Chương 4 - Gặp Gỡ Giảng Viên Đáng Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lý Nhuận nhìn dáng vẻ lúng túng của tôi, chậm rãi mở miệng:

“Tốt nghiệp thì tốt nghiệp, cũng đâu làm mất mặt trường cũ, có gì mà ngại nói?”

Sao anh ấy vẫn tưởng tôi tốt nghiệp Bắc Đại?

Nghĩ đến nếu bây giờ không chủ động khai, đến lúc trên bàn tiệc hoặc trước mặt lãnh đạo bị vạch trần thì càng không còn mặt mũi nhìn ai.

Cổ họng tôi nghẹn lại, gần như vò đã mẻ lại sứt, khó khăn mở miệng:

“Cái đó, thầy Lý, thật sự rất xin lỗi, thật ra em cũng không phải người Bắc Đại.”

Không khí yên lặng trong một thoáng.

Anh ấy hơi nhướng mày, ý cười bên môi nhạt đi vài phần.

“Không phải?”

“Sao tôi nhớ hôm đó trên tàu cao tốc em nói mình học Bắc Đại, tôi còn đưa em về trường cơ mà.”

“À đúng rồi, em còn có bạn trai học y ở Thanh Hoa.”

Tôi cụp mắt, giọng vừa nhỏ vừa khô:

“Cái đó… không phải trên mạng nói ra ngoài xã hội thân phận là do mình tự trao cho mình sao…”

“Em chỉ trao có một lần thôi.”

Tôi càng nói càng nhỏ, đầu cũng càng cúi càng thấp.

Lý Nhuận không lập tức nói gì.

Tôi căng thẳng đến mức đầu ngón tay trắng bệch, thậm chí đã nghĩ xong anh ấy sẽ nhìn tôi thế nào.

Chắc chắn sẽ cảm thấy tôi là một người phụ nữ nông cạn, ham hư vinh.

Tuy tôi đúng là vậy, nhưng cũng không cần xử tôi công khai như thế.

Nhưng giây sau, anh ấy bỗng cười khẽ.

Giọng trong trẻo, không có nửa phần xem thường, trái lại còn mang chút nhẹ nhõm.

“Thì ra là vậy. Chẳng trách em sợ dính dáng đến tôi như thế.”

“Tôi còn tưởng em không muốn nhận tôi làm thầy.”

Tôi ngẩng phắt đầu, kích động lắc đầu.

Trời ơi, sao lại không muốn nhận chứ!

Hồi cấp ba nếu anh ấy làm giáo viên chủ nhiệm của tôi, Thanh Hoa Bắc Đại đâu còn là mơ.

Đáng tiếc giáo viên chủ nhiệm cấp ba của tôi là ông hói Địa Trung Hải, tôi còn biết làm sao.

Nhưng ý cười nơi đáy mắt anh ấy vừa lan ra, chớp mắt đã nhạt đi.

Đầu ngón cái của anh ấy khẽ miết vào nhau, giọng bỗng nghiêm túc hơn vài phần:

“Vậy nên hôm đó, bạn trai Thanh Hoa đến đón em cũng là giả?”

11

Dây thần kinh vừa mới thả lỏng của tôi lập tức căng lại.

Hôm đó anh ấy chỉ hỏi tôi một câu, tôi trực tiếp bịa hai lời nói dối để trả lời.

Vậy mà lãnh đạo chúng tôi còn trước mặt anh ấy tự khen tôi là nòng cốt đơn vị.

Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất.

Học vấn nói bừa thì thôi, nhưng bạn trai bắt buộc phải là thật.

Tôi cắn răng, nói chắc như đinh đóng cột:

“Thanh Hoa là em bịa, nhưng bạn trai là thật.”

Động tác tay của anh ấy dừng lại, ý cười trên mặt cũng không hiểu sao nhạt xuống.

Anh ấy vẫn nhìn tôi, ánh mắt lại sâu hơn mấy phần.

Ánh sáng ôn hòa vốn có chìm vào đáy mắt, khiến người ta không đọc ra cảm xúc.

“Được, tôi biết rồi.”

Chủ đề đột nhiên kết thúc, sự im lặng bất ngờ này khiến tôi hoảng hốt.

Tôi còn muốn giải thích gì đó, lại cảm thấy càng nói càng thừa.

Sự im lặng chậm rãi lên men trong không khí.

Một lúc sau, anh ấy lại ngẩng mắt nhìn tôi.

“Không sao, trước đó đều là đùa thôi, đừng để trong lòng.”

“Tiếp theo việc đối ứng công việc, chúng ta cứ theo quy trình bình thường là được.”

Giọng điệu vẫn ôn hòa lễ độ, cảm giác chừng mực vừa đúng.

Nhưng tôi lại nghe ra một tầng xa cách cố ý.

Hơn nữa, chút ý cười mơ hồ trong mắt anh ấy đã biến mất.

12

Vì giai đoạn đầu biên soạn văn bản khá dày đặc, Lý Nhuận mỗi tuần sẽ đến đơn vị chúng tôi ba lần.

Mỗi lần anh ấy đến, cả đơn vị như ngập trong hơi thở hoa đào.

Các cô gái luôn tìm đủ loại lý do đi vào phòng họp.

Bình thường lãnh đạo gọi họ rót nước, cô đẩy tôi, tôi đẩy cô, chẳng ai muốn đi.

Bây giờ Lý Nhuận đến, mỗi cô một bình nước, hận không thể năm phút vào thêm trà một lần.

Tôi cầm kế hoạch biểu đi tìm anh ấy, bắt gặp cô gái mới vào đang quấn lấy anh ấy hỏi vấn đề.

Cô ấy cầm đoạn văn tôi vừa phân công cho cô ấy, đỏ mặt nhờ Lý Nhuận:

“Thầy Lý, thầy hướng dẫn em một chút đi, không thì lãnh đạo lại mắng em mất.”

Lý Nhuận nghiêm túc nhìn bản thảo của cô ấy, cầm bút khoanh vẽ trên giấy.

Ánh nắng rơi trên hàng mi anh ấy, một bức tranh danh họa cứ thế ra đời.

Tôi đứng ở cửa nhìn đến ngẩn người. Khi đẩy cửa bước vào, anh ấy vừa đưa bản thảo lại cho cô gái kia.

Cô gái ôm bản thảo, hai má đỏ hồng chạy ngang qua tôi.

Tôi đi đến trước mặt anh ấy, đưa kế hoạch biểu ra.

“Thầy Lý, đây là lịch trình cấp trên gửi xuống.”

Đầu ngón tay anh ấy lướt qua mu bàn tay tôi, cảm giác hơi lạnh khiến tim tôi giật thót.

Anh ấy chăm chú xem, dặn dò ngắn gọn:

“Tất cả mốc thời gian đẩy sớm một tuần, chừa đủ khoảng trống.”

Nói xong, anh ấy lấy từ cặp tài liệu ra một túi bánh bao và một chai sữa.

Đưa cho tôi, giọng nhàn nhạt:

“Sáng chưa ăn phải không?”

Tôi nhận bữa sáng, sững ra:

“Sao thầy biết?”

Anh ấy cúi đầu lật tài liệu, nói rất tùy ý:

“Sáng lái xe ra khỏi nhà, thấy em ở cổng khu chung cư. Chưa mua đồ ăn sáng đã chạy rồi.”

Má tôi lập tức nóng bừng.

Sáng nay đúng là tôi vội quá, cố bỏ qua quầy ăn sáng ở cổng khu.

“Cảm ơn thầy Lý.”

Tôi ngoan ngoãn nói xong, vừa định xoay người ra ngoài.

Giọng anh ấy lại vang lên:

“Ăn ở đây đi. Ăn xong tôi còn có việc nói với em.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh ấy, mở chai sữa uống một ngụm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)