Hoàng hậu nghĩ ra một thú vui tao nhã, hoàng tử chỉ cần bắn hạ con diều giấy có viết tên một quý nữ thì có thể chọn nàng ấy làm hoàng tử phi.
Ta cố ý chạy đến dặn dò Tam hoàng tử:
“Con diều hình bươm bướm hoa vừa to vừa đỏ kia là của ta, lát nữa chàng đừng nhận nhầm đấy.”
Chàng cười trêu:
“Nàng muốn gả cho ta đến thế sao?”
“Được thôi, ta sẽ cân nhắc. Nếu không bắn trúng diều của người khác thì ta sẽ bắn diều của nàng.”
Ta đỏ mặt, phỉ nhổ chàng một tiếng:
“Người muốn cưới ta nhiều vô kể, ta chỉ sợ chàng không tranh được rồi lại khóc nhè thôi.”
Ta và Bùi Thanh là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã thích đấu khẩu, đùa nghịch với nhau.
Đó chỉ là một câu nói đùa hết sức bình thường, nhưng ta biết chàng nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.
Thế nhưng sau khi cuộc thi bắt đầu, Bùi Thanh lại luôn ngắm vào diều giấy của trưởng tỷ, hoàn toàn không nhìn đến diều của ta.
Diều của ta nổi bật như vậy, chàng không thể nào không nhận ra.
Mắt thấy mấy mũi tên liên tiếp sượt qua diều của ta.
Trong lòng ta vô cùng sốt ruột, sợ bị người khác bắn trúng.
Ta chỉ đành thả diều càng lúc càng cao, để không một ai có thể bắn tới.
Không ngờ sợi dây trong tay lại đột nhiên đứt.
Con diều chao đảo rơi xuống, đáp trúng người Thái tử vốn một lòng muốn xuất gia lễ Phật.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận