Chương 4 - Dưới Bóng Cây Tình Yêu
Tôi đứng dậy.
Quả nhiên, lùi lại cũng vô dụng.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân gấp gáp nặng nề vang lên.
Tần Kha quát lớn:
“Tống Vy Vy, cô làm đủ chưa?”
Bước chân đang lao về phía tôi của Tống Vy Vy lập tức dừng lại.
Nước mắt rơi xuống ngay lập tức.
Cô ta quay đầu, nghẹn ngào.
Tần Kha trầm mặt đi tới.
Tống Vy Vy lúng túng bước lên, muốn nắm lấy anh.
Nhưng chỉ chạm được vào vạt áo.
Tần Kha không dừng bước, vạt áo tuột khỏi đầu ngón tay cô ta.
Anh cẩn thận chạm vào tôi, từ trên xuống dưới quan sát tôi kỹ lưỡng.
“Có bị thương không?”
“Không.”
Anh gật đầu, nắm tay tôi, đứng chắn trước mặt tôi.
“Tống Vy Vy, ra ngoài.”
Tiếng khóc của Tống Vy Vy càng lúc càng lớn.
“Tại sao?”
“Đây là căn nhà anh bố trí khi cầu hôn tôi.”
“Người nên cút là cô ta!”
“Tống Vy Vy!”
Tần Kha nâng cao giọng.
“Chúng ta đã chia tay rồi.”
“Tôi không muốn!”
Tống Vy Vy gào lên.
“Tại sao? Dựa vào cái gì? Mỗi lần anh đều đợi tôi. Tôi chỉ là chán anh quản tôi, tôi chỉ là tức giận, không vui thôi. Tại sao anh không thể đợi tôi? Sao anh lại không đợi tôi nữa?”
Lời của Tống Vy Vy khiến tôi thoáng sững lại.
Giống như có một chiếc gai mềm đâm vào tim tôi.
Khiến tôi rất khó chịu.
“Tống tiểu thư!”
Tôi bước ra khỏi phía sau Tần Kha.
“Anh ấy không đợi cô nữa.”
“Bây giờ anh ấy là của tôi, sau này cũng là của tôi.”
“Cô bị loại rồi.”
10
Tần Kha dọn dẹp lại căn nhà.
Trong suốt quá trình đó tôi ngồi trên chiếc ghế thấp, không hề nhúc nhích.
Cho đến khi anh dọn xong, ngồi xổm trước mặt tôi.
Ánh mắt bình tĩnh của tôi chuyển sang nhìn anh.
“Đây đã là lần thứ hai rồi.”
“Ừ.”
“Bác sĩ Tần, chuyện gì cũng có giới hạn.”
“Hiểu rồi, anh sẽ xử lý.”
“Nếu không được thì đám cưới của chúng ta…”
“Không có nếu! Anh sẽ xử lý!”
Giọng anh nặng hơn, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt.
Tôi vẫn nhìn anh.
Một lúc lâu sau, tôi thở dài.
“Ba việc.”
“Thứ nhất, bán căn nhà này.”
“Được.”
“Thứ hai, tôi muốn kiểm tra điện thoại của anh.”
Anh lập tức đứng dậy, nhặt chiếc điện thoại không biết bị ném ở cửa từ lúc nào, đưa cho tôi.
Tôi cầm trong tay xoay xoay.
“Thứ ba, đưa tay ra, tôi muốn cắn một cái.”
Ngay giây sau anh xắn tay áo, đưa cánh tay ra trước mặt tôi.
Tôi nắm chặt cổ tay anh, cắn mạnh xuống.
Tần Kha khẽ rên một tiếng, cơ bắp lập tức căng lên.
Nhưng tôi không buông ra, ngược lại còn cắn mạnh hơn, hung dữ như trút giận.
Cho đến khi cục lửa uất ức trong ngực tan đi.
Tôi vuốt nhẹ dấu răng đã rớm máu.
“Có cần tiêm phòng dại không?”
Trong giọng Tần Kha mang theo ý cười.
“Không cần.”
11
Quấn chăn lại, chúng tôi ngồi trên tấm tatami trước cửa sổ sát đất.
Tôi nheo mắt nhìn ra ngoài.
“Ở đây tầm nhìn thật đẹp, vị trí vàng, cơ sở hạ tầng đầy đủ. Bán bây giờ chắc lỗ mất một nửa. Anh có tiếc không?”
Tần Kha im lặng hai giây, giọng hơi khàn.
“Cô ấy nói với em rồi?”
“Là anh suy nghĩ chưa chu toàn.”
“Căn nhà anh sẽ nhanh chóng xử lý.”
Tần Kha dường như không giỏi bộc bạch cảm xúc.
Anh nói rất chậm, cân nhắc từng câu chữ.
“Ôn Linh, anh không phải kiểu người quá nhạy cảm trong chuyện tình cảm. Anh sẽ không giữ lại những đồ vật vô tri để tưởng nhớ một người, cũng sẽ không nhờ việc vứt bỏ chúng mà quên một người. Kể cả mật khẩu khóa cửa, chỉ là anh quen dùng rồi, chưa nghĩ đến việc đổi.”
Nếu hỏi tôi có tin những lời này không?
Tôi tin.
Tần Kha là một người rất tốt.
Không phải chỉ vì anh tốt với tôi.
Mà là trước khi tốt với tôi, bản thân anh vốn đã là một người rất tốt.
Anh nói:
“Anh không giỏi xử lý các mối quan hệ nam nữ, mối tình với Tống Vy Vy cũng rất tệ.”
“Anh không thể cho cô ấy sự đồng hành mà cô ấy muốn, còn cô ấy lại cảm thấy anh lúc nào cũng quản thúc mình.”
“Cô ấy đã nhiều lần nói chia tay với anh, mỗi lần anh đều không xem đó là thật.”
“Cho đến lần cuối cùng, cũng không phải vì lần đó nghiêm trọng nhất, chỉ là vừa lúc anh cũng mệt rồi. Nên anh nói với cô ấy lần này là thật sự chia tay, anh sẽ không đợi cô ấy nữa.”
“Anh nói không đợi, thì chính là không đợi nữa. Ôn Linh, anh đã kết thúc tử tế với cô ấy rồi mới đến với em.”
Tôi nhìn anh trong ánh sáng ngược.
Từ thời đại học tôi đã bắt đầu khởi nghiệp, từ lúc đó chưa từng xin gia đình một đồng nào.
Trên con đường này ai cũng nói tôi thuận buồm xuôi gió.
Nhưng những khó khăn, vất vả tôi trải qua chỉ mình tôi biết.
Tôi quen với việc tự mình xử lý mọi chuyện, tự mình gánh vác.
Khi mấy người kia đập vỡ màn hình trong quán chúng tôi, còn trêu ghẹo mấy cô gái làm việc ở đó, tôi cầm ghế xông thẳng lên.
Tần Kha kéo tôi lại, đẩy tôi cho quản lý cửa hàng.
“Đưa cô ấy vào trong, đừng để cô ấy ra ngoài.”