Duyên Phận Khó Nói

Công Chúa Ngủ Trong Rừng

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Ngày diễn ra tiệc ngắm hoa năm ấy.

Ta ngoài ý muốn cùng nhị công tử nhà họ Yến có một đêm gió xuân.

Bị ép phải hủy bỏ hôn ước cũ, ta vội vã gả vào Yến Vương phủ.

Vốn tưởng cửa cao nhà quyền quý thì khó sống. Nào ngờ sau khi thành thân, mẹ chồng hòa ái, phu quân dễ dỗ, con cái ngoan ngoãn.

Cả đời ta ngoại trừ việc phải uống thuốc bồi bổ ra thì chưa từng chịu khổ một ngày nào.

Cứ thế ung dung sung sướng sống đến năm bảy mươi lăm tuổi.

Lúc lâm chung, nhớ lại chuyện xưa, ta không kìm được nắm lấy tay Yến Chiêu:

“Đời này âm dương sai lệch mà nên duyên với chàng, ngẫm lại cũng thật không tệ.”

“Nếu có kiếp sau, chàng có nguyện ý cùng ta…”

Chưa nói hết câu, Yến Chiêu đột nhiên lạnh mặt.

“Thẩm Yểu, làm lại một đời, nàng vẫn muốn tư hợp không cần mai mối với ta sao?”

“Nàng coi ta là cái gì? Ta cũng đâu phải không có nàng thì không sống nổi!”

Gì chứ?

Con cháu đầy đàn cả rồi, mà oán khí của ông lão này sao còn lớn thế?

Sao không nói sớm!

Nếu biết thế, vị lang quân thanh mai trúc mã định ở rể nhà ta năm xưa cũng đâu đến nỗi sau khi ta từ hôn phải bỏ xứ mà đi, để rồi chết trẻ trong cô độc.

Nhớ tới Dung Trăn, ta càng thêm thẫn thờ.

Rõ ràng là chuyện của ba người, cớ sao cuối cùng chỉ có mình ta hạnh phúc đến già?

Mí mắt trĩu nặng nhắm lại.

Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về bữa tiệc ngắm hoa năm ấy.

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...