Chương 5 - Gia Đình Chao Đảo
Hắn ngồi xổm trước mặt Tiểu Tinh, lấy ra một con vịt vàng nhỏ.
“Tiểu Tinh.”
Tiểu Tinh nhìn hắn vài giây.
Sau đó quay đầu ôm cổ mẹ ta.
Tay Hạ Nghiên Chi cứng đờ giữa không trung.
Mẹ ta không mỉa mai hắn, chỉ nhàn nhạt nói:
“Trẻ con lạ người, phải từ từ.”
Hạ Nghiên Chi gật đầu.
“Con biết.”
Nhưng hốc mắt hắn đỏ lên.
Trước đây hắn chưa từng biết, cha không phải chỉ là một danh xưng.
Không phải có huyết thống là đứa trẻ sẽ lao vào lòng ngươi.
Ngày hôm đó, hắn ở phòng khách chơi xếp gỗ cùng Tiểu Tinh.
Tiểu Tinh không cho hắn chạm vào.
Hắn chạm một cái, Tiểu Tinh liền khóc.
Hạ Nghiên Chi hoảng hốt ngẩng đầu nhìn ta.
“Thanh Hòa, có phải anh làm sai chỗ nào không?”
Ta bình tĩnh nói:
“Đừng vội bế con, hạ giọng xuống, đặt đồ chơi trước mặt con, để con tự cầm.”
Hắn làm theo.
Tiếng khóc của Tiểu Tinh dần nhỏ lại.
Hạ Nghiên Chi thấp giọng nói:
“Cảm ơn.”
Ta không đáp lại.
Sau này, tuần nào hắn cũng đến.
Mỗi lần đến trước đều hỏi:
Tiểu Tinh mấy giờ ngủ?
Có thể ăn gì?
Gần đây có ho không?
Có sợ người lạ không?
Hắn bắt đầu ghi lại lượng sữa của Tiểu Tinh, ghi chất gây dị ứng, ghi những điều bác sĩ dặn dò.
Có một lần, hắn đưa tờ giấy viết kín chữ cho ta.
“Anh sợ nhớ sai.”
Nếu là trước đây, có lẽ ta sẽ mềm lòng.
Ta sẽ tự nói với bản thân, hắn đang học rồi.
Hắn vẫn muốn làm một người cha tốt.
Nhưng bây giờ, ta chỉ cảm thấy quá muộn.
Ta nhìn tờ giấy kia, hỏi:
“Hạ Nghiên Chi, tại sao đến hôm nay anh mới biết những thứ này?”
Tay hắn cứng lại.
Tờ giấy chậm rãi rũ xuống.
“Trước đây……”
“Trước đây tôi đều biết, nên anh không cần biết.”
Hắn không phản bác.
Rất lâu sau, hắn thấp giọng nói:
“Thanh Hòa, trước đây anh cứ tưởng em sẽ mãi ở đó.”
“Bởi vì từ nhỏ em đã như vậy.”
“Anh không có tiền mua tài liệu thi, em nói mình mua nhầm hai bộ, cố nhét cho anh.”
“Anh khởi nghiệp không thuận lợi, em nói không sao, em sẽ cùng anh làm lại từ đầu.”
“Mẹ anh làm việc trong nhà em, anh bị bạn học cười nhạo, em thay anh mắng lại.”
“Anh xem sự tốt đẹp của em như không khí.”
Ta nhìn hắn.
“Không phải anh không biết chọn.”
“Anh chỉ là mỗi lần đều biết tôi sẽ lùi.”
“Vì vậy anh mới yên tâm chọn cô ấy.”
Sắc mặt Hạ Nghiên Chi trắng bệch.
Ta nói tiếp:
“Khi Mạnh Yểu khóc, không cần tôi nhắc, anh cũng biết đi qua.”
“Khi Tiểu Tinh khóc, tôi cầu xin anh, anh chưa chắc đã đến.”
“Không phải anh không biết yêu người khác.”
“Anh chỉ đặt người khiến anh yên tâm nhất xuống cuối cùng.”
Hắn đỏ mắt nhìn ta.
“Bây giờ anh biết rồi.”
Ta nói:
“Nhưng tôi không cần nữa.”
Khi câu này thốt ra, lòng ta lại bình tĩnh đến lạ.
Hạ Nghiên Chi ngơ ngác nhìn ta.
Giống như cuối cùng cũng hiểu, ta không giận dỗi, cũng không chờ hắn dỗ dành.
Ta thật sự đã bước ra khỏi cuộc hôn nhân đó rồi.
Mạnh Yểu đuổi đến Nam Thành một tháng sau đó.
Có lẽ cô ấy không ngờ Hạ Nghiên Chi thật sự không nghe điện thoại của cô ấy nữa, cũng không giúp Tiểu Nguyệt sắp xếp trường mẫu giáo nữa, không còn thay cô ấy xử lý đống rắc rối chồng cũ để lại nữa.
Cô ấy chặn trước cửa trung tâm giáo dục sớm, mắt sưng đỏ, trong lòng ôm Tiểu Nguyệt.
Khi nhìn thấy ta, giọng cô ấy không lớn không nhỏ, vừa đủ để phụ huynh xung quanh nghe thấy.
“Thanh Hòa, cậu nhất định phải làm mọi chuyện tuyệt tình như vậy sao?”
“Tớ chỉ là một bà mẹ đơn thân vừa ly hôn.”
“Nghiên Chi giúp tớ một chút thì có gì sai?”
Xung quanh có người nhìn qua.
Nước mắt Mạnh Yểu rơi xuống.
“Chúng ta cùng lớn lên từ nhỏ, cậu biết rõ tớ và Nghiên Chi chỉ là bạn bè.”
“Tại sao cậu nhất định phải ép anh ấy mặc kệ tớ?”
Trước kia chắc chắn ta sẽ giải thích.
Sẽ vội vã chứng minh bản thân không hẹp hòi, không ác độc, không phải không dung được bạn bè.
Nhưng bây giờ ta chỉ ôm Tiểu Tinh, bình tĩnh nhìn cô ấy.
“Mạnh Yểu, cậu diễn sai chỗ rồi.”
Sắc mặt cô ấy thay đổi.
“Cậu có ý gì?”
Ta còn chưa mở miệng, phía sau đã truyền đến giọng của Hạ Nghiên Chi.
“Ý là, đừng lấy con ra diễn kịch nữa.”
Mạnh Yểu cứng đờ.
Cô ấy quay đầu, nhìn thấy Hạ Nghiên Chi đứng cách đó không xa.
Nước mắt cô ấy rơi càng dữ.
“Nghiên Chi, ngay cả anh cũng cảm thấy em đang diễn sao?”
Hạ Nghiên Chi nhìn cô ấy.
“Chồng cũ của em đã tìm anh.”
Sắc mặt Mạnh Yểu lập tức trắng bệch.
Giọng Hạ Nghiên Chi rất nhạt.
“Anh ta nói em không phải bị ép ly hôn.”
“Mà là sau khi anh ta phá sản, em cuốn đi khoản tiền cuối cùng, dẫn Tiểu Nguyệt về nước.”
“Sau khi về nước, em đi khắp nơi nói mình không nơi nương tựa, thật ra em có nhà mẹ đẻ, có chồng cũ, có bảo mẫu, có tài xế.”
“Em không phải không có ai giúp.”
“Em chỉ muốn anh giúp em trước.”
Mạnh Yểu ôm chặt Tiểu Nguyệt.
“Anh ta nói bậy! Bản thân anh ta không có bản lĩnh, còn muốn kéo em xuống nước!”
Hạ Nghiên Chi không tranh cãi với cô ấy.
Hắn chỉ hỏi:
“Vậy tại sao Tiểu Nguyệt lại nói, chỉ cần con bé khóc, anh sẽ đến?”
Cả người Mạnh Yểu cứng đờ.
Tiểu Nguyệt còn nhỏ, không hiểu chuyện giữa người lớn.
Cô bé dựa vào lòng Mạnh Yểu, giọng non nớt nói:
“Mẹ nói, bố Hạ đến rồi, chúng ta sẽ không cần quay về căn phòng nhỏ trước kia nữa.”
Xung quanh yên tĩnh lại.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: