Chương 1 - Đuôi rồng chỉ quấn lấy bạn đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đuôi rồng chỉ quấn lấy bạn đời.

Tôi không biết chuyện đó.

Tôi chỉ biết, mùa đông năm ấy, hệ thống sưởi nhà tôi hỏng. Thằng bé bốn tuổi — cháu nhỏ của cô bạn thân gửi nhờ ở nhà tôi — lại có thân nhiệt cao đến mức khó tin.

Thế là tối hôm đó, tôi mặt dày dỗ nó:

“Bé ngoan, cho chị mượn cái đuôi nhỏ sưởi chân một chút được không?”

Thằng bé ngẩn ra một lát, rồi ngoan ngoãn thò ra một đoạn đuôi rồng màu vàng kim, quấn lên mắt cá chân tôi.

Ấm hừng hực, giống hệt một mặt trời nhỏ.

Tôi yên tâm tận hưởng suốt ba ngày.

Cho đến khi màn bình luận nổi phát nổ.

【Đuôi rồng quấn người = xác nhận bạn đời!! Cô ta để em út của Long Đế quấn chân ba ngày liền!! Với Long tộc thế này chẳng khác nào kết hôn rồi!!】

【Long Đế đích thân đang lao xuống từ Cửu Thiên! Dự kiến năm giây nữa tiếp đất!】

Khoảnh khắc trần nhà nổ tung, cục bông nhỏ lập tức hóa thành một con rồng con vảy vàng, chắn trước vết nứt rồi gào lên:

“Anh!! Chân chị ấy vất vả lắm mới ấm lên được! Anh phá trần nhà làm gió lạnh tràn hết vào rồi!!”

Trước ngày ra nước ngoài, cô bạn thân gọi thoại cho tôi.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng thu dọn hành lý loạn xạ, kèm theo giọng nói gấp gáp của cô ấy:

“Ôn Vãn! Cứu mạng! Ngày kia tớ bay sang New Zealand công tác, chồng tớ cũng không có nhà. Cậu trông giúp tớ thằng cháu nhỏ mấy ngày được không? Một tuần thôi! Về tớ mời cậu ăn bữa đồ Nhật đắt nhất!”

Cô ấy lấy chồng là thú nhân Long tộc. Nhà chồng nhiều nhánh phụ, mấy năm trước trong tộc sắp xếp một bé rồng con gửi nuôi ở nhà cô ấy, bình thường đều do cô ấy chăm.

Tôi không cần nghĩ đã đồng ý ngay.

Ai mà từ chối được một bé rồng con chứ!

Nhưng cô bạn thân lại bổ sung thêm:

“À đúng rồi, tớ nói trước nhé. Đứa nhỏ này được cả nhà chiều hư rồi, tính hơi khó ở, có lúc dữ lắm. Cậu đừng để bụng. Nó chỉ là ngoài cứng trong mềm thôi, dỗ một chút là được.”

Tôi đáp chắc nịch:

“Yên tâm đi, tớ giỏi dỗ trẻ con nhất!”

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng “ừm?” đầy nghi ngờ. Có lẽ cô ấy nhớ đến chiến tích huy hoàng lần trước tôi làm con mèo nhà cô ấy sợ đến mức chui xuống gầm giường ba ngày không ra.

Nhưng cô ấy cũng không còn lựa chọn nào khác.

Cúp điện thoại, tôi thay quần áo rồi đến cổng khu chung cư nhà cô bạn thân đợi.

Cô ấy nói hôm nay cháu nhỏ học ở võ quán thú nhân gần đó, bốn rưỡi tan học, bảo tôi trực tiếp đến đón.

Võ quán nằm ở phố thương mại phía đông khu chung cư. Lúc tôi đến vẫn chưa tới giờ, nên ngồi đợi ở quán trà sữa trước cửa.

Qua cửa kính sát đất có thể nhìn thấy cổng võ quán.

Đúng bốn rưỡi, từng nhóm thú nhân nhỏ lục tục đi ra.

Đứa nào cũng mặc đồng phục luyện tập màu đen, nhìn tuổi tác cũng na ná nhau, khoảng bốn, năm tuổi.

Nhưng sau khi thú nhân hóa hình, trông bọn trẻ chẳng khác gì người bình thường, hoàn toàn không phân biệt được chủng tộc.

Mà tôi thì chỉ từng nhìn thoáng qua nguyên hình của nhóc con trong cuộc gọi video — một cục gì đó vàng óng, lông xù xù, cụ thể trông thế nào thì không rõ.

Tôi cầm ly trà sữa đứng trước cổng võ quán, bắt đầu ôm cây đợi rồng.

Phụ huynh đến đón con không ít, toàn xe sang với bảo mẫu.

Tôi đứng lẫn trong đám người ấy, mặc áo phao Uniqlo, tay cầm một ly nước chanh 9 tệ 9, trông mộc mạc đến lạc quẻ.

Đợi một lúc lâu, người dần tản đi.

Bỗng tôi cảm giác có một ánh mắt đang nhìn mình.

Tôi quay đầu, đối diện với một đôi mắt màu vàng kim sáng rực.

Một cậu bé đứng dưới mái hiên võ quán, đang nhìn chằm chằm tôi.

Tới rồi!

Tôi mừng thầm, vừa định bước qua thì đứa trẻ kia đã quay mặt đi trước, không cảm xúc đi về hướng khác.

Một chiếc xe bảo mẫu màu đen dừng bên đường. Cửa xe mở ra, một người mặc đồng phục xuống đón.

Đứa trẻ lên xe không hề ngoảnh đầu lại.

Tôi: “…”

Nhận nhầm rồi.

Tôi ngượng ngùng rụt chân về, tiếp tục đợi.

Lại qua hơn mười phút, trước cửa võ quán đã hoàn toàn không còn ai. Huấn luyện viên cũng bắt đầu tắt đèn khóa cửa.

Tôi đang sốt ruột định gọi điện hỏi cô bạn thân, khóe mắt chợt liếc thấy đầu hẻm bên cạnh.

Một bóng dáng nhỏ bé dựa vào tường, đeo một chiếc túi luyện tập màu đen, vẻ mặt lạnh nhạt liếc tôi một cái.

Cũng là đôi mắt vàng kim, nhưng sáng hơn, sâu hơn đứa trẻ ban nãy, giống như bên trong hòa tan vụn vàng.

Nhóc con mặc bộ đồ luyện tập màu đen, khóa kéo kéo lên tận cổ, cả người toát ra khí chất người lạ chớ lại gần.

Nó không đi về phía đám phụ huynh, mà một mình co lại ở đầu hẻm, trông như vốn dĩ chẳng định chờ ai đến đón.

Lần này chắc chắn không sai.

Tôi bước nhanh tới, lấy điện thoại mở ảnh chụp chung với cô bạn thân, giơ ra trước mặt nó:

“Chào em! Nhìn này, đây là cô nhỏ của em. Chị là bạn thân nhất của cô ấy, chị tên Ôn Vãn, là chị sẽ chăm sóc em trong thời gian này nhé!”

Nhóc con cúi đầu nhìn điện thoại một cái, rồi ngẩng lên, lạnh lùng nói:

“Không quen.”

Nói xong xoay người định đi.

Tôi sững ra, vội đuổi theo:

“Ơ đừng đi mà! Thật sự là cô nhỏ của em nhờ chị đến đón. Em có thể gọi điện xác nhận với cô ấy…”

“Em nói rồi, không quen.”

Nó không quay đầu, bước đi cực nhanh.

Tôi: “…”

Cô bạn thân quả nhiên không lừa tôi.

Cái tính này đúng là không tốt lắm.

Chương 2

Tôi không bỏ cuộc.

Dù sao cô bạn thân cũng đã dặn đi dặn lại, bảo đứa nhỏ này ngoài cứng trong mềm, đừng bị nó dọa.

Tôi chạy chậm theo sau, cũng không vội kéo nó lại, chỉ giữ khoảng cách hai bước.

Nhóc con đi được một đoạn, phát hiện tôi vẫn theo phía sau, cuối cùng dừng lại, quay đầu trừng tôi:

“Chị định đi theo đến khi nào?”

Đôi đồng tử dựng màu vàng kim hơi nheo lại, mang theo chút hung dữ.

Đổi lại là người khác, có lẽ thật sự sẽ bị ánh mắt này dọa lui.

Nhưng tôi có một tật xấu.

Càng là sinh vật nhỏ hung dữ, tôi càng thấy đáng yêu.

Tôi ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với nó, giọng nói dịu lại:

“Vậy em nói chị nghe, em định đi đâu? Trời sắp tối rồi, bên ngoài lạnh lắm, để em đi một mình chị không yên tâm.”

Nó mím môi không nói.

Gió thổi tới, nó vô thức rụt cổ, nhét tay vào túi áo.

Tôi chú ý thấy đầu ngón tay nó hơi đỏ, trông như bị lạnh.

Cô bạn thân từng nói, tuy Long tộc có thân nhiệt cao, nhưng khả năng điều tiết thân nhiệt của con non chưa ổn định, quá lạnh cũng sẽ khó chịu.

Tôi nghĩ một lát, tháo găng tay của mình ra, đưa qua:

“Đeo trước đi, tay đông cứng mất thì cô nhỏ em về sẽ đau lòng đấy.”

Nó nhìn đôi găng tay hai giây, không nhận.

Nhưng cũng không đi tiếp.

Tôi dứt khoát nhét thẳng găng tay vào tay nó:

“Đeo vào, nghe lời.”

Lông mi nhóc con khẽ run. Nó cúi đầu nhìn đôi găng tay còn vương hơi ấm của tôi, im lặng rất lâu.

Sau đó, nó chậm rãi đeo vào.

Đôi găng quá rộng với nó, đầu ngón tay thừa ra một đoạn, mềm oặt rũ xuống.

Nhưng nó không nói gì.

Tôi tranh thủ:

“Đi nhé? Nhà chị có sưởi, còn có đồ ăn ngon nữa. Tốt hơn đứng ngoài đường nhiều.”

Ánh mắt nó dừng trên mặt tôi một lát, như đang phân biệt điều gì.

Cuối cùng, nó quay đầu đi, giọng rầu rĩ:

“… Đi thôi.”

Tôi âm thầm giơ ngón cái trong lòng.

Xong.

Trên đường về, tôi gửi tin nhắn cho cô bạn thân: Đón được rồi, yên tâm bay đi nhé!

Cô ấy không trả lời, chắc đã lên máy bay.

Nhóc con đi bên cạnh tôi, từ đầu đến cuối vẫn giữ khoảng cách nửa cánh tay, không nói chuyện, cũng không nhìn tôi.

Nhưng tôi chú ý thấy bàn tay đeo găng của tôi cho nó vẫn không hề tháo ra.

Vào nhà, nhóc con đứng ở huyền quan, mặt không cảm xúc quét mắt nhìn quanh một vòng.

Nhà không lớn, một phòng ngủ một phòng khách, nhưng dọn dẹp cũng khá sạch sẽ.

Ánh mắt nó cuối cùng dừng trên thùng đồ ăn vặt chất ở góc phòng khách, hơi động đậy, nhưng rất nhanh đã dời đi.

Tôi giả vờ không thấy, hỏi nó:

“Đói chưa?”

Vừa hay cũng đến giờ cơm.

Nó do dự một chút, giọng vẫn cứng ngắc:

“Tùy.”

Tôi phiên dịch trong lòng: Đói rồi, nhưng ngại nói.

Được.

“Vậy em đợi nhé, xem chị trổ tài đây.”

Nói thật, trước đây tôi thật sự không biết nấu ăn.

Hồi cô bạn thân còn ở cùng, chúng tôi thuê chung nhà, cô ấy phụ trách nấu cơm, tôi phụ trách ăn.

Sau khi cô ấy chuyển đi, tôi sống nhờ đồ ăn ngoài suốt hai năm. Cho đến một tối, phần lẩu cay tôi gọi trễ ba tiếng vẫn chưa tới, tôi đói đến mức đi vòng vòng trong phòng khách, tức quá mở app dạy nấu ăn ra.

Từ đó không dứt ra được nữa.

Tuy từng lật xe vài lần, nhưng hiện tại miễn cưỡng cũng nấu được vài món ra hình ra dạng.

Tôi xắn tay áo vào bếp, làm bốn món một canh: sườn kho tàu, cá vược hấp, súp lơ xanh xào tỏi, bò sốt tương, thêm một bát canh cà chua trứng.

Lúc bê lên bàn, nhóc con đã ngồi sẵn trước bàn ăn.

Miệng nó không nói gì, nhưng đôi mắt vàng kim cứ nhìn chằm chằm đĩa sườn kho tàu, yết hầu vô thức động một cái.

Tôi nhịn cười, gắp hai miếng sườn to nhất vào bát nó:

“Ăn đi, đừng khách sáo.”

Nó cụp mắt, khẽ nói:

“… Cảm ơn.”

Giọng nhỏ như muỗi kêu.

Rồi cúi đầu bắt đầu ăn. Tốc độ không nhanh, nhưng rất nghiêm túc.

Ăn một lúc, trên đầu nó lặng lẽ nhú ra hai chiếc sừng rồng nhỏ màu vàng kim, dưới ánh đèn tỏa ánh sáng ấm dịu.

Tôi nhìn chằm chằm cặp sừng rồng đó, tay ngứa không chịu được.

Nhịn ba giây.

Không nhịn nổi.

Nhân lúc nó tập trung gặm sườn, tôi vươn tay khẽ chạm vào đầu sừng rồng của nó.

Cảm giác ấm và trơn mịn, như một khối ngọc ấm.

Nhóc con lập tức ngẩng đầu.

Hai má nó phồng lên vì nhét đầy thịt sườn, đôi đồng tử vàng kim trừng tôi, mày cau lại, mang theo chút tức giận.

Nhưng phối với hai má phồng phồng và cặp sừng rồng hơi đỏ trên đầu — hoàn toàn chẳng có sức uy hiếp.

Thậm chí còn hơi đáng yêu.

Tôi khẽ ho một tiếng, thản nhiên gắp thêm cho nó một miếng sườn:

“Bé ngoan ăn nhiều vào, đang tuổi lớn mà.”

Nó trừng tôi hai giây, rốt cuộc vẫn không nổi cáu, cúi đầu tiếp tục ăn.

Nhưng cặp sừng rồng ấy mãi đến khi ăn xong vẫn không thu lại.

Chương 3

Ăn cơm xong, bát đũa ném vào máy rửa bát.

Tôi và nhóc con ổ trên sofa xem hoạt hình.

Nó ngồi ở đầu bên kia sofa, cách tôi rất xa, ôm một chiếc gối tựa, mặt không cảm xúc nhìn TV.

Nhưng tôi để ý thấy, lúc tôi cắt trái cây mang ra, nó sẽ nhân lúc tôi không chú ý lén lấy một miếng.

Lấy xong còn đẩy đĩa ra xa một chút, giả vờ như mình chưa làm gì cả.

Tôi nhịn cười suốt quá trình, giả vờ không thấy.

Cô bạn thân nói đúng, ngoài cứng trong mềm.

Đến tối, tôi hỏi nó:

“Có cần chị giúp em tắm không?”

Mặt nó “bùm” một cái đỏ bừng, giọng còn vỡ ra:

“Không cần! Em tự tắm!”

Nói xong ôm quần áo lao vào phòng tắm, đóng cửa cái rầm.

Tôi đứng ngoài gọi:

“Cẩn thận đừng trượt ngã nhé! Nước chỉnh ổn chưa? Có cần chị xem giúp không—”

“Không cần!!”

Được được được.

Vệ sinh xong, ai về phòng nấy.

Nhóc con ở phòng khách. Tôi trải chăn cho nó, còn đắp thêm một chiếc chăn lông.

“Ngủ ngon.”

Tôi đứng ở cửa vẫy tay với nó.

Nó đã chui vào chăn, chỉ lộ ra nửa gương mặt và hai chiếc sừng rồng nhỏ chưa kịp thu về.

Nghe vậy, ánh mắt nó lóe lên, quay đầu đi, giọng rầu rĩ trong chăn:

“… Ngủ ngon.”

Tôi đóng cửa, quay về phòng mình.

Sau đó — vấn đề đến rồi.

Mùa đông.

Hệ thống sưởi hỏng.

Ban ngày còn đỡ, đến tối nhiệt độ trong phòng tụt thẳng đứng, lạnh như hầm băng.

Tôi đã báo sửa, bên kia nói sớm nhất cũng phải ngày kia mới có người tới.

Tôi quấn hai lớp chăn nằm trên giường, tự cuộn mình thành một cái nem rán, nhưng chân vẫn lạnh buốt, làm sao cũng không ấm lên được.

Lật qua lật lại, ngủ không được.

Càng lạnh càng tỉnh, càng tỉnh càng lạnh.

Một vòng tuần hoàn ác tính.

Tôi bực bội ngồi dậy, thở ra một hơi, hơi trắng cũng hiện ra.

Rồi tôi nhớ đến một chuyện.

Thú nhân Long tộc có thân nhiệt cực cao.

Ban ngày ôm nhóc con một chút, nó ấm hừng hực, cứ như ôm túi chườm nóng.

Ý nghĩ này một khi xuất hiện thì không ấn xuống được nữa.

Tôi quấn chăn xuống giường, đi dép lê sang phòng bên cạnh.

“Cốc cốc cốc.”

Tôi khẽ gõ cửa.

Không ai đáp.

Gõ thêm mấy cái, vẫn không có động tĩnh.

Tôi hơi lo, thử vặn tay nắm cửa.

Khóa rồi.

Do dự hai giây, tôi vẫn lấy chìa khóa dự phòng mở cửa.

Đẩy cửa ra, mượn ánh sáng từ hành lang nhìn vào.

Trên giường trống không, chăn được gấp gọn gàng.

Người đâu?

Tim tôi lập tức thót lên. Tôi bước nhanh vào, nhìn quanh bốn phía.

Không có dưới gầm giường.

Dưới bàn học cũng không có.

Cuối cùng, ánh mắt tôi dừng trên tủ quần áo ở góc phòng.

Khoảnh khắc kéo cửa tủ ra, cả người tôi sững lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)