Chương 5 - Dưới Bóng Cây Cũ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Dì Chu, tôi nói thẳng nhé. Tôi ăn bánh bao cả đời rồi, bánh rau dì làm là ngon nhất tôi từng ăn. Vị của phần nhân ấy giống hệt thứ tôi ăn ở chợ quê lúc nhỏ. Bây giờ các quán bánh bao bên ngoài muốn hạ giá thành nên nhân cũng chẳng nêm nếm tử tế. Tôi muốn làm một thương hiệu chuyên về điểm tâm thủ công truyền thống, cần một người thật sự hiểu các món bột.”

“Cậu muốn tôi tới cửa hàng của cậu gói bánh bao?”

“Không chỉ gói bánh bao. Tôi muốn mời dì làm cố vấn nghiên cứu phát triển điểm tâm. Những món dì biết làm, bánh bao, màn thầu, bánh bột gạo, hoa quyển, các loại bánh áp chảo, tất cả đều chuẩn hóa. Chốt công thức, đào tạo nhân viên của tôi, để mỗi cửa hàng đều làm ra được hương vị của dì.”

Tôi nghe những lời này, cảm thấy không chân thật lắm.

“Tôi chỉ là một bà già nghỉ hưu, cậu tìm tôi làm cố vấn gì chứ.”

“Dì Chu, dì đừng coi thường bản thân. Người biết làm điểm tâm thì nhiều, nhưng người làm đến trình độ của dì, tôi tìm ba năm vẫn chưa thấy.”

“Đãi ngộ thế nào?”

“Lương cơ bản ba nghìn, cộng thêm mỗi tháng một nghìn phí sử dụng công thức. Nếu món mới tung ra đạt doanh số, còn có phần chia.”

Lương cơ bản ba nghìn, cộng phí công thức một nghìn.

Một tháng bốn nghìn.

Cộng thêm lương hưu một nghìn tám.

Một tháng năm nghìn tám.

Còn nhiều hơn một nửa tổng lương tháng của con gái và con rể tôi.

“Tôi suy nghĩ một chút.”

“Được. Nhưng dì Chu, tôi muốn mời dì trước tiên tới cửa hàng ở một ngày, xem môi trường thế nào, cũng để nhân viên của tôi nếm thử tay nghề của dì. Ngày kia dì có tiện không?”

“Được.”

Ngày kia là thứ Tư.

Sáng thứ Tư tôi không tới quán ăn sáng, xin lão Tôn nghỉ.

Đến quán mì phía đông thành phố của Phương Thụy, trước cửa đang xếp hàng bảy tám người.

Quán này chuyên mì kéo thủ công, việc làm ăn đúng là không tệ.

Phương Thụy dẫn tôi vào bếp sau.

Bếp sau có bốn nhân viên, hai cậu trai phụ trách kéo mì, một phụ nữ trung niên phụ trách đồ ăn kèm, còn có một người rửa bát.

“Dì Chu, bếp dì cứ tùy ý dùng. Hôm nay dì làm vài món điểm tâm cho mọi người nếm thử.”

Tôi bày nguyên liệu mang theo ra, hôm đó làm bốn món: bánh bao nấm hương rau xanh bánh bột gạo bí đỏ, bánh ngàn lớp hành hoa, màn thầu đường đỏ.

Một tiếng rưỡi sau tất cả đều ra lò.

Phương Thụy gọi toàn bộ người trong bếp tới ăn thử.

Người đầu tiên ăn là Tiểu Lý, thợ kéo mì.

Cắn một miếng bánh bao nấm hương rau xanh nhai mấy cái rồi khựng lại.

“Cái… nhân này nêm thế nào vậy?”

“Nấm hương chần nước rồi thái hạt lựu, rau xanh chần rồi băm nhỏ, thêm ít tôm khô để tăng vị tươi, một chút dầu hào, nửa thìa dầu mè, muối không cần nhiều.”

Tiểu Lý lại cắn một miếng.

“Ngon. Thật sự ngon. Còn ngon hơn mẹ cháu làm.”

Chị Lưu phụ trách đồ ăn kèm bẻ một miếng bánh bột gạo bí đỏ, nhai đến sáng cả mắt.

“Bánh này làm sao mềm xốp thế? Bánh tôi làm lần nào cũng cứng ngắc.”

“Bí đỏ hấp chín nghiền nhuyễn, lúc trộn với bột nhiệt độ không được quá bốn mươi độ, lượng men giảm một nửa, kéo dài thời gian ủ lên bốn mươi phút.”

Phương Thụy đứng bên cạnh, một hơi ăn hai cái bánh bao với một miếng bánh bột gạo.

“Dì Chu, không cần suy nghĩ nữa. Khi nào dì có thể tới?”

Tôi nhìn mấy gương mặt trong bếp ăn đến đầy miệng nhân.

Không giống lúc tôi ở nhà nấu cơm cho con gái con rể.

Ở nhà nấu cơm, chúng thấy là chuyện đương nhiên, ăn xong đến một câu cảm ơn cũng chẳng có.

Còn ở đây, đồ tôi làm được người ta thật lòng khen ngợi, cảm giác ấy…

Nói thế nào nhỉ.

Sáu mươi mốt năm rồi, lần đầu tiên tôi cảm thấy bản thân có chút hữu dụng.

“Thứ Hai tuần sau, tôi tới.”

Lúc từ quán mì đi ra đã bốn giờ chiều.

Ánh nắng chiếu lên hàng ngô đồng ở khu thương mại phía đông thành phố, lá vừa nhú màu xanh non.

Tôi đi trên vỉa hè, bước chân nhẹ hơn lúc sáng rất nhiều.

Đến cửa nhà, tôi thấy một người ngồi xổm ngoài hành lang.

Trần Khả.

Nó đứng lên, mắt đỏ hoe.

“Mẹ, con đợi mẹ cả buổi chiều. Mẹ đi đâu vậy?”

“Ra ngoài làm chút việc. Vào rồi nói.”

Vào nhà, Trần Khả ngồi trên sofa không nói gì.

Tôi rót một cốc nước đặt trước mặt nó.

====Chương 8====

“Sao thế?”

“Lưu Sướng bị lừa rồi.”

Động tác trong tay tôi khựng lại.

“Là sao?”

“Người hợp tác với anh ấy ôm ba vạn bỏ trốn.”

Ba vạn.

Không phải năm vạn, là ba vạn.

“Hai đứa đầu tư bao nhiêu?”

“Tám vạn.”

Tim tôi trĩu xuống.

“Tám vạn?! Lấy đâu ra tám vạn?”

“Rút tiền mặt từ thẻ tín dụng… năm vạn. Cộng với ba vạn tiền tiết kiệm của bọn con.”

Tôi ngồi xuống, nhìn con gái mình.

“Hai đứa có bao nhiêu thẻ tín dụng?”

“Bốn thẻ.”

“Nợ bao nhiêu?”

Trần Khả cúi đầu, rất lâu mới nói ra một con số.

“Mười hai vạn.”

Mười hai vạn.

Thẻ tín dụng mười hai vạn.

Cộng thêm khoản vay nhà còn hai mươi năm chưa trả hết.

Cộng thêm khoản vay xe.

Con gái tôi, ba mươi tuổi, nợ mấy chục vạn.

“Người hợp tác kia đâu? Báo cảnh sát chưa?”

“Báo rồi. Cảnh sát nói là tranh chấp hợp đồng, khó lập án.”

“Lưu Sướng đâu? Nó ở đâu?”

“Ở nhà nằm. Hai ngày rồi không ra ngoài.”

Tôi nhìn đôi mắt sưng đỏ của Trần Khả, nhìn môi dưới nó cắn đến trắng bệch.

Đau lòng không?

Đau lòng.

Tức không?

Tức.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng