Chương 5 - Gả Nhầm Thái Tử Phi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta cũng nghĩ ra một chủ ý.

Trong mấy năm sau khi gả cho Tống Duy Thừa.

Thiên tai lớn nhỏ đều từng xảy ra.

Nhân họa lại càng không ngừng.

Mỗi lần có thương vong đều là những bá tánh bình thường.

Nếu ông trời đã cho ta cơ hội sống lại một lần.

Vậy.

Có phải ta cũng có thể mang đến cho họ một cuộc đời mới không?

Nghĩ là làm.

Nhân lúc ta vẫn còn nhớ mọi chuyện xảy ra ở kiếp trước.

Ta sắp xếp thời gian xảy ra những tai họa ấy cùng cách ứng phó.

Tất cả đều được biên soạn thành sách rồi giao cho tỷ tỷ.

Ta lại nhớ tới những chuyện đồn đại từng nghe ở kiếp trước.

Có người hứa với phu nhân một đời một kiếp một đôi, quay đầu lại dẫn về một cô nhi.

Có người dựa vào thê tử để sống, vừa khi người nhà bên ngoại của phu nhân qua đời đã lập tức tác oai tác quái.

Còn có người…

Khi ta và những vị phu nhân kia an ủi lẫn nhau.

Tống Duy Thừa luôn lạnh lùng châm chọc ta.

“Hậu viện của ta chỉ có một nữ nhân là nàng, còn ta và tỷ tỷ nàng vốn không thể nào. Rốt cuộc nàng đang làm loạn chuyện gì?”

“Ta là thần tử, chuyện này liên quan đến tương lai của phủ Cung Quận vương. Nàng không thể thông cảm cho ta thêm một chút sao?”

Chàng nói những lời đường hoàng.

Ta lại giống như người câm ăn hoàng liên, có khổ mà không thể nói.

Những vị phu nhân kia cũng vậy.

Bọn họ vì phu quân mà khóc cạn nước mắt trong hậu trạch.

Ta bảo mẫu thân giao cho mình một thư cục.

Ta làm mờ thời gian trong những câu chuyện ấy, viết thành thoại bản đem bán.

Chẳng bao lâu.

Thư cục đã kiếm được đầy bồn đầy bát.

11

Ta đã rất lâu không gặp Tống Duy Thừa.

Chàng tiều tụy xuất hiện trong thư cục.

Chặn đường ta.

“Thanh Mạt, nàng cũng sống lại, đúng không?”

“Sao nàng có thể đối xử với ta như vậy? Chẳng lẽ nàng quên quá khứ tốt đẹp của chúng ta rồi sao?”

Tống Duy Thừa hiện giờ.

Dưới mắt thâm đen, đi đường cũng run rẩy.

Sau khi cưới mười trắc thất.

Chàng sống thật sự không tốt.

Những nữ nhân kia hoàn toàn không xem chàng là phu quân.

Chỉ xem chàng như bàn đạp để hưởng thụ cuộc sống trong Hầu phủ và là phụ thân của hài tử tương lai.

Những trắc thất chưa có con.

Tìm đủ mọi cách hạ dược chàng.

Tống Duy Thừa giận dữ không thể kiềm chế.

“Các nàng, đây là…”

Những trắc thất kia chỉ từ trên cao nhìn xuống chàng.

“Ban đầu chẳng phải ngài chơi với chúng ta rất hăng hái sao?”

Tống Duy Thừa nhục nhã vô cùng.

May mà chàng rất có tác dụng.

Ba tháng trôi qua.

Lại có bốn trắc thất mang thai.

Thấy thời cơ đã chín muồi.

Có người đổ dầu bên cạnh ao.

Tống Duy Thừa đang buồn bực, ra ngoài giải sầu thì trượt ngã, đập vào sau đầu.

Đợi đến khi chàng tỉnh lại lần nữa.

Thứ đối diện với chàng không phải sự chu đáo và quan tâm của ta.

Mà là một căn phòng đầy những nữ nhân ồn ào.

Chàng tìm khắp cả phủ.

Cũng không tìm thấy tung tích của ta.

Đến khi những chuyện được lưu truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ.

Không còn giống những chuyện chàng biết ở kiếp trước nữa.

Chàng đoán được.

Ta cũng đã sống lại.

Ta cười lạnh nhìn chàng.

“Tống thế tử, những bài học mấy ngày qua vẫn chưa đủ sao?”

“Ngươi có kết cục hôm nay hoàn toàn là đáng đời!”

12

Nghe lời ta nói, Tống Duy Thừa lùi một bước dài.

Chàng không thể tin nổi:

“Nàng không còn chút tình cảm nào với ta sao?”

Tống Duy Thừa lại nói.

“Những tổn thương ta gây ra cho nàng đã kết thúc cùng kiếp trước rồi. Kiếp trước chẳng phải nàng cũng đã tự báo thù sao?”

“Sau khi sống lại ta mới phát hiện mình không hề thích tỷ tỷ nàng. Chỉ là trong lòng ta không cam tâm. Dựa vào đâu ta và nàng ấy cùng nhau lớn lên từ nhỏ, nhưng trong lòng, trong mắt nàng ấy lại chỉ có Thái tử?”

“Cho đến khi thánh chỉ ban hôn được truyền xuống. Dù sao ta cũng đã thích nàng ấy nhiều năm, đương nhiên hy vọng nàng ấy có thể sống hạnh phúc.”

“Thanh Mạt, nàng không biết đâu. Sau này khi ta chuẩn bị những món quà cho nàng ấy, người hiện lên trong lòng ta lại là nàng.”

Nghe xong những lời này.

Ta càng cảm thấy chàng ghê tởm đến cực điểm.

Tỷ tỷ được chàng yêu thích quả thực là một trò cười khiến nàng cả đời khó mở miệng.

“Ngươi không thể lấy tính mạng toàn tộc để tranh giành với Thái tử nên lấy ta làm bia đỡ đạn.”

“Tống Duy Thừa, ngươi thật hèn hạ.”

Ta cầm chổi trong thư cục đánh về phía chàng.

Tống Duy Thừa lại không tức giận.

Chàng để mặc ta quét chổi lên người.

Đợi đến khi ta mệt.

Chàng dùng sức nhốt ta giữa cánh tay mình và bức tường.

“Thanh Mạt, kiếp trước ta biết mình đã phụ nàng, không chăm sóc Ngu Nhi.”

“Kiếp này chúng ta sinh thằng bé ra, yêu thương nó lại từ đầu, được không?”

Ta cầm một quyển sách dày nặng đập vào mặt chàng.

“Ngươi còn mặt mũi nhắc đến Ngu Nhi sao?”

13

Sau khi ta mang thai.

Sự lạnh nhạt của Tống Duy Thừa khiến ta ngày đêm lo lắng, đêm không thể ngủ.

Ta chỉ có thể tự an ủi mình, sinh hài tử ra rồi sẽ ổn.

Có lẽ chàng sẽ nể mặt hài tử mà đối xử tốt với ta hơn.

Sau khi ta sinh con được ba ngày.

Tống Duy Thừa vẫn chưa từng xuất hiện.

Chỉ vì tỷ tỷ khen một câu rằng vải Lĩnh Nam ngọt lành.

Chàng đã khiến bảy con ngựa kiệt sức vì ngày đêm phi nhanh, chỉ để đưa vải vào cung cho tỷ tỷ.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)