểu gì?”

“Chính mận chua mày gửi cho vợ tao! Cô ấy ăn xong thì sảy thai!”

Giọng Vương Thiên Tường đầy tức giận, như hận không thể xé xác tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)