Chương 1 - Gấu Trúc Trong Hào Môn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày đầu tiên tôi được gia đình hào môn nhận về, thiên kim giả đã khóc lóc nói rằng tôi tát cô ta một cái.

Bố mẹ và anh trai nhìn gương mặt sưng đỏ của cô ta, rồi lại nhìn tôi đang gặm tre, rơi vào sự im lặng kéo dài.

Bởi vì trong mắt họ, tôi không phải con người, mà là một con gấu trúc béo tròn.

Thấy người nhà không nói gì, thiên kim giả nghiến răng tung thêm chiêu, lục từ dưới gầm giường tôi ra một sợi dây chuyền kim cương, nói tôi tay chân không sạch sẽ.

Anh trai tôi cuối cùng không nhịn được nữa:

“Cô bị bệnh à? Cổ nó còn chẳng đeo lọt sợi dây chuyền, trộm thứ này làm gì?”

Thiên kim giả cho rằng anh trai đang thiên vị tôi, lập tức suy sụp, lấy ra một bản báo cáo khám sức khỏe giả, khóc lóc nói mình mắc bệnh nan y, cần tôi hiến tủy mới có thể sống tiếp.

Lần này, bố mẹ tôi hoàn toàn nổi giận.

“Láo xược! Cô lại dám động vào tủy của quốc bảo, muốn cả nhà chúng ta vào tù đạp máy khâu đấy à?”

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, ợ một tiếng no nê.

Tôi chỉ là một bé gấu trúc, có thể có ý đồ xấu xa gì chứ?

1

Khi mở mắt ra, tôi đang ngồi trong một chiếc xe hơi màu đen.

Mùi nước hoa trong xe quá nồng, tôi nhăn mũi, suýt nữa biểu diễn tại chỗ một màn gấu trúc nôn khan.

Trợ lý ngồi ở ghế phụ quay đầu nhìn tôi, ánh mắt vừa đau lòng vừa kích động.

“Đại tiểu thư, sắp về đến nhà rồi. Ông bà chủ đã tìm cô suốt mười chín năm.”

Tôi gật đầu, đưa tay sờ vào khe ghế.

Không có măng.

Điều kiện nhà này hình như cũng chỉ đến thế.

Ban đầu tôi sống trong khu bảo tồn, tên là Viên Viên.

Tất nhiên, tôi không phải gấu trúc bình thường.

Tôi là một con gấu trúc làm thuê được nuôi trong sân sau của Cục Quản lý Xuyên sách.

Nữ chính của cuốn truyện ngược trước đó đã bỏ trốn ngay trong đêm, nhưng trong sách lại bắt buộc phải có người thế chỗ.

Vì thế, cục trưởng bế tôi lên khi tôi đang gặm bánh ngô, nghiêm túc dặn dò:

“Viên Viên, đi đi. Nhà hào môn đang thiếu một nữ chính chịu được giày vò.”

Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu.

Mãi đến khi họ tròng lên người tôi một lớp vỏ hình người.

Trong mắt người bình thường, tôi là thiên kim thật vừa được gia đình hào môn nhận về.

Chỉ có một số rất ít người có quan hệ huyết thống sâu sắc nhất với tôi mới nhìn thấy nguyên hình của tôi.

Đó là một con gấu trúc đen trắng rõ ràng, bước đi chậm chạp, khi ngồi xuống trông như một cục xôi nếp.

Khi tôi được đưa đến biệt thự nhà họ Giang, trước cửa có một hàng người đang đứng.

Mẹ Giang mặc váy lụa, hai mắt đỏ hoe.

Bố Giang có vẻ mặt nghiêm túc, trong tay vẫn nắm chặt bản giám định huyết thống.

Anh cả nhà họ Giang là Giang Trầm dựa vào cạnh cửa, trên mặt viết rõ mấy chữ “để xem rốt cuộc là ai”.

Cửa xe vừa mở, tôi chậm rãi bò xuống.

Mẹ Giang vừa bước về phía trước nửa bước thì cả người cứng đờ.

Bản giám định trong tay bố Giang rơi “bộp” xuống đất.

Cà phê của Giang Trầm đổ thẳng lên mặt giày.

