Chương 4 - Dưới Ánh Sáng Của Những Món Quà
“Hơn nữa, trên thị trường hôn nhân, thời kỳ có giá của đàn ông và phụ nữ không giống nhau.”
“Thị trường hôn nhân coi trọng tuổi tác của phụ nữ hơn.”
“Tiểu Dĩnh năm nay đã hai mươi sáu tuổi rồi.”
“Nếu còn kéo dài nữa, độ tuổi sinh con lý tưởng sẽ qua mất, đến lúc đó càng khó tìm đối tượng.”
“Cháu thì khác.”
“Đàn ông dù ba bốn mươi tuổi, chỉ cần điều kiện vẫn tốt thì vẫn có thể tìm được một phụ nữ trẻ ở độ tuổi kết hôn.”
Trần Hạo nói vô cùng tự tin, giống như chỉ cần mấy câu nói đó là đã dát vàng lên chính mình.
Nghe xong, tôi chỉ cười.
“Đáng tiếc Tiểu Dĩnh không có mặt ở đây.”
“Nếu không, con bé sẽ càng nhìn rõ cháu là người thế nào.”
Trần Hạo cười:
“Cô, hôm nay cháu tới đây cũng không phải cố ý hạ thấp Tiểu Dĩnh.”
“Cô tuyệt đối đừng hiểu lầm.”
“Hôm nay cháu muốn ngồi xuống nói chuyện với cô, thật ra chỉ vì muốn phân tích rõ điều kiện của hai đứa.”
“Để cô nhìn cho kỹ, cháu ở bên Tiểu Dĩnh là con bé với cao tới cháu.”
“Nếu rời khỏi cháu, Tiểu Dĩnh chắc chắn không thể tìm được người con trai nào có điều kiện tốt như cháu nữa.”
“Cháu cũng chỉ hy vọng sau này cô sẽ không có lúc phải hối hận.”
Tôi thu lại nụ cười, nhìn Trần Hạo:
“Trần Hạo, từ nãy đến giờ cô không phản bác cháu là vì cô không thèm.”
“Bởi vì cô cảm thấy cháu và Tiểu Dĩnh đã chia tay rồi, rất nhiều chuyện cô không cần phải trả lời kỹ với cháu nữa.”
“Không cần thiết.”
“Nhưng cháu thật sự quá thiếu lịch sự.”
“Cháu đứng trước mặt một người mẹ mà hạ thấp con gái của bà ấy như thế, còn luôn miệng nói là vì muốn tốt cho hai đứa.”
“Cháu coi cô là đồ ngốc, hay bản thân cháu thật sự ngốc?”
“Nếu cháu tự tin vào điều kiện của mình đến thế, cảm thấy con gái cô ở bên cháu là với cao, vậy sau khi con bé đề nghị chia tay, cháu đáng lẽ phải cảm thấy vui vẻ và nhẹ nhõm mới đúng.”
“Cháu hoàn toàn không cần chạy tới trước mặt cô tìm cách níu kéo như thế này.”
Sắc mặt Trần Hạo lập tức thay đổi:
“Cô, cháu thấy cô thật sự quá lý tưởng hóa mọi chuyện.”
“Cô luôn cho rằng sau này Tiểu Dĩnh có thể tìm được người tốt hơn cháu.”
“Cháu nói cho cô biết, tuyệt đối không thể!”
“Điều kiện như cháu trên thị trường xem mắt hiện nay hoàn toàn thuộc hàng đỉnh!”
Thấy cậu ta sốt ruột, tôi ngược lại bật cười:
“Được thôi.”
“Nếu cháu tự tin như vậy thì cô cũng không cản cháu bước trên con đường theo đuổi hạnh phúc nữa.”
“Cuộc nói chuyện hôm nay dừng ở đây đi.”
“Cô còn có việc khác phải làm.”
“Tạm biệt.”
Nói xong, tôi trực tiếp đứng dậy rời đi.
Tôi chỉ gọi nước lọc, không mất tiền.
Tôi không muốn chiếm lợi của cậu ta.
3
Sau khi chuyện này kết thúc, tối hôm đó tôi gọi video cho Tiểu Dĩnh và kể lại toàn bộ.
Tiểu Dĩnh đang chơi rất vui.
Nghe tôi nói chuyện này, con bé cũng không để trong lòng:
“Mẹ, mẹ nói đúng lắm.”
“Con và anh ấy đã chia tay rồi.”
“Anh ấy càng giương nanh múa vuốt trước mặt mẹ như thế, con càng cảm thấy quyết định chia tay này quá đúng.”
Thấy thái độ của Tiểu Dĩnh như vậy, tôi cũng yên tâm hơn nhiều.
Xem ra muốn hoàn toàn buông xuống chỉ còn là vấn đề thời gian.
Chỉ là tôi không ngờ, trong một lần tình cờ ra ngoài, tôi lại gặp Trần Hạo.
Lúc này đã khoảng một tuần trôi qua kể từ khi Trần Hạo tới tìm tôi nói chuyện.
Tiểu Dĩnh đã kết thúc chuyến du lịch và trở về.
Con bé nộp đơn nghỉ việc, tạm nghỉ ở nhà một thời gian, chuẩn bị gửi thêm hồ sơ xin việc.
Tôi cũng không gò bó con bé.
Hôm nay tôi ra ngoài cùng bạn để làm móng.
Bạn tôi đang họp trong khách sạn, còn tôi ngồi đợi cô ấy ở sảnh khách sạn.
Không ngờ tôi lại gặp Trần Hạo đã lâu không thấy ở đây.
Tôi không muốn gặp mặt cậu ta ở nơi này, bèn dịch người sang một bên, dùng chậu cây lớn cạnh đó che mình lại.
Bàn của Trần Hạo cách chỗ tôi không xa lắm, nên tôi có thể nghe rõ tiếng nói chuyện.
Đối diện Trần Hạo là một cô gái trẻ xinh đẹp.
Cô ấy ăn mặc rất tinh tế, trông vô cùng có khí chất.
Tôi không khỏi cảm thấy tiếc cho đối phương.
Một cô gái tốt như vậy mà lại đi xem mắt với Trần Hạo.
Đúng lúc đó Trần Hạo lên tiếng.
Tôi lập tức vểnh tai chăm chú nghe.
Phải nói rằng tâm lý hóng chuyện đúng là bản năng sâu trong gene của loài người.
Trần Hạo nói:
“Cô Từ, nghe người giới thiệu nói cô không hài lòng về tôi.”
“Tôi hơi không hiểu nên mới hẹn cô lần thứ hai.”
“Tôi không có ý dây dưa gì cả, chỉ muốn biết nguyên nhân.”
Tôi hơi buồn cười.
Hóa ra là đi xem mắt rồi bị người ta từ chối.
Bảo sao.
Tôi đã nói mà.
Cô gái này nhìn qua là biết điều kiện rất tốt, đáng lẽ phải không vừa mắt Trần Hạo mới đúng.
Cô gái đối diện uống một ngụm đồ uống trước mặt rồi mới nói:
“Không phải tôi không hài lòng về anh.”
“Chỉ là tôi cảm thấy chúng ta không phù hợp.”
“Tôi đi xem mắt là vì muốn kết hôn.”
“Anh Trần, anh rất ưu tú, nhưng nếu chọn làm đối tượng kết hôn thì chúng ta không tương xứng.”
Cô gái nói vô cùng lịch sự, nhưng Trần Hạo rõ ràng rất không hài lòng.
Cậu ta nhìn cô gái trước mặt:
“Cụ thể là điểm nào khiến cô không hài lòng?”
Cô gái cười:
“Anh Trần, tôi cảm thấy mình không cần phải nói quá chi tiết.”
“Tôi không thích bị người khác bình phẩm.”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng