Chương 2 - Đuổi Theo Cơn Gió

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mộc Tình có lòng giúp chúng ta sắp xếp thôi, em đừng nghĩ nhiều.”

“Cô ấy vì vụ án mà mệt thành thế này. Em dọn chỗ này đi, tối đến nhà hàng đợi anh.”

Tôi cụp mắt xuống.

Vở kịch kéo dài bảy năm này, đã đến lúc kết thúc rồi.

“Được.”

Trình Nghiên không nhìn tôi thêm một cái nào nữa. Anh bế Thẩm Mộc Tình lên, nhanh chóng lao ra khỏi văn phòng.

“Cố chịu một chút, anh đưa em tới bệnh viện ngay!”

Đến khi giọng anh biến mất ở cuối hành lang, những người trong văn phòng cũng lần lượt tản đi.

Tôi kéo lê cái chân đang chảy máu, một mình rời khỏi tòa nhà công ty.

Bên ngoài, mưa xối xả trút xuống, nước mưa làm tôi ướt sũng.

Cơn đau dạ dày như lưỡi dao sắc xoáy trong bụng. Tôi kiệt sức ngã ngồi trong mưa, đột ngột đưa tay bịt miệng.

Máu trào ra qua kẽ tay. Tôi run rẩy gọi điện cho Trình Nghiên.

“Trình Nghiên, dạ dày em đau quá…”

“Bên ngoài mưa lớn lắm, anh có thể tới công ty… đưa em đi bệnh viện không?”

3

Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát.

Sau đó, tiếng rên đau đớn của Thẩm Mộc Tình từ bệnh viện vọng tới.

“Tri Hạ, bên Mộc Tình không thể thiếu người được. Em tự gọi xe tới bệnh viện được không?”

Tôi đau đến co người trong làn nước mưa lạnh buốt, giọng đứt quãng:

“Trình Nghiên, em nôn ra máu rồi… em đau thật sự…”

Đầu dây bên kia, Thẩm Mộc Tình khuyên:

“Trình Nghiên, anh đừng lo cho em nữa, mau đi xem Tri Hạ đi. Em tự chịu được mà…”

“Sao thế được!”

Trình Nghiên lập tức ngắt lời cô ta, giọng căng thẳng:

“Ngày mai em còn phải ra tòa. Nếu em có sơ suất gì, anh biết ăn nói thế nào với công ty?”

Nói xong, anh lạnh lùng nói với tôi:

“Lâm Tri Hạ, đau dạ dày là bệnh cũ của em rồi, chắc không có gì nghiêm trọng đâu.”

“Anh gọi xe cho em. Em tới bệnh viện kiểm tra toàn thân đi.”

Không chờ tôi nói gì, cuộc gọi bị cúp một cách vô tình.

Tôi run rẩy gọi 120.

Tiếng còi xe cấp cứu chói tai xé toạc màn đêm mưa gió.

“Xuất huyết dạ dày cấp tính, kèm loét dạ dày nặng. Nếu đưa tới muộn thêm nửa tiếng nữa là sốc rồi.”

Bác sĩ cau chặt mày.

“Người nhà đâu? Sao chỉ có một mình?”

Mặt tôi trắng bệch, tự ký tên mình.

“Tôi không có người nhà.”

Dòng dịch truyền lạnh buốt chảy dọc theo tĩnh mạch vào cơ thể.

Khoảnh khắc này, chút kỳ vọng cuối cùng của tôi dành cho Trình Nghiên cũng chết hẳn.

Phòng bệnh yên tĩnh đến đáng sợ.

Tôi lấy điện thoại ra, gửi đơn xin nghỉ việc cho phòng nhân sự.

Ngay sau đó, tôi mua vé máy bay bay tới Ý vào sáng hôm sau.

Truyền dịch xong, tôi xuống sảnh đóng viện phí.

Vừa đi tới khúc rẽ, tôi đã bắt gặp Trình Nghiên đang ân cần đỡ Thẩm Mộc Tình đi ra ngoài.

Thẩm Mộc Tình tinh mắt nhìn thấy tôi, dịu dàng gọi:

“Tri Hạ? Sao cô lại ở đây?”

Bước chân Trình Nghiên khựng lại. Nhìn thấy gương mặt tái nhợt và vết kim truyền trên mu bàn tay tôi, anh nhanh chóng bước tới.

“Sao em lại một mình chạy tới bệnh viện? Không thoải mái sao không gọi điện cho anh?”

“Có phải em vẫn còn giận chuyện chiều nay nên cố ý không để ý tới anh không?”

Thẩm Mộc Tình áy náy nói:

“Tri Hạ, cô tuyệt đối đừng để bụng.”

“Trình Nghiên đi cùng tôi hoàn toàn là vì vụ án lớn ngày mai. Anh ấy chỉ quan tâm tiến độ vụ án thôi, cô đừng nghĩ nhiều rồi ảnh hưởng tình cảm của hai người.”

Đúng lúc này, một y tá dừng bước, cười nói với Trình Nghiên:

“Anh đẹp trai, anh quan tâm bạn gái thật đấy!”

“Nhưng về nhà nhớ nhé, thời gian này tuyệt đối đừng để bạn gái ăn đồ lạnh hay đồ cay nữa. Đau bụng kinh không phải chuyện nhỏ đâu.”

Không khí lập tức chết lặng.

Trình Nghiên vô thức nhìn tôi một cái.

Tôi lặng lẽ nhìn hai người trước mặt.

Trai tài gái sắc, cùng đi cùng về, ngay cả người ngoài cũng cảm thấy họ xứng đôi.

Còn tôi mới là kẻ gượng ép chen vào thế giới của họ, lạc lõng không hợp chỗ.

Tôi nhìn Trình Nghiên, giọng bình tĩnh:

“Trình Nghiên, anh thật sự cảm thấy em là bạn gái của anh sao?”

Nghe vậy, Trình Nghiên nhíu mày.

“Lâm Tri Hạ, em nói vậy là có ý gì?”

“Em có phải bạn gái anh hay không, chẳng lẽ bản thân em không biết?”

Tôi khẽ cười.

“Nhưng cả thế giới đều cảm thấy anh và Thẩm Mộc Tình mới là một đôi.”

“Ngay cả em, bây giờ cũng cảm thấy như vậy.”

4

Trong mắt Trình Nghiên thoáng qua một tia hoảng loạn.

“Tri Hạ, đừng nói lời giận dỗi. Hôm nay là kỷ niệm bảy năm của chúng ta. Đợi anh đưa Mộc Tình về…”

Tôi ngắt lời anh, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh.

“Bây giờ em muốn anh ở bên em.”

“Không quan tâm cô ấy nữa, chỉ ở bên em. Anh chọn ai?”

Đây là cơ hội cuối cùng tôi cho anh.

Chỉ cần hôm nay anh dám đi về phía Thẩm Mộc Tình, bảy năm này, tôi cũng sẽ vứt bỏ cùng một lúc.

Không khí ngưng lại một giây.

Thẩm Mộc Tình lập tức đỏ mắt, kéo nhẹ tay áo Trình Nghiên.

“Tri Hạ, cô đừng ép Trình Nghiên nữa. Nghìn sai vạn sai đều là lỗi của tôi, tôi đi là được chứ gì…”

Ngay giây sau, cô ta đột nhiên ôm bụng dưới, đau đến hít ngược một hơi, cả người mềm nhũn trượt xuống đất.

“Trình Nghiên… em đau quá…”

Sắc mặt Trình Nghiên thay đổi, anh lập tức kéo cô ta vào lòng.

“Tri Hạ, ngoan một chút. Ngày mai Mộc Tình còn phải ra tòa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)