Chương 4 - Giả Nghèo Hay Chân Thật
Công ty hợp tác: Tập đoàn Tống thị.
Ngón tay tôi khựng lại.
Quản lý không chú ý sắc mặt của tôi, tiếp tục dặn thời gian địa điểm, bảo tôi về tìm hiểu kỹ mảng kinh doanh của đối phương.
Tôi đóng tập tài liệu lại, khẽ đáp:
“Vâng.”
Ra khỏi văn phòng.
Tập đoàn Tống thị.
Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi.
Ngày gặp mặt, địa điểm được đặt ở phòng riêng của một nhà hàng Trung Hoa trong khách sạn ở Nam Thành.
Quản lý đến sớm hơn tôi.
Thấy tôi ở cửa, anh ấy nhỏ giọng dặn:
“Bên kia người tới là Tổng giám đốc Tống, còn trẻ nhưng không dễ nói chuyện đâu. Cô chú ý một chút, đừng tùy tiện xen lời.”
Tôi gật đầu.
Khi đẩy cửa phòng riêng ra, người đàn ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa xem điện thoại.
…Quả nhiên là Tống Nhiên.
Anh mặc bộ âu phục màu đen, tóc được chải chuốt gọn gàng.
Chỗ nào giống một người ngày nào cũng chạy xe công nghệ?
Tôi cười giễu trong lòng.
Nghe tiếng cửa, Tống Nhiên ngẩng đầu.
Ánh mắt rơi lên mặt tôi.
Đồng tử lập tức co lại.
Anh hé miệng, nhìn khẩu hình giống như muốn gọi tôi là “em gái”.
Nhưng cuối cùng anh không nói gì.
Giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, anh gật đầu với quản lý:
“Ngồi đi.”
Quản lý kéo tôi ngồi đối diện anh, khách sáo mấy câu rồi bắt đầu giới thiệu phương án.
Tôi cúi đầu xem tài liệu.
Thỉnh thoảng khi quản lý nhắc đến số liệu thì bổ sung vài câu.
Không nhìn Tống Nhiên lấy một lần.
Tống Nhiên cũng không nhìn tôi, từ đầu đến cuối chỉ nói chuyện với quản lý.
Thỉnh thoảng “ừ” một tiếng, không tỏ thái độ.
Đồ ăn được mang lên đủ, quản lý nâng ly rượu, cười đứng dậy:
“Tổng giám đốc Tống, hôm nay có thể ngồi xuống bàn bạc cùng quý công ty là vinh dự của chúng tôi.”
“Nào, tôi kính anh trước một ly.”
Tống Nhiên không động, chỉ thản nhiên nói:
“Khách sáo rồi.”
Không khí hơi lạnh xuống.
Nụ cười của quản lý cứng lại.
Anh ấy lập tức tìm cách cứu vãn, quay sang nhìn tôi.
Hạ giọng, mang theo ý ra lệnh:
“Tống Hạ, ngẩn ra đó làm gì? Mau kính Tổng giám đốc Tống một ly.”
12
Tôi ngồi im không nhúc nhích.
Ánh mắt quản lý trở nên sốt ruột, lại giục một lần.
“Mau lên, đừng không biết phép tắc.”
Ly rượu đặt ngay trước mặt tôi.
Rượu trắng, đầy tám phần.
Tống Nhiên đâu phải không biết tôi dị ứng với cồn.
Nhưng anh chỉ nhìn tôi như vậy, ánh mắt hơi chột dạ nhưng chẳng nói gì.
Tôi cụp mắt.
Nhìn ly rượu trước mặt rồi đứng lên, nâng ly.
Người đối diện đột ngột đứng bật dậy.
Bàn tay thon dài vươn tới, đầu ngón tay gần như chạm vào miệng ly của tôi.
Nhưng vẫn chậm nửa bước.
Chất lỏng cay nồng từ cổ họng đốt thẳng xuống dạ dày.
Tôi uống hết ly rượu.
Tống Nhiên nhìn chiếc ly đã cạn, cả người cứng đờ tại chỗ, yết hầu khẽ chuyển động.
Biểu cảm trên mặt người đàn ông rất phức tạp.
Mang theo hối hận và hoảng loạn.
“Tống Hạ…”
Tôi không nhìn anh, đặt ly trở lại bàn, ngồi xuống, cầm đũa gắp một miếng thức ăn.
Trong dạ dày nóng rát như lửa đốt.
Tôi vẫn không đổi sắc mặt, nhai mấy miếng rồi nuốt xuống.
Quản lý bên cạnh nhìn mà chẳng hiểu chuyện gì.
Anh ấy không rõ tình hình, nhưng thấy Tống Nhiên đứng dậy thì tưởng tôi thiếu lễ phép.
Vội vàng lại đẩy tôi một cái:
“Tống Hạ, cô sao thế? Tổng giám đốc Tống cũng đứng lên rồi, cô…”
“Đủ rồi.”
“Cô ấy là em gái tôi.”
Tống Nhiên nhắm mắt, giọng nhuốm vài phần tức giận.
“Em ruột!”
13
“Em gái?”
Quản lý dè dặt lên tiếng, cười vô cùng gượng gạo:
“Tổng giám đốc Tống, cô ấy… cô ấy là em gái anh?”
Tống Nhiên không để ý đến anh ấy, vòng qua bàn đi tới bên cạnh tôi.
Anh cúi đầu nhìn tôi, hạ giọng rất thấp:
“Em dị ứng với cồn, em không biết à?”
Tôi cười với anh.
“Biết chứ.”
Sau đó đổi giọng.
“Nhưng Tổng giám đốc Tống làm sao biết được vậy? Xin hỏi tôi có quen anh không?”
Môi Tống Nhiên run lên nhưng không nói được gì.
Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tống Nhiên, cảm thấy tất cả thật vô nghĩa.
Đáng lẽ tôi không nên uống ly rượu đó, người bị tổn thương vẫn là cơ thể tôi.
Tôi đứng lên, vòng qua anh đi ra ngoài.
Khi đi ngang qua ngón tay anh cử động như muốn kéo tôi lại, nhưng cuối cùng vẫn không đưa tay ra.
Ra khỏi phòng riêng, tôi vịn tường hành lang đi vài bước.
Cảm giác bỏng rát trong dạ dày càng lúc càng nặng.
Cổ họng từng cơn buồn nôn dâng lên.
Tôi cúi người, chống hai tay lên đầu gối, nghỉ một lát rồi đứng thẳng dậy đi về phía nhà vệ sinh.
Khi tới chỗ rẽ, phía sau truyền tới tiếng bước chân vội vã.
“Tống Hạ!”
Tống Nhiên đuổi theo.
“Anh đưa em đến bệnh viện.”
Giọng người đàn ông hơi khàn.
“Em giận đúng không? Bọn anh không cố ý lừa em.”
“Bố mẹ… họ cũng có nỗi khổ riêng, em nghe anh giải thích…”
Tôi không nói gì.
Đúng lúc này.
Cửa thang máy bên phải góc rẽ vang lên một tiếng rồi mở ra.
Hai người bước ra ngoài.
Người đàn ông hơi mập, mặc âu phục xám đậm, tóc mai đã lấm tấm bạc.
Người phụ nữ trang điểm tinh tế, tay xách một chiếc túi Hermès.
Tôi cười khổ trong lòng.
Sao lại trùng hợp đến vậy, đúng lúc chật vật nhất lại gặp phải “bố mẹ nghèo khổ” đang giả nghèo của mình.
Bọn họ nhìn thấy Tống Nhiên trước.
“A Nhiên.”
Giọng mẹ rất dịu dàng.
“Chuyện hợp tác bàn thế nào rồi?”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng