Chương 7 - Dưới Ánh Nắng Mùa Xuân
“Loài hoa này ý nghĩa không tốt đẹp gì, dây dưa quấn quýt, rời khỏi thân chủ là không sống nổi.”
Phúc An vẫn đang lải nhải, hoàn toàn không biết những lời gã nói đang giáng cho thiếu gia nhà mình một cú sốc lớn cỡ nào.
“Khắp kinh thành này, ngoại trừ vị đại mỹ nhân mà ngài đang tìm, thì cũng chỉ có vị Đại tiểu thư nhà họ Ôn… ồ, giờ là Đại thiếu phu nhân thích nó thôi.”
“Nghe nói quần áo, khăn tay từ nhