Chương 11 - Gả Thay Cho Kẻ Phản Bội
Công ty tổ chức hôn lễ và khách sạn đã tìm đến anh ta.
Bởi vì khoản tiền còn lại chưa thanh toán.
Đám cưới đó, là tôi bỏ rất nhiều tiền ra từng chút một dựng nên.
Từ hoa đến đèn, từ bối cảnh đến địa điểm.
Mỗi hạng mục đều là cao cấp nhất.
Khoản tiền còn lại, lên tới mấy triệu.
Không còn nguồn vốn của tôi.
Anh ta căn bản không trả nổi.
Nghe nói anh ta còn gánh một khoản nợ khổng lồ, chỉ có thể mỗi ngày làm ba công việc để trả nợ.
Về sau nữa.
Ở dưới lầu công ty.
Tôi nhìn thấy anh ta.
Mặc bộ quần áo của nhân viên giao đồ ăn.
Cúi đầu.
Mang đồ ăn vào sảnh lớn.
Khoảnh khắc anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi.
Cả người cứng đờ.
Ngay sau đó.
Quay đầu bỏ đi.
Đến cả thang máy cũng không dám vào.
Tôi đổi thành phố.
Bắt đầu lại từ đầu.
Dự án của tôi được khởi động lại.
Tiền vốn, đội ngũ, tài nguyên, từng thứ một quay trở lại trong tay tôi.
Tôi đứng trong phòng họp.
Nhìn qua cả một bức tường kính sát sàn.
Ánh đèn thành phố.
Phản chiếu trên mặt kính.
Bỗng nhiên tôi nhớ tới rất lâu về trước.
Có người từng nói.
“Anh sẽ trở thành chỗ dựa duy nhất của em.”
Tôi khẽ cười một tiếng.
Sau đó tắt đèn đi.
Bây giờ, tôi không cần bất kỳ ai nữa.