Chương 6 - Gặp Gỡ Định Mệnh Tại Nhà Hàng Sang Trọng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tô Duật Trình vừa hay đi đến bên cạnh tôi. Anh cúi người, rất tự nhiên nhặt điện thoại lên giúp tôi.

Màn hình vẫn còn sáng, bên trên là khung chat giữa tôi và “Trình Trình”.

Tôi vừa gửi một câu:

“Heo con, đang làm gì đó?”

Phía sau còn kèm theo một sticker đáng yêu.

Tôi nhìn thấy ánh mắt Tô Duật Trình dừng lại trên hai chữ “heo con” một lát. Trên khuôn mặt núi băng vạn năm không đổi của anh dường như xuất hiện một vết nứt.

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

[Xong rồi! Bị nhìn thấy rồi! Anh ta có nghĩ mình không đứng đắn, ở ký túc xá tán tỉnh đàn ông lạ không?]

Tôi căng thẳng đến mức tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, vươn tay định lấy điện thoại.

Nhưng anh không trả ngay cho tôi. Trước mặt tôi, anh dùng ngón tay thon dài gõ gõ trên màn hình điện thoại tôi.

Sau đó, điện thoại tôi rung lên một cái.

Tôi cầm lại nhìn, suýt nữa rớt cằm.

Trong khung chat của tôi có thêm một tin nhắn mới, là do chính tôi gửi đi.

“Đinh dong.”

Một bao lì xì.

Tôi còn chưa phản ứng lại, “Trình Trình” bên kia đã mở lì xì trong một giây.

Rồi gửi tới một tin nhắn:

“Cảm ơn lì xì của bé yêu! Yêu chị đó! (づ ̄ 3 ̄)づ”

Cả người tôi hóa đá.

Tôi ngẩng đầu nhìn Tô Duật Trình.

Anh đã đứng thẳng dậy, khôi phục vẻ lạnh nhạt như cũ, như thể mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Chỉ là… tai anh hình như hơi đỏ?

[Ảo giác! Chắc chắn là ảo giác!]

Tôi điên rồi! Sao tôi lại cảm thấy Diêm Vương sống biết xấu hổ được chứ!

Chắc chắn là gần đây ngủ không đủ, hoa mắt rồi!

Chương 8

Trường tổ chức dạ hội kỷ niệm thành lập, mỗi phòng ký túc xá đều phải có một tiết mục.

Phòng chúng tôi được phân một vở kịch sân khấu, diễn “Romeo và Juliet”.

Tô Đường dựa vào khuôn mặt xinh đẹp của mình, không chút nghi ngờ giành được vai Juliet.

Còn tôi, vì lợi thế chiều cao, bị ép diễn… Romeo.

[Bắt một đứa con gái diễn Romeo? Mấy người là ác quỷ à?]

Chết người hơn nữa là trong kịch còn có một cảnh hôn.

Tuy chỉ là hôn giả, nhưng phải ở gần khuôn mặt của Tô Đường như vậy, tôi vẫn cảm thấy áp lực như núi.

Ngày tập luyện, Tô Duật Trình lại “tiện đường” đến.

Anh khoanh tay, mặt không cảm xúc đứng ở cửa phòng tập, giống như một giám sát viên.

Anh vừa đến, áp suất trong cả phòng tập đều giảm xuống.

Tô Đường diễn cũng không tự nhiên, lời thoại nói lắp ba lắp bắp.

Đến phần cảnh hôn, tôi hít sâu một hơi, làm theo kịch bản, chậm rãi lại gần Tô Đường.

Tô Đường căng thẳng nhắm mắt lại.

Môi tôi còn cách má cô ấy 0,01 cm thì một giọng nói lạnh băng vang lên.

“Dừng.”

Là Tô Duật Trình.

Tất cả mọi người đều nhìn anh.

Anh sải chân dài bước lên sân khấu, kéo Tô Đường ra sau lưng mình, sau đó đứng trước mặt tôi.

Anh cao hơn tôi hơn một cái đầu, cảm giác áp bức mạnh mẽ ập thẳng tới.

Tôi căng thẳng nuốt nước bọt:

“Học… học trưởng?”

Anh cúi mắt nhìn tôi, ánh mắt tối sâu khó đoán.

“Hôn giả không nhìn ra hiệu quả.” Anh nói.

[Hả? Ý gì? Chẳng lẽ muốn hôn thật?]

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa câu này, anh đã hơi cúi người xuống.

Khuôn mặt đẹp trai khuynh đảo chúng sinh phóng đại vô hạn trước mắt tôi.

Hơi thở của anh rơi trên má tôi, mang theo hương bạc hà nhàn nhạt.

Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc này.

Tôi có thể nhìn rõ hàng mi dài của anh, sống mũi cao thẳng, còn có đôi môi mỏng hoàn hảo kia…

[!!! Anh ta định làm gì! Anh ta định làm gì!]

Não tôi trống rỗng, tim đập điên cuồng như muốn nhảy khỏi cổ họng.

Ngay khi tôi tưởng anh thật sự sắp hôn xuống, anh lại dừng lại. Môi anh chỉ cách môi tôi một khoảng bằng một ngón tay.

Anh dùng giọng chỉ hai chúng tôi có thể nghe thấy nói:

“Lần sau, không được nhận kiểu vai này nữa.”

Nói xong, anh đứng thẳng dậy, khôi phục dáng vẻ người sống chớ gần, thản nhiên nói với đạo diễn bên cạnh đang sợ đến ngây người:

“Xóa đoạn này đi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)