Chương 14 - Gặp Lại Con Trai Sau Năm Năm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

**6. Đàm phán: Cần mạng hay cần thể diện**

Ba ngày sau, Lục Cảnh Thâm không đến. Người đến là luật sư của nhà họ Lục. Mặc vest mang giày da, tay xách cặp táp, vẻ mặt đúng chuẩn công vụ.

“Cô Thẩm, Lục phu nhân ủy thác cho tôi đến nói chuyện với cô.”

“Nói chuyện gì?”

“Về vấn đề của đứa trẻ.” Luật sư mở cặp táp, lấy ra một tập tài liệu. “Ý của Lục phu nhân là, quyền nuôi dưỡng đứa trẻ không thể giao cho cô. Nhưng xét đến tình hình hiện tại Lục phu nhân sẵn sàng nhượng bộ một số điều.”

“Nhượng bộ gì?”

“Mỗi tháng trợ cấp cho cô năm mươi nghìn tệ làm phí bồi thường. Cô có thể gặp đứa trẻ mỗi tháng một lần, mỗi lần không quá bốn tiếng đồng hồ. Đổi lại, cô cần ký một thỏa thuận bảo mật, tuyệt đối không tiết lộ chuyện đứa trẻ bị thương với bất kỳ bên thứ ba nào.”

Tôi nhìn tập tài liệu đó, bật cười. “Năm mươi nghìn tệ, mua sự im lặng của tôi.”

“Lục phu nhân nói rồi, giá cả có thể thương lượng thêm.”

“Về nói với bà Lục, điều kiện của tôi chỉ có một: quyền nuôi con. Không bàn điều kiện này thì những cái khác không cần bàn nữa.”

Biểu cảm của luật sư không hề thay đổi, ông ta cất lại tập tài liệu vào cặp. “Cô Thẩm, tôi nói thêm một câu. Tính cách của Lục phu nhân cô hẳn là biết rõ, bà ấy không phải là người sẽ thỏa hiệp trong những chuyện thế này. Nếu cô khăng khăng đi theo con đường pháp lý, đội ngũ luật sư của nhà họ Lục có đủ tài nguyên để đấu với cô đến cùng. Và nói thẳng ra, với tình trạng kinh tế và địa vị xã hội hiện tại của cô, cơ hội thắng kiện là không lớn.”

“Ông nói xong chưa?”

“Nói xong rồi.”

“Vậy tôi cũng nói thêm một câu.” Tôi đứng dậy, bước đến trước giá sách, quay lưng về phía ông ta. “Về nhắn lại với Lục phu nhân, người có khả năng chữa được căn bệnh của bà ấy mà bà ấy đang đỏ mắt tìm kiếm khắp nơi, đang ở ngay trước mắt bà ấy đây.”

Nét mặt của luật sư cuối cùng cũng biến sắc. “Cô có ý gì?”

“Ý tôi là, đệ tử chân truyền của cụ Mạnh, chính là tôi.”

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào ông ta. “Thẩm Niệm Khanh, truyền nhân đời thứ tư của gia tộc Đông y, đệ tử đích truyền của tiên sinh Mạnh Hoài Cẩn. Bệnh teo đa hệ thống của Lục phu nhân, hiện tại trong nước chỉ có hai người đưa ra được phác đồ điều trị bài bản. Cụ Mạnh năm nay đã tám mươi ba tuổi, tay run rồi, không còn nhận bệnh nhân nữa.”

“Người còn lại, chính là tôi.”

Miệng luật sư há ra rồi lại khép lại, khép lại rồi lại há ra.

“Ông cứ đem y nguyên câu này về chuyển lại cho Lục phu nhân.” Tôi mở cửa nhà. “Rồi bảo bà ấy tự quyết định, muốn giữ thể diện, hay muốn giữ mạng.”

Lúc xách cặp ra về, bước chân của luật sư rõ ràng nhanh hơn rất nhiều so với lúc bước vào.

Sau khi cửa đóng, Tiểu Bảo từ trong bếp thò đầu ra. “Chị bác sĩ, ông chú kia đi rồi ạ?”

“Đi rồi.”

“Ông ấy là người xấu à?”

“Cũng không hẳn là người xấu, chỉ là đi chạy việc vặt cho người khác thôi.”

“Dạ.” Nó rụt đầu vào bếp, một lát sau bưng ra một cốc nước, cẩn thận đặt lên bàn trà. “Cho chị uống đấy. Tự em rót, không bị đổ ra ngoài tí nào.”

Tôi cầm cốc lên uống một ngụm. Nước ấm, nhiệt độ vừa phải.

“Chị bác sĩ.”

“Hửm?”

“Lúc nãy chị bảo chị có thể chữa khỏi bệnh cho bà nội, là thật ạ?”

“Là thật.”

“Thế sao chị không đi chữa luôn cho bà?”

“Bởi vì có vài chuyện cần phải giải quyết trước đã.”

“Chuyện gì ạ?”

Tôi nhìn nó. “Đảm bảo để sau này cháu không bao giờ phải quay lại cái nhà đó nữa.”

Nó im lặng một lát, bước tới, dựa vào chân tôi. “Chị bác sĩ, nếu chị chữa khỏi cho bà nội, bà nội cho chị đưa em đi, vậy chị có phải là mẹ em không?”

Tôi đặt tay lên đỉnh đầu nó. “Cô vẫn luôn là mẹ của con.”

Nó ngẩng phắt đầu lên, mắt mở to hết cỡ. “Thật không ạ?”

“Thật.”

“Thế sao trước đây mẹ không nói cho con biết?”

“Bởi vì trước đây mẹ chưa có khả năng bảo vệ con. Nhưng bây giờ có rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)