Chương 6 - Gặp Lại Người Yêu Cũ Tại Phòng Khám
“Chờ nó tỉnh lại?” – Chu Mạn bật cười lạnh – “Rồi cô sẽ nói gì? Rằng đời nó coi như chấm dứt, không bao giờ làm bác sĩ được nữa? Giang Nhuyễn Nhuyễn, cô nghĩ nó chịu đựng nổi không? Hay cô muốn để nó nhìn thấy cô, rồi cả đời căm hận cô vì những gì đã xảy ra?”
Từng câu, từng chữ… đều đâm thẳng vào tim tôi.
“Xem như tôi cầu xin cô…” – Bà bỗng hạ giọng, giọng nghẹn lại vì nước mắt – “A Dã đã quá khổ rồi. Xin cô buông tha cho nó. Chỉ cần cô chịu đi, cô muốn bao nhiêu tiền tôi cũng cho.”
Lại là tiền.
Tôi nhìn bà, bỗng thấy buồn cười.
Thì ra trong mắt những người như họ, mọi chuyện… đều có thể dùng tiền để giải quyết.
“Tôi không cần tiền.” – Tôi nhìn bà, từng từ một đều rắn rỏi – “Tôi chỉ cần anh ấy bình an.”
“Nó không thể bình an nữa!” – Chu Mạn gần như gào lên – “Tay của nó hỏng rồi! Cô có hiểu không?!”
Tôi hiểu.
Tôi hiểu rõ hơn bất kỳ ai, đôi tay ấy có ý nghĩa thế nào đối với Khuất Dã.
Vì vậy… tôi không thể ở lại bên cạnh anh.
Tôi không thể trở thành kẻ luôn khiến anh nhớ về bi kịch ấy.
“Được thôi.” – Tôi nhắm mắt, gật đầu – “Tôi sẽ đi.”
9.
Tôi rời khỏi thành phố ấy.
Không nói với bất kỳ ai – kể cả Lâm Sơ Hạ.
Tôi đến một thị trấn nhỏ ven biển, hẻo lánh và yên tĩnh. Thuê một căn nhà gỗ nhỏ, bắt đầu cuộc sống tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Tôi cắt đứt mọi liên lạc với quá khứ. Mỗi ngày chỉ lặng lẽ ngắm biển, thả hồn vào khoảng không.
Tôi vẫn thường nghĩ về Khuất Dã.
Nghĩ về quãng thời gian ngọt ngào thời đại học, nghĩ về những tháng ngày tái ngộ đầy dây dưa, nghĩ đến hình ảnh anh nằm im trên giường bệnh, hơi thở yếu ớt như sắp rời khỏi thế gian này.
Tim tôi vẫn đau.
Nhưng tôi biết, đó là cái giá mà tôi xứng đáng phải nhận.
Một năm sau, tôi đọc được tin tức về anh trên mạng.
Anh đã tỉnh lại.
Sau thời gian dài trị liệu và hồi phục, anh có thể đứng lên một lần nữa.
Anh rời khỏi giới y học Bắc Kinh, mang toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình, đến một vùng núi xa xôi, mở một trung tâm phục hồi chức năng nhỏ.
Chuyên giúp đỡ những người bị tàn tật vì tai nạn, mà không có khả năng chi trả cho quá trình điều trị.
Bài báo còn đính kèm một bức ảnh của anh.
Anh gầy đi nhiều, làn da sạm nắng, trên gương mặt không còn vẻ rạng rỡ, kiêu hãnh như xưa. Nhưng đôi mắt ấy… lại tĩnh lặng và sáng hơn bao giờ hết.
Anh không gục ngã.
Anh dùng một cách khác để tiếp tục lý tưởng của mình.
Nước mắt tôi bỗng chốc trào ra như vỡ đê.
Chỉ trong khoảnh khắc, tôi đã muốn chạy ngay đến bên anh.
Nhưng lý trí lại nhắc tôi rằng — không thể.
Anh đã bắt đầu cuộc sống mới. Tôi không được phép làm phiền anh nữa.
Cứ như thế, lại hai năm nữa trôi qua.
Cuộc sống của tôi bình lặng như mặt nước không gợn sóng.
Cho đến một ngày, một hình bóng nhỏ bé bất ngờ xuất hiện, phá vỡ sự yên tĩnh đó.
Hôm ấy, tôi đang vẽ tranh bên bờ biển. Một bé trai tầm bốn, năm tuổi chạy đến trước mặt tôi, ngẩng đầu lên, giọng ngây thơ vang lên:
“Cô ơi, cô đang vẽ ba cháu phải không?”
Tôi cúi đầu nhìn bảng vẽ.
Trên đó là một gương mặt nghiêng của người đàn ông, dưới ánh hoàng hôn, đường nét mờ ảo.
Là hình ảnh tôi đã vẽ không biết bao nhiêu lần — gương mặt nghiêng của Khuất Dã, được tái hiện từ trí nhớ.
Tôi chết lặng. Ngẩng đầu nhìn bé trai trước mặt.
Khuôn mặt ấy, đôi mắt đào hoa ấy… đúng là phiên bản thu nhỏ của Khuất Dã.
Tim tôi lỡ mất một nhịp.
“Ba cháu… là ai vậy?” — Giọng tôi run lên.
“Ba cháu tên là Khuất Dã mà.” — Cậu bé nghiêng đầu, vô tư trả lời.
Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc mà xa xôi vang lên từ phía xa:
“Khuất Nhất Nặc, không được chạy lung tung!”
Tôi lập tức ngẩng phắt đầu lên.
Dưới ánh chiều tà, một dáng người cao lớn đang bước về phía chúng tôi.
Anh mặc áo phông trắng và quần dài đơn giản, dáng đi vững vàng, tay còn xách theo một giỏ đi chợ.
Là Khuất Dã.
Anh thực sự xuất hiện.
Không báo trước. Không dự cảm.
Chỉ là, anh lại một lần nữa… bước vào thế giới của tôi.
Tôi chết trân nhìn anh, chẳng nhớ nổi phải phản ứng thế nào.
Anh dừng lại trước mặt tôi, ánh mắt cháy bỏng nhìn tôi chằm chằm, như thể muốn dùng một cái nhìn ấy bù lại ba năm xa cách.
“Giang Nhuyễn Nhuyễn…” — anh cất tiếng, giọng khàn đặc — “Anh tìm thấy em rồi.”
10.
Tôi cứ tưởng mình sẽ khóc, sẽ chất vấn anh vì sao bây giờ mới đến.
Nhưng tôi chỉ đứng đó, nhìn anh, chẳng nói nổi một lời.
Ngược lại là đứa nhỏ trong vòng tay anh, tò mò nhìn tôi:
“Ba ơi, sao cô ấy cứ nhìn ba mãi vậy? Cô ấy thích ba à?”
Khuất Dã không trả lời.
Anh chỉ nhẹ nhàng đặt đứa bé xuống đất, rồi từng bước, từng bước đi về phía tôi.
Trong mắt anh, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình — bối rối, luống cuống và đầy chật vật.
“Anh…” — cuối cùng tôi cũng tìm lại được giọng nói của mình — “Sao anh lại ở đây?”
“Đến tìm em.” — Anh đáp, như thể đó là điều hiển nhiên nhất thế gian.
“Nhưng… sao anh biết em ở đây?”
“Anh muốn tìm em thì kiểu gì cũng sẽ có cách.” — Anh dừng lại, ánh mắt lướt qua bảng vẽ sau lưng tôi. — “Ví dụ như, lần theo dấu vết của một ‘người tốt’ vẫn đều đặn quyên góp ẩn danh cho trung tâm phục hồi chức năng ở vùng núi, với địa chỉ IP liên tục thay đổi.”
Tim tôi chợt run lên dữ dội.
Thì ra… anh biết hết.
“Tên nhóc kia…” — Tôi nhìn về phía cậu bé đang chạy nhảy đuổi theo con cua nhỏ trên bãi cát.
“Anh nhận nuôi thằng bé.” – Khuất Dã nói – “Bố mẹ nó mất trong một vụ tai nạn. Họ từng là bệnh nhân của anh.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác chua xót không tên.
“Còn tay anh…”
“Phục hồi khá ổn.” – Anh giơ tay phải lên, mở ra rồi nắm lại trước mặt tôi – “Dù không thể thực hiện phẫu thuật tinh vi nữa, nhưng mấy việc trị liệu hằng ngày thì không vấn đề gì.”
Giọng anh rất bình thản, như thể đang kể về chuyện của người khác.
“Xin lỗi…” – Tôi cúi đầu, nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống – “Vụ tai nạn năm đó…”
“Không phải lỗi của em.” – Anh cắt lời, giơ tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi bằng đầu ngón tay, “Đó là một tai nạn. Tài xế say rượu. Không liên quan đến em.”
“Nhưng nếu không phải vì em…”
“Không có ‘nếu như’.” – Anh nhìn tôi, ánh mắt chân thành và kiên định – “Giang Nhuyễn Nhuyễn, anh đã tìm em suốt ba năm.”
“Ba năm trước, khi anh tỉnh lại, mẹ đã kể hết mọi chuyện. Bao gồm việc bà ép em chia tay, việc em cầm tiền chỉ để cứu công ty của gia đình.”
“Anh đi tìm em, nhưng em đã biến mất. Anh tra công ty nhà em, mới biết số tiền đó em không dùng đến một xu, mà còn gửi trả lại nguyên vẹn cho mẹ anh sau khi công ty vượt qua khủng hoảng.”
“Giang Nhuyễn Nhuyễn, đồ ngốc này…”
Anh kéo tôi vào lòng, ôm chặt đến mức như muốn hòa tôi vào máu thịt mình.
“Tại sao chuyện gì em cũng phải chịu đựng một mình? Tại sao không tin anh?”
Tôi dựa vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ ấy.
Tất cả những tủi hờn, thương nhớ đè nén suốt ba năm, cuối cùng cũng vỡ òa.
Tôi vừa khóc vừa đấm anh liên tục: “Đồ khốn! Sao anh không đến tìm em sớm hơn!”
“Anh xin lỗi…” – Anh để mặc tôi trút giận, giọng nói trầm thấp đầy day dứt –
“Anh đã mất rất nhiều thời gian… để học lại cách đi, học lại cách dùng tay phải.
Anh muốn, khi gặp lại em, mình phải là phiên bản tốt nhất.”
“Anh muốn nói với em, dù không thể cầm dao mổ nữa, anh vẫn có thể bảo vệ em.”
“Anh muốn hỏi em, Giang Nhuyễn Nhuyễn… em có bằng lòng cho anh một cơ hội, để dùng cả nửa đời còn lại… trả em năm triệu đó không?”
Tôi ngẩng mặt lên, nước mắt lăn dài, nhìn anh.
Ánh hoàng hôn dịu dàng phủ lên người anh. Trong mắt anh có ánh sao, có biển cả, và đầy ắp… hình bóng của tôi.
Tôi kiễng chân lên, hôn nhẹ lên môi anh.
“Khuất Dã, em đồng ý.”
Phía xa trên bãi cát, Nhất Nặc vỗ tay la lớn: “Ba hôn kìa! Ba sắp sinh cho con một em gái rồi!”
Mặt tôi đỏ bừng, vội định rút khỏi vòng tay của Khuất Dã.
Nhưng anh lại ôm chặt hơn, ghé sát tai tôi cười khẽ: “Nghe thấy chưa? Nhiệm vụ nặng nề lắm đấy.”
Anh dừng lại một chút, rồi bóp nhẹ eo tôi, giọng đầy ẩn ý:
“Cái lưng này… còn phải giữ lại để đẻ đứa thứ hai nữa. Nên lần này, anh sẽ xoa bóp nhẹ nhàng thôi.”
(Hết) 💫