Ba người đồng loạt nhìn tôi.

Tôi cũng nhìn họ.

Sau đó, tôi cúi đầu, rút một đoạn tre từ trong túi của trợ lý ra, “rắc” một tiếng cắn một miếng.

Giọng mẹ Giang trở nên bồng bềnh:

“Đây chính là… con gái tôi sao?”

Trợ lý không nhận ra điều bất thường, vẫn đứng bên cạnh cảm động không thôi.

“Bà chủ, bà xem đại tiểu thư ngoan biết bao, suốt đường đi không hề quấy phá.”

Môi bố Giang run rẩy hồi lâu:

“Đúng là nó không quấy phá, nó đang ăn tre.”

Giang Trầm hít sâu một hơi:

“Bố, mẹ, hai người có từng nghĩ có lẽ gen của nhà họ Giang chúng ta đã xảy ra vấn đề rất nghiêm trọng không?”

Tôi không hiểu lắm.

Tôi chỉ biết trông họ vô cùng chấn động.

Làm con người đúng là phiền phức, mới nhìn thấy một thứ đáng yêu một chút đã đánh mất hệ thống ngôn ngữ.

Đúng lúc này, một cô gái mặc váy trắng từ trong biệt thự chạy ra.

Cô ta có gương mặt tinh xảo, nước mắt còn đọng trên hàng mi, giống như vừa quay xong một bộ phim bi tình.

Cô ta tên Giang Nhược Tuyết, là cô con gái được nhà họ Giang nuôi dưỡng suốt mười chín năm.

Trong cốt truyện ban đầu, cô ta chính là người đã ép nữ chính đến đường cùng.

Cô ta nhào vào lòng mẹ Giang, nghẹn ngào nói:

“Mẹ, chị đã trở về rồi, có phải con nên rời đi không? Con không muốn chị hiểu lầm rằng con đã chiếm đoạt cuộc đời của chị.”

Mẹ Giang vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc “con gái ruột là một con gấu trúc”, bị cô ta nhào tới khiến bà lùi lại nửa bước.

Giang Nhược Tuyết ngẩng đầu nhìn tôi, đáy mắt nhanh chóng lóe lên một tia thù địch.

Trong mắt người bình thường, lúc này tôi hẳn là một cô gái đang yên lặng đứng đó.

Nhưng trong mắt ba người nhà họ Giang, tôi đang ngồi xổm trước cửa gặm tre, bên miệng còn dính vụn tre.

Vẻ mặt Giang Trầm phức tạp:

“Cô đừng khóc trước đã.”

Sắc mặt Giang Nhược Tuyết trắng bệch.

Cô ta cho rằng trái tim anh trai đã thiên về phía tôi, lập tức ôm ngực.

“Anh, em biết mình không phải con ruột, em không nên hy vọng mọi người vẫn còn thương em.”

Tôi nhai xong miếng cuối cùng, cảm thấy cô ta khóc quá ồn ào.

Vì thế, tôi chậm rãi đi tới, đưa đoạn tre còn lại cho cô ta.

Ăn một chút đi.

Gào lâu như vậy, cũng tốn sức lắm.

Giang Nhược Tuyết nhìn bàn tay tôi đưa ra, đột nhiên giống như bị thứ gì đó kích thích, lập tức lùi mạnh về sau.

Sau đó, cô ta giơ tay, tát thật mạnh vào mặt mình.

Một tiếng “bốp” vang lên, cả phòng khách đều im lặng.

Cô ta ôm mặt, nước mắt lập tức tuôn ra.

“Chị, tại sao chị lại đánh em? Em chỉ muốn chào mừng chị về nhà thôi.”

Bố Giang: “…”

Mẹ Giang: “…”

Giang Trầm: “…”

Tôi: “Hửm?”

Tôi nhìn móng vuốt của mình.

Không phải chứ, con người bây giờ hãm hại người khác cũng không cần tuân theo quy luật cơ bản nữa sao?

Móng vuốt của tôi vừa rồi vẫn còn cầm tre, cách mặt cô ta ít nhất nửa mét.

Cô ta làm thế nào để bị tôi tát từ xa vậy?

Giang Nhược Tuyết càng khóc dữ dội hơn.

“Bố, mẹ, anh, mọi người đừng trách chị, là lỗi của con, con không nên tiếp tục ở lại nhà này.”

Khóc xong, cô ta lén nhìn ba người nhà họ Giang.

Ánh mắt ấy vô cùng rõ ràng.

Nhanh lên.

Mau mắng nó đi.

Mau đau lòng cho tôi đi.

Mau đuổi thiên kim thật đột nhiên xuất hiện này ra ngoài đi.

Mẹ Giang há miệng, khó khăn lên tiếng:

“Nhược Tuyết, con chắc chắn… là nó đánh con sao?”

Giang Nhược Tuyết sững sờ.

Giang Trầm nhìn gương mặt tròn của tôi, rồi lại nhìn dấu tay trên mặt cô ta.

“Vừa rồi nó đang ăn tre.”

Bố Giang bồi thêm một nhát:

“Hơn nữa, cánh tay của nó không với tới cô.”

Nước mắt trên mặt Giang Nhược Tuyết cứng đờ.

Có lẽ cô ta không ngờ chiêu đầu tiên đã thất bại vì khoảng cách vật lý.

Cô ta nghiến răng, còn muốn tiếp tục diễn.

Nhưng tôi đã mất kiên nhẫn.

Tôi đi đến trước mặt cô ta, ngẩng đầu nhìn cô ta.

Bị tôi nhìn đến mức sởn tóc gáy, cô ta lùi về sau.

Tôi không đánh cô ta.

Tôi chỉ dang tay, ôm lấy cẳng chân cô ta.

Gấu trúc ôm chân là một hình thức giao tiếp bình thường.

Nhưng dưới góc nhìn của con người, hình như lại không giống như vậy.

Giang Nhược Tuyết hét lên:

“Cô làm gì vậy? Buông tôi ra!”

Tôi ngẩng đầu, nghiêm túc “ừm” một tiếng.

Đừng cử động.

Để tôi xem vở kịch này của cô sẽ diễn tiếp thế nào.

2

Cuối cùng, Giang Nhược Tuyết được người giúp việc dìu lên lầu.

Vừa đi cô ta vừa khóc, miệng còn liên tục nói “con không trách chị”.

Mẹ Giang nhìn bóng lưng cô ta, rồi lại nhìn tôi đang ôm chân bàn cọ ngứa, vẻ mặt càng hỗn loạn hơn lúc nãy.

Bố Giang nhặt bản giám định huyết thống dưới đất lên, xem đi xem lại ba lần.

“Không nhầm chứ?”

Trợ lý lập tức trả lời:

“Thưa ông chủ, ba cơ quan cùng thực hiện, kết quả hoàn toàn giống nhau.”

Giang Trầm thấp giọng nói:

“Huyết thống không có vấn đề, giống loài có vấn đề.”

Mẹ Giang trừng mắt nhìn anh:

“Đừng nói linh tinh, đây là em gái con.”

Giang Trầm im lặng hai giây.

“Được, em gái con thích ăn tre.”

Tôi ngồi trên thảm, nghe họ mở cuộc họp gia đình.

Bố Giang hỏi có nên tìm một vị đại sư không.

Mẹ Giang nói con gái vừa mới trở về, không thể dọa con bé.

Giang Trầm nói tốt nhất nên chuyển hết số tre cảnh trong nhà đi, nếu không tối nay có thể sẽ chẳng còn cây nào.

Tôi rất không hài lòng.

Tre cảnh thì làm sao?

Bày ở đó chẳng phải là để ăn sao?

Tối hôm đó, nhà họ Giang sắp xếp cho tôi căn phòng ngủ lớn nhất trên tầng hai.

Giường rất mềm, bên cửa sổ còn đặt một chậu cây phát tài.

Tôi nhìn chằm chằm chậu cây ấy suốt mười phút.

Quản gia thấy tôi thích, cười nói:

“Đại tiểu thư, chậu cây này có ý nghĩa rất tốt. Nếu cô thích, ngày mai tôi sẽ mang thêm vài chậu đến.”

Tôi kín đáo gật đầu.

Nửa giờ sau, cây phát tài trụi lủi.

Khi Giang Trầm đẩy cửa bước vào, tôi đang ngồi bên cạnh chậu hoa nhai lá.

Anh nhìn cái cây chỉ còn lại thân, trên mặt không hề có chút bất ngờ nào.

“Mẹ bảo tôi tới hỏi cô còn thiếu thứ gì.”

Tôi suy nghĩ một lúc, chỉ vào cốc nước của anh.

Giang Trầm đưa cốc nước cho tôi.

Tôi ngửi thử, không phải sữa trong chậu, thất vọng đặt xuống.

Anh nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, đột nhiên nói:

“Cô nghe hiểu tiếng người, đúng không?”

Tôi ngẩng đầu.

Giang Trầm hạ thấp giọng:

“Cái tát của Giang Nhược Tuyết hôm nay là do cô ta tự đánh.”

Tôi gật đầu.

Trong mắt anh hiện lên vẻ lạnh lùng.

“Trước đây cô ta không như vậy, ít nhất ở trước mặt chúng tôi thì không.”

Tôi lại gật đầu.

Trong cốt truyện ban đầu, sau khi thiên kim thật trở về, Giang Nhược Tuyết dựa vào việc tỏ ra đáng thương để thao túng cả gia đình.

Bố Giang coi trọng danh tiếng, mẹ Giang coi trọng tình cảm, Giang Trầm lại mềm lòng.

Sau đó, thiên kim thật bị ép hiến tủy, bị đuổi khỏi nhà, cuối cùng chết bên ngoài phòng bệnh.

Còn Giang Nhược Tuyết tiếp tục giẫm lên xương cốt của cô ấy để làm tiểu thư nhà họ Giang.

Nhưng bây giờ đã khác.

Trong mắt người nhà này, tôi không phải một cô gái yếu đuối.

Mà là một con gấu trúc có thể đè sập ghế sofa bất cứ lúc nào.

Sáng hôm sau, Giang Nhược Tuyết lại ra chiêu.

Mẹ Giang muốn đưa tôi đi mua quần áo, vừa xuống lầu đã nghe thấy tiếng kinh hô phát ra từ phòng cô ta.

“Dây chuyền của tôi biến mất rồi!”

Giang Nhược Tuyết chạy ra, hai mắt đỏ hoe.

“Đó là món quà sinh nhật mẹ tặng con năm ngoái, con luôn rất trân trọng nó, sao lại biến mất được?”

Nói xong, ánh mắt cô ta rơi xuống người tôi.

Mẹ Giang nhíu mày.

“Nhược Tuyết, con muốn nói gì?”

Giang Nhược Tuyết mím môi, giống như phải chịu một nỗi ấm ức khủng khiếp.

“Con không muốn nghi ngờ chị, nhưng hôm qua chỉ có chị từng vào phòng con.”

Tôi suy nghĩ.

Hôm qua tôi đúng là đã vào.

Bởi vì trong phòng cô ta có một đĩa hoa quả tươi.

Tôi vào ăn một quả chuối, tiện thể xếp đống thú nhồi bông bên cạnh giường cô ta thành một ngọn núi nhỏ.

Thấy tôi không phản bác, giọng Giang Nhược Tuyết càng thêm ấm ức.

“Chị, nếu chị thích sợi dây chuyền đó thì có thể nói với em, em sẽ cho chị, nhưng chị không thể lén lấy nó.”

Giang Trầm vừa đi xuống cầu thang, nghe thấy câu này, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Giang Nhược Tuyết lại bổ sung:

“Em không tiếc sợi dây chuyền, em chỉ sợ chị hình thành thói quen xấu.”

Đứng trên đỉnh cao đạo đức hay lắm.

Tôi suýt nữa đã vỗ tay cho cô ta.

Nhưng móng vuốt ngắn quá, thôi vậy.

Người giúp việc nhanh chóng tìm thấy sợi dây chuyền kim cương dưới gầm giường trong phòng tôi.

Giang Nhược Tuyết che miệng, nước mắt càng rơi nhanh hơn.

“Chị, thật sự là chị…”

Mọi người trong phòng khách đều nhìn tôi.

Thái dương bố Giang giật giật.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)