Chương 1 - Giá Phòng Đắt Đến Kinh Ngạc
Dịp Quốc khánh, bạn thân nói muốn đến homestay nhà tôi ở mấy ngày, tiện thể quay vài video giúp tôi quảng bá.
Tôi vui vẻ đồng ý, còn quyết định chỉ thu cô ấy theo giá vốn.
Nhưng mấy ngày sau, bạn thân kéo vali xuống quầy lễ tân chuẩn bị trả phòng.
“Mấy hôm nay cảm ơn cậu nhé, tiền phòng bao nhiêu vậy?”
Tôi ngẩng đầu, nói với cô ấy:
“88.800 tệ, cậu định thanh toán bằng cách nào?”
Bạn thân lập tức sững sờ tại chỗ.
Tôi lại bổ sung thêm một câu:
“Nếu không trả tiền phòng, tôi sẽ báo cảnh sát nói cậu ở chùa không trả tiền.”
Bạn thân Hứa Mạn Ninh ngẩng đầu nhìn tôi, như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời.
“Tống Tri Hạ, cậu nghèo đến phát điên rồi à?”
“Homestay gì mà ở có mấy ngày lại đòi 88.800 tệ tiền phòng?”
Bạn trai tôi, Cố Trạch, cũng nhíu mày quay sang nhìn tôi.
“Tri Hạ, em nói linh tinh gì vậy?”
“Mạn Ninh đã quay bao nhiêu video quảng bá giúp em, mấy ngày nay đơn đặt phòng kín hết cũng nhờ công của cô ấy.”
“Hơn nữa, cho dù không tính mấy công lao đó, chẳng phải ban đầu em cũng chỉ định thu giá vốn thôi sao? Sao bây giờ lại đột nhiên đòi 88.800 tệ?”
Tôi nhìn Cố Trạch trước mặt.
“Tôi có thể trả phí quảng bá cho cô ấy, nhưng hôm nay 88.800 tệ tiền phòng này, cô ấy nhất định phải trả.”
Lời vừa dứt, vành mắt Hứa Mạn Ninh lập tức đỏ lên.
“Tống Tri Hạ, cậu thật sự khiến tôi quá thất vọng.”
“Lúc cậu mới khởi nghiệp, chẳng ai biết đến homestay của cậu, là tôi đăng bài lên vòng bạn bè giúp cậu quảng bá.”
“Bây giờ làm ăn tốt rồi, cậu bắt đầu chặt chém tôi đúng không?”
Giọng cô ta không nhỏ, những vị khách đang đứng ngoài quầy lễ tân chờ xe đều quay sang nhìn.
“Cô ấy mới ở có mấy ngày mà đã đòi người ta 88.800 tệ tiền phòng, bà chủ này đen thật đấy.”
“Đúng vậy, hơn nữa cô gái kia còn là bạn thân của bà chủ. Bạn thân mà còn bị chặt chém thế này, không biết khách như chúng ta bị chém đến mức nào nữa.”
“Hay chúng ta đổi chỗ khác đi, homestay đắt thế này tôi không ở nổi.”
Cố Trạch lập tức giải thích:
“Mọi người đừng hiểu lầm, Tri Hạ chỉ đang đùa với cô ấy thôi.”
“Thế này đi, Mạn Ninh cũng đâu phải người ngoài, tôi quyết định miễn toàn bộ tiền phòng cho cô ấy.”
Nghe vậy, Hứa Mạn Ninh mới hài lòng mỉm cười.
“Tri Hạ, bạn trai cậu đúng là biết làm ăn hơn cậu.”
“Sau này cậu phải học hỏi bạn trai cậu nhiều vào.”
“Đã miễn phí rồi thì tôi đi trước nhé.”
Nói xong, cô ta kéo vali định đi ra cửa.
Tôi đột nhiên đưa tay chặn cô ta lại.
Nụ cười trên mặt Hứa Mạn Ninh cứng đờ.
“Tống Tri Hạ, cậu có ý gì?”
Tôi nhìn cô ta, nói từng chữ một:
“Tôi nói rồi, 88.800 tệ tiền phòng, một đồng cũng không được thiếu.”
“Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”
Hứa Mạn Ninh sững người.
“Cậu lấy chuyện báo cảnh sát ra uy hiếp tôi?”
Tôi thu tay về.
“Không phải uy hiếp, chỉ muốn cậu trả tiền thôi.”
“Cậu đã nói mình là bạn thân của tôi thì không đến mức ở chùa quỵt tiền chứ?”
Nước mắt Hứa Mạn Ninh lập tức rơi xuống.
“Tống Tri Hạ, cậu quá đáng lắm!”
“Tôi biết gần đây cậu thiếu tiền, nhưng cũng không thể chặt chém khách như vậy chứ?”
Cố Trạch cũng hạ giọng khuyên tôi:
“Tri Hạ, bây giờ em dừng lại vẫn còn kịp.”
“Em cứ nói vừa rồi chỉ đang đùa với Mạn Ninh, anh sẽ giúp em giải thích.”
“Nếu còn làm ầm lên nữa, chuyện này bị đăng lên mạng thì homestay của em còn muốn kinh doanh tiếp không?”
Hứa Mạn Ninh lập tức giơ điện thoại lên, ống kính chĩa thẳng vào tôi.
“Tống Tri Hạ, hôm nay cậu nhất định phải cho tôi một lời giải thích.”
“Hoặc cậu thừa nhận mình tự ý tăng giá, hoặc tôi báo cảnh sát!”
Tôi nhìn cô ta.
“Vậy cậu báo đi.”
Hứa Mạn Ninh ngẩn người.
Tôi đẩy hóa đơn đến trước mặt cô ta.
“Để xem cảnh sát xử lý loại người ở chùa quỵt tiền như cô thế nào!”
Hứa Mạn Ninh tức đến đỏ bừng hai mắt.
“Được, cậu đã ngông cuồng như vậy thì đừng trách tôi.”
Nói xong, cô ta lấy điện thoại ra gọi 110.
“Đồng chí cảnh sát, tôi đang trả phòng ở một homestay thì bị bà chủ đen lòng tống tiền 88.800 tệ.”
“Bây giờ tôi không trả thì cô ta không cho tôi đi.”
“Còn xúc phạm nhân phẩm của tôi nữa, các anh mau cử người đến đi.”
Nghe giọng cô ta báo cảnh sát, tôi đột nhiên bật cười.
Chương 2
Sau khi báo cảnh sát, Hứa Mạn Ninh lại mở điện thoại livestream.
“Mọi người ơi, Quốc khánh tôi đi du lịch, hôm nay mới biết mấy người làm ăn có thể chặt chém đến mức nào.”
“Tôi mới ở có mấy ngày mà tiền phòng đã lên đến 88.800 tệ.”
“Bà chủ này thậm chí còn là bạn thân của tôi, vậy mà cô ấy đối xử với bạn mình thế đấy!”
Người vây xem càng lúc càng đông.
Có người nhỏ giọng nói:
“88.800 tệ thì quá đáng thật.”
“Tôi không hiểu bà chủ này nghĩ gì nữa, làm ầm ĩ đến mức này thì sau này còn ai dám tới đây ở?”
“Bà chủ nhìn còn khá trẻ, không ngờ lòng dạ đen tối thế.”
Cố Trạch vội chắn giữa tôi và Hứa Mạn Ninh, nhẹ giọng khuyên cô ta:
“Mạn Ninh, có chuyện gì chúng ta từ từ nói, cô đừng livestream nữa.”
“Gần đây Tri Hạ có quá nhiều chuyện, áp lực lớn nên mới nói linh tinh thôi.”
Hứa Mạn Ninh vừa khóc vừa tiếp lời:
“Cố Trạch, anh đừng giải thích giúp cô ấy nữa.”
“Nhớ lại dáng vẻ cô ấy uy hiếp tôi ban nãy, đến giờ tôi vẫn còn sợ.”
“Chẳng phải tôi chỉ ở đây mấy ngày thôi sao, đâu phải tôi không chịu trả tiền.”
“Nhưng cô ấy cũng không thể nghĩ cách tống tiền tôi như vậy được!”
Tôi lấy hóa đơn từ dưới quầy lễ tân ra, kéo Cố Trạch sang một bên.
“Tôi không nói linh tinh, cũng không tống tiền cô.”
“Tôi có hóa đơn ở đây.”
Nhìn thấy hóa đơn trong tay tôi, vẻ mặt Hứa Mạn Ninh khựng lại.
Tôi mở hóa đơn ra cho mọi người xem.
“Đầu tiên là phòng suite hướng biển trị giá 70.000 tệ, sau đó là ba ngày quay phim thương mại.”
“Cộng thêm một số khoản lặt vặt khác, tổng cộng vừa đúng 88.800 tệ.”
Hứa Mạn Ninh đứng sững, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.
“Tống Tri Hạ, cậu coi tôi là con dê béo để làm thịt à?”
“Trước khi tới tôi đã nói với cậu là tôi sẽ quay video, chính cậu cũng đồng ý.”
“Bây giờ cậu lại tính tiền khoản này với tôi?”
“Còn cái gì mà phí lặt vặt nữa, sao có thể lên tới mấy chục nghìn tệ?”
Những người xung quanh cũng bắt đầu bàn tán.
“Chặt chém dịp Quốc khánh à? Lát nữa tôi sẽ đăng bài lên mạng cảnh báo mọi người tránh xa chỗ này!”
“Ở hoàng cung chắc mà dám thu nhiều tiền thế?”
“Bà chủ này còn uy hiếp người ta, không trả tiền thì báo cảnh sát. Tôi thấy người đáng bị bắt nhất chính là cô ta!”
Cố Trạch sốt ruột.
Anh ta đi tới, hạ giọng khuyên tôi:
“Tống Tri Hạ, anh không biết bây giờ em bị làm sao nữa.”
“Nhưng chuyện này đã ầm ĩ đến mức này rồi, tốt nhất em nên xin lỗi Mạn Ninh ngay.”
“Nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!”
Tôi nhìn anh ta rồi hỏi:
“Hậu quả gì? Nghiêm trọng đến mức nào?”
Anh ta khựng lại.
Thấy vậy, Hứa Mạn Ninh càng sốt ruột.
“Tống Tri Hạ, đến bây giờ cậu vẫn không biết mình sai ở đâu đúng không?”
“Được, đợi cảnh sát đến, tôi muốn xem cậu kết thúc chuyện này thế nào!”
Nói xong, Hứa Mạn Ninh đứng sang một bên chờ cảnh sát.
Ông chủ homestay bên cạnh cũng chạy sang.
“Tiểu Tống, vừa phải thôi.”
“Cô làm ầm chuyện này ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng cả con phố chúng ta, sau này chúng tôi còn làm ăn kiểu gì?”
Tôi không để ý đến ông ta, chỉ đứng chờ cảnh sát.
Hơn mười phút sau, cảnh sát tới.
Hứa Mạn Ninh như túm được cọng rơm cứu mạng, lập tức chạy lên.
“Đồng chí cảnh sát, chính là cô ta!”
“Cô ta tự ý tăng giá, ép tôi trả 88.800 tệ tiền phòng, không trả thì không cho tôi đi.”
Cảnh sát Trần nhìn sang tôi.
“Cô là chủ homestay?”
“Vâng.”
“Chuyện là thế nào?”
Tôi đưa hóa đơn cho anh ấy.
“Tiền phòng tôi thu đều có căn cứ rõ ràng.”
Cảnh sát Trần nhận lấy hóa đơn, nhìn qua một lượt rồi im lặng.
Hứa Mạn Ninh lập tức cuống lên.
“Anh cảnh sát, anh đừng để cô ta lừa, cô ta đang muốn tống tiền tôi!”
Cố Trạch cũng lên tiếng.
“Anh cảnh sát, hai người họ là bạn, có lẽ chỉ là hiểu lầm.”
“Tri Hạ nhất thời kích động nên mới nói những lời đó, tôi có thể thay cô ấy xin lỗi trước.”
Tôi nhìn cảnh sát Trần rồi đột nhiên nói:
“Anh Trần, đồ đạc trong căn phòng Hứa Mạn Ninh ở đã bị hư hỏng, tất cả đều phải thay mới.”
“Nếu anh không tin, tôi có thể đưa anh lên tầng kiểm tra.”
Sắc mặt Hứa Mạn Ninh lập tức thay đổi.
Chương 3
Cảnh sát Trần do dự một lát rồi cuối cùng cũng đồng ý.
Anh ấy yêu cầu những người không liên quan ở lại trong sân, sau đó dẫn theo hai cảnh sát hỗ trợ cùng tôi lên tầng kiểm tra căn phòng.
Nhưng Hứa Mạn Ninh đột nhiên đổi lời.
