Chương 12 - Duyên Nợ Tại Chùa Phổ Ninh
“…” Cha ta như bị điểm huyệt, khoảnh khắc tiếp theo ông bừng tỉnh, hét lên: “Con điên rồi sao?”
“Lương Doanh Thu, sao cha có thể làm hại nương con được.”
Ta không nói gì.
Vậy thì chỉ có thể là Tần thị làm thôi.
Thế nên, chỉ có thể hòa ly.
Ta lùi lại một bước: “Con cho cha ba ngày để suy nghĩ.”
Ba ngày sau, dù ông có nói hay không, ta cũng sẽ vạch trần mọi chuyện.
Ta quay người.
“Doanh Thu!” Cha ta cuống quýt đưa tay định kéo ta: “Con đợi đã—”
Lời ông chưa dứt.
Ta cũng khựng lại bước chân.
Hai người chúng ta đều như bị điểm huyệt cứng đờ.
Bên ngoài cửa sổ, nương ta tay bưng khay trà, đang thất thần nhìn chúng ta.
27
Nương giam mình trong phòng suốt hai ngày.
Đến ngày thứ ba, bà mở cửa, chỉ mời mình cha ta vào.
Ta không biết họ đã nói chuyện gì.
Nhưng lúc cha ta bước ra, vẻ mặt ông là sự nhẹ nhõm, và có chút vui mừng.
“Doanh Thu, nương con đồng ý rồi.” Ông quẳng lại một câu, vội vàng rời đi.
Ta không hiểu, nhìn về phía nương.
Nương vẫy vẫy tay với ta.
“Doanh Thu, lại đây.” Bà nói.
Ta bước qua nhịn không được hỏi: “Nương thực sự đồng ý rồi sao?”
Nương ta “ừ” một tiếng.
Ta nghiến răng ken két: “Nương vì con sao?”
“Không phải.”
“Nương lừa con.” Mắt ta cay xè: “Con không cần nương phải vì con, con đã gửi thư cho cữu cữu rồi, cữu cữu sẽ chống lưng cho nương—”
“Nương biết.” Nương ta ngắt lời, mỉm cười: “Cữu cữu con sẽ chống lưng cho nương.”
“Nhưng Doanh Thu à, là nương tự nguyện.”
“Vốn dĩ là do nương làm chưa tốt… Đáng lẽ sớm nên nạp thiếp cho cha con, là do nương tham lam cứ giả ngốc được lúc nào hay lúc đó.”
“Giờ đây, chẳng qua là không thể giả vờ được nữa thôi.”
Làm gì có đạo lý đó chứ.
“Nương đừng tự trách mình.” Ta vừa giận vừa thương, nước mắt tuôn rơi.
Nương lau nước mắt cho ta.
“Thôi, không nói chuyện này nữa.”
“Nương nghĩ rồi, trước khi vị phu nhân kia bước vào cửa, phải định xong hôn sự cho con đã.”
“Hầu phu nhân có lòng, môn đình Hầu phủ cũng tốt, Cố Tiểu Hầu gia con cũng quen thuộc, là một mối hôn sự tốt.”
Giọng bà dịu dàng: “Doanh Thu, nương tự làm chủ định mối hôn sự này cho con, được không?”
Ta làm sao dám nói không được.
Thế là bà mối nhà họ Cố lại đến cửa.
Trao đổi canh thiếp, định xong ngày lành.
Một cọc tâm sự coi như buông xuống, đêm đó nương ta uống rượu.
Bà rất vui: “Hôn sự của con định xong rồi, nương yên tâm rồi.”
“Doanh Thu của ta, đã là một thiếu nữ trưởng thành rồi.”
Bà vuốt ve khuôn mặt ta, cười ngây ngốc, cười rồi hốc mắt lại ướt nhòe, ánh mắt nhìn ta ngập tràn sự lưu luyến không nỡ.
Chỉ là lúc đó ta không hề suy nghĩ nhiều.
Ta tưởng, bà chỉ không nỡ rời xa ta.
Hoặc có lẽ cũng là một chút cảm thương, không biết hôn sự của ta sau này có được hạnh phúc viên mãn hay không.
Vạn sự trên đời, con cái luôn là sự vướng bận lớn nhất.
Bà cũng vậy.
Bà không nỡ xa ta, thậm chí còn ngủ cùng ta một đêm.
Nhưng sáng hôm sau khi ta tỉnh dậy, nương đã không còn ở đó nữa.
Ta bước ra cửa.
Trời u ám.
Nha hoàn gia nhân loạn cào cào thành một đống, từ đằng xa truyền đến tiếng khóc lóc.
Như Tâm hoảng hốt chạy đến trước mặt ta: “Tiểu thư—”
Ta hỏi: “Sao vậy?”
Giọng Như Tâm run rẩy: “Tiểu thư, nén bi thương.”
“Phu nhân đi rồi.”
28
Vẫn là linh đường của kiếp trước.
Vẫn là cỗ quan tài y như cũ.
Nương ta nằm đó yên tĩnh, hai tay đan vào nhau, khuôn mặt hiền hòa.
Ngọc vỡ hay ngói lành.
Bà ấy chỉ chọn ngọc vỡ.
Thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành.
Sao ta có thể quên cơ chứ.
Ta đứng chết trân tại chỗ, không ngừng tự hỏi mình vì sao lại quên.
Sao ta có thể quên được.
“Con xin lỗi.” Ta khẽ nói.
Giá như ta thông minh hơn một chút thì tốt biết mấy.
Nghĩ nhiều hơn một chút thì tốt biết mấy.
Hoặc bất chấp tất cả, dẫn bà đi luôn thì tốt biết mấy.
“Là con làm không tốt.”
Như Tâm nghe vậy khóc nấc lên: “Tiểu thư, người muốn khóc thì cứ khóc đi, người khóc ra đi, đừng nhịn nữa.”
Ta lắc đầu.
Ta không muốn khóc.
Tiếng khóc trong linh đường này đã đủ nhiều rồi.
Như cha ta, ông khóc thảm thiết nhất, suýt ngất đi.
Ta nhìn chướng mắt, hỏi ông khóc cái gì.
Cha ta còng lưng, toàn thân run rẩy, không thốt nên lời.
Ta đột nhiên nổi cơn thịnh nộ.
“Ta hỏi ông khóc cái gì?!”
Ta đá văng chậu lửa, tàn lửa bay lả tả, rơi xuống đất phút chốc rồi tắt ngấm.
Giống như những hy vọng mà ta chẳng thể nào nhặt lại được.
Ta ép sát đến trước mặt ông, giọng nói như tẩm độc: “Đây chẳng phải là điều ông muốn sao?”
“Nương ta chết rồi, không còn ai cản đường ông nữa, ông mãn nguyện rồi.”
“Ông có thể muốn cưới ai thì cưới rồi.”
“Ông khóc cái gì!”
Ông nên cười mới phải.
Nên giăng đèn kết hoa, nến đỏ sảnh đường mới phải.
Nên đêm đêm thắp hương cao báo hỉ sinh được quý tử mới phải.
Ta bước ra khỏi linh đường.
Như Tâm đi theo sau ta, luôn miệng hỏi ta: “Tiểu thư người đi đâu?”
Ta không nói một lời, bước càng lúc càng nhanh.
Cuối cùng dừng lại ở từ đường.
Những ngọn nến xếp thành hàng cháy leo lét, ta nhìn một lát, rồi nhấc bước đi vào.
Chính vì bài vị của những kẻ đã chết này.
Nên mới ép người sống đến mức phải chết.
Ta cắn chặt môi, nếm thấy vị máu tanh.