Chương 7 - Duyên Phận Vô Tình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi Thẩm Giai Ninh chưa xuất hiện, vô số lần chúng tôi cuộn tròn trong căn phòng trọ, mộng mơ về đứa con của riêng mình.

Anh nói muốn sinh một đứa bé mắt giống tôi, mũi giống anh, sẽ dắt con đi chơi xuân đi dạo dọc bờ đê, sẽ cho con của chúng tôi một tổ ấm áp nhất.

Để có thể cưới tôi sớm, chống lại sự phản đối của bố mẹ, anh thậm chí còn điên rồ nghĩ đến việc để tôi có thai trước khi cưới, lấy đứa con làm sức ép bắt họ nhượng bộ.

Nhưng khi đó tôi quá sợ việc bố mẹ anh sẽ càng khinh rẻ tôi, thà nhịn chứ chưa bao giờ chịu buông thả không phòng tránh với anh.

Nào ngờ đâu, cuối cùng tôi lại cả đời không thể có con được nữa.

Bộ dạng bình thản của tôi trong nhà hàng khi thốt lên câu “Em không thể sinh con được nữa rồi” lại một lần nữa hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, sự bình tĩnh ấy khiến tim anh đau như bị xé toạc, nghẹt thở, hối hận đến phát điên.

【Chương 8】

Châu Tự Bạch không thể kìm nén thêm được nữa, đột ngột đứng dậy lao ra ngoài.

Anh tìm thấy một bốt điện thoại công cộng ven đường, bỏ đồng xu vào, bấm số, những ngón tay không ngừng run rẩy.

Anh gọi hết lần này đến lần khác, gọi không được thì đổi số điện thoại khác để nhắn tin, từng dòng chữ lũ lượt tuôn ra, hèn mọn đến mức không giống anh chút nào.

“Thanh Thanh, không phải như em nghĩ đâu!”

“Em cho anh một cơ hội giải thích được không?”

“Anh đã lỡ mất em một lần rồi, khó khăn lắm mới đợi được em về, anh không muốn lỡ mất em thêm lần nào nữa.”

“Thanh Thanh, em đừng không quan tâm đến anh, được không?”

“Anh chưa bao giờ ngừng yêu em, anh chỉ là…”

Lời đến khóe miệng lại không tài nào nói trọn vẹn được.

Anh bất lực trượt ngồi xuống nền đất lạnh lẽo của bốt điện thoại, trán tì lên đầu gối, lần đầu tiên nếm trải thế nào là sự hoảng sợ tột độ.

Hoảng sợ vì tôi thực sự không cần anh nữa, hoảng sợ vì tôi đã biến mất thật rồi, hoảng sợ vì cả đời này anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ được gặp Lâm Thanh Phong nữa.

“Chỉ là yêu cô ta rồi, đúng không?”

Một giọng nói trong trẻo mà bình tĩnh, chầm chậm vang lên từ phía sau.

Không khóc lóc, không phẫn nộ, không hận thù, chỉ có một khoảng hoang vu tĩnh lặng.

Châu Tự Bạch ngoắt đầu lại.

Tôi đứng ngay bên ngoài bốt điện thoại, ánh mắt phẳng lặng như một vũng nước đọng.

“Thanh Thanh!” Anh gần như lết bò vọt ra ngoài, vươn tay định ôm chầm lấy tôi.

Theo bản năng, tôi lùi lại một bước, né tránh sự đụng chạm của anh: “Châu Tự Bạch, hình như em không còn nhận ra anh nữa rồi.”

“Em chưa từng nghĩ rằng, việc toan tính lẫn nhau, sẽ có ngày lại xuất hiện giữa hai chúng ta.”

Nói đoạn, tôi khẽ bật cười, thế nhưng nước mắt lại không kiềm chế được mà lăn dài nơi khóe mi.

“Thà anh cứ thẳng thắn nói với em rằng anh không quên được cô ta, anh chỉ muốn tìm một người để chăm sóc cho Tiểu Vũ. Còn hơn là anh dùng cái cách này, xoay em như chong chóng, coi em như một con ngốc để lừa gạt.”

“Thanh Thanh, anh…” Châu Tự Bạch muốn giải thích, nhưng nhận ra mọi lời nói lúc này đều tái nhợt và bất lực.

“Mẹ em luôn nói, em lấy được anh là trèo cao, là phúc phận từ kiếp trước em tu được.”

“Nhưng em không thấy vậy.”

“Em thấy anh thối nát tận cùng.”

“Nếu anh không quá rách nát đến vậy, chúng ta đã không đi đến bước đường ngày hôm nay.”

Sắc mặt Châu Tự Bạch nhợt nhạt, anh đau khổ lắc đầu: “Anh thực sự không hề nghĩ như vậy… Thanh Thanh, trước đây chúng ta từng tốt đẹp biết bao, yêu nhau biết bao…”

“Đúng vậy, Châu Tự Bạch.” Tôi nhẹ gật đầu, trong giọng nói nhuốm chút muộn phiền: “Hồi đó em thích anh nhường nào cơ chứ.”

“Người ta thì chỉ mong tan học, mong được nghỉ, chỉ riêng em ngày nào cũng mong được đến trường.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)