“Đồng chí cảnh sát, tôi không truy cứu nữa.”
“88.800 tệ đúng không? Tôi trả ngay bây giờ.”
Cô ta cầm điện thoại, đầu ngón tay run lên.
Cố Trạch cũng lập tức tiếp lời:
“Đúng vậy, tiền phòng chúng ta có thể thương lượng.”
“Hay là mọi người đừng lên kiểm tra nữa?”
“Nếu người ta nghe nói phòng của homestay có vấn đề thì sau này ai còn dám vào ở?”
Tôi nhìn bọn họ.
“Cảnh sát Trần chỉ lên xem đồ đạc thôi, hai người căng thẳng cái gì?”
Nước mắt Hứa Mạn Ninh càng rơi dữ hơn.
“Hạ Hạ, tôi chỉ ở có mấy ngày, có thể phá hỏng được đồ đạc gì?”
“Cho dù cậu muốn tiền cũng không thể vu khống tôi như vậy chứ?”
“Hơn nữa bây giờ tôi chuyển luôn 88.800 tệ cho cậu, đừng làm phiền cảnh sát phải đi kiểm tra nữa được không?”
Nói xong, cô ta lập tức chuyển cho tôi 88.800 tệ.
Tôi cúi đầu nhìn khoản tiền chuyển đến điện thoại rồi lại nhìn cô ta.
“Cảnh sát đã tới rồi thì nhất định phải điều tra rõ ràng.”
“Nếu không bây giờ tôi nhận tiền, lát nữa cô lại quay sang bảo tôi ép cô trả thì sao?”
Hứa Mạn Ninh khựng lại.
Cô ta lại quay sang ngăn cảnh sát Trần.
“Anh cảnh sát, tôi không báo nữa.”
“Chuyện đã giải quyết xong rồi, các anh có thể về.”
Cảnh sát Trần dừng lại, nghiêm túc nhìn cô ta.
“Báo cảnh sát không phải cô nói không báo nữa là chúng tôi có thể mặc kệ.”
“Chúng tôi đã tới đây thì nhất định sẽ điều tra rõ ràng, cũng là để trả lại công bằng cho cô.”
Tôi cười như không cười nhìn cô ta.
“Nếu đồ đạc không bị phá, tôi sẵn sàng xin lỗi cô, còn bồi thường gấp mười lần tiền phòng. Cô sợ gì?”
Mọi người nghe tôi nói vậy cũng khuyên cô ta:
“Đúng đấy, cứ để cảnh sát kiểm tra đi.”
Hứa Mạn Ninh hoàn toàn không nói được gì nữa.
Sau khi tới căn phòng Hứa Mạn Ninh từng ở, cảnh sát Trần kiểm tra khóa cửa, cửa sổ, tivi và những thứ khác trước nhưng không phát hiện vấn đề.
Hứa Mạn Ninh đứng ở cửa, như cuối cùng cũng thở phào được một hơi, vừa khóc vừa nói với đám đông:
“Mọi người nhìn thấy chưa?”
“Cô ấy chỉ muốn tống tiền tôi, còn nói cái gì mà tôi phá đồ của cô ấy.”
“Tôi thấy cô ấy muốn tiền đến phát điên rồi!”
Những người vừa nãy mắng tôi lại bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
“Bà chủ này thất đức thật.”
“Vì 88.800 tệ mà ngay cả bạn thân cũng hại.”
“Nếu tôi là bạn cô ta, hôm nay bị làm nhục đến mức này thì tôi nhất định sẽ kiện.”
Cố Trạch đi đến bên cạnh tôi, hạ giọng chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe.
“Bây giờ em xin lỗi Mạn Ninh thì vẫn còn cứu vãn được.”
“Anh sẽ giúp em nói chuyện với Mạn Ninh. Cô ấy mềm lòng, sẽ không thật sự kiện em đâu.”
“Nếu không homestay này của em coi như xong.”
Tôi liếc anh ta.
“Còn chưa kiểm tra xong, anh vội cái gì?”
Vẻ mặt Cố Trạch tối sầm.
“Rốt cuộc em muốn làm ầm đến bao giờ?”
“Em có biết làm như vậy sẽ khiến chúng ta tổn thất bao nhiêu không?”
Tôi không để ý đến anh ta, chỉ nói với cảnh sát:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng