Chương 6 - Dưới Bóng Cây Tình Yêu
Tôi muốn mở quán bar nhẹ nhàng.
Cô ấy nói quán náo nhiệt mới kiếm tiền.
Tôi chỉ có thể đồng ý.
Không thì một mình cô ấy có thể làm náo đến mức cấm trẻ em.
Đó là tuổi trẻ phóng túng điên cuồng.
Tôi cũng từng có một khoảng thời gian sống say chết mộng.
Không phải trên đường đi uống rượu, thì là say rồi mơ mộng.
Giang Hàn tìm tôi rất nhiều lần, bảo tôi đừng tiếp tục sa đọa như vậy nữa.
Thật ra rất buồn cười.
Trên con đường này tôi kiếm được rất nhiều tiền, cũng đạt được nhiều thành quả.
Nhưng trong mắt Giang Hàn, anh chỉ nhìn thấy tôi mặc đồ hở hang ngồi uống rượu với người khác.
Đúng như Tần Kha từng nói ba chữ:
Không hợp.
Lúc đó tôi đã mơ hồ hiểu ra, chỉ là trong lòng vẫn không cam tâm.
“Anh là gì của tôi mà quản?”
Anh giữ lấy tôi.
“Nếu anh là bạn trai em thì có quyền quản chưa?”
Anh nói:
“Chúng ta thử xem.”
Ba tháng đó tôi hiền lành lễ phép, như thể biến mình thành một vị thánh.
Không hợp.
Tôi lại lần nữa cảm nhận ba chữ đó.
Có lẽ anh cũng cảm thấy như vậy.
Cho nên anh hỏi tôi:
“Nếu chúng ta chia tay thì em định làm gì?”
Tôi nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi này.
Suy nghĩ từ sáng đến chiều.
Giang Hàn hỏi tôi đang nghĩ gì.
“Câu hỏi anh hỏi.”
“Câu nào?”
“Nếu chúng ta chia tay thì em định làm gì.”
Giang Hàn nhìn tôi, từ vẻ mặt mang ý cười đến không còn biểu cảm.
“Nếu bây giờ anh nói chia tay…”
“Được!”
Giang Hàn đứng thẳng người, lùi lại vài bước, bật cười khinh một tiếng, gật đầu.
“Được thôi, vậy chia tay đi, chán thật.”
“Sau này cũng đừng liên lạc nữa.”
14
“Những lời anh nói bâng quơ, em lại nghiêm túc suy nghĩ suốt một ngày. Ôn Linh, em tự hỏi lòng mình xem, rốt cuộc là anh muốn chia tay hay em muốn chia tay?”
Hơi thở Giang Hàn trở nên nặng nề, hai hàm răng nghiến chặt.
“Anh chờ em, chờ em đến tìm anh, chờ em nhận ra vấn đề ở đâu.”
“Nhưng cuối cùng em lại nói với anh rằng em sắp kết hôn với người khác.”
“Ôn Linh, em thật sự yêu anh ta sao? Hay em đang trả thù anh?”
Tôi không nói gì.
Xung quanh rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở của tôi và Giang Hàn.
Chậm rãi, tôi thở ra một hơi dài.
“Anh đang nắm cánh tay từng bị gãy của em.”
Giang Hàn sững lại, có chút ngơ ngác.
Tôi rụt cổ.
“Mấy ngày nay nhiệt độ giảm, tay em hơi tê. Bác sĩ Tần nhà em từ hôm kia đã bắt đầu chườm nóng cho em rồi. Sợ em đau, tăng ca về còn phải xoa bóp cho em trước.”
“Thì sao? Chỉ vì vậy thôi à?”
Tôi lắc đầu.
“Rất kỳ lạ.”
“Sau khi mọi người biết tay em từng bị gãy, câu hỏi họ hỏi em luôn là: đau không?”
“Chỉ có anh, từ đầu đến cuối luôn nói: ‘Cánh tay của Ôn Linh gãy là vì anh.’”
“Anh từng hỏi em chưa? Hay anh từng hỏi rồi mà em quên mất?”
Giọng tôi bình thản, nói cũng rất chậm.
Nhưng lực Giang Hàn nắm tay tôi lại càng lúc càng nhẹ.
Đến mức tôi dễ dàng thoát khỏi tay anh.
“Vết thương của em là vết thương của em, không phải huân chương của anh.”
“Còn nữa, năm đó nếu đổi lại là người khác, em cũng sẽ chắn.”
“Không phải anh tốt, mà là em tốt.”
Khi câu nói cuối cùng của tôi rơi xuống.
Tần Kha từ phía xa đi tới, khoác áo lên vai tôi.
“Lên nhà không?”
“Ừ.”
Tôi khoác tay anh, giọng mang theo ý cười.
“Anh đến từ lúc nào vậy?”
“Vài phút.”
“Sao còn trốn?”
“Không trốn, chỉ biết em muốn tự xử lý.”
“Hiểu em vậy sao?”
Tần Kha khẽ cười.
“Cũng coi như hiểu. Không nhiều không ít, vừa đủ dùng.”
Chúng tôi leo cầu thang lên trên, nhẹ nhàng nói những câu chuyện vô nghĩa nhất.
Những lời vô vị ấy bị gió cuốn xuống dưới, lọt vào tai Giang Hàn.
Nhưng đối với anh, chúng giống như từng lưỡi dao chậm rãi cắt vào da thịt.
15
Một năm rưỡi, gần hai năm không liên lạc.
Đối với Giang Hàn, khoảng thời gian đó không quá khó chịu.
Anh đi một chuyến tuyến Tứ Xuyên – Tây Tạng, vào núi một lần, ra nước ngoài một lần, còn nuôi một con mèo.
Giang Hàn vốn không thích mấy con vật lông xù.
Nhưng Ôn Linh thích.
Ôn Linh dịu dàng mềm mại sẽ thường xuyên cho mèo hoang bên đường ăn.
Giang Hàn từng hỏi sao cô không nuôi một con.
Cô nói không thích.
Giang Hàn bĩu môi, không vạch trần việc cô nói một đằng nghĩ một nẻo.
Anh nghĩ, nếu anh nuôi một con mèo, đăng lên vòng bạn bè, Ôn Linh chắc sẽ quay lại thôi.
Nhưng anh không vội.
Đối với Ôn Linh, anh luôn có kiên nhẫn.
Có người hỏi anh:
“Không sợ Ôn Linh chạy theo người khác à?”
Giang Hàn cười khẩy.
“Cậu nói ai?”
“Ôn Linh chứ ai.”
Giang Hàn nhìn người đó như nhìn một kẻ ngốc.
Những người khác không nỡ, nhắc anh:
“Cậu cũng nói rồi còn gì, là Ôn Linh. Người có thể vì anh Hàn mà gãy một cánh tay, thậm chí bỏ cả tương lai. Làm sao có thể chạy theo người khác?”
Đúng vậy.
Không thể.
Ôn Linh thích Giang Hàn.
Điều này Giang Hàn đã biết từ lâu.
Chỉ là anh không phân biệt được tình cảm của mình với Ôn Linh rốt cuộc là gì.
Là cảm kích, trách nhiệm, hay là tình yêu.
Anh không phải nhất định phải là Ôn Linh, người khác cũng được.
Nhưng anh không thể mặc kệ Ôn Linh.
Nhìn Ôn Linh sa sút, buông thả, coi rẻ bản thân, dần dần trở nên không còn giống chính mình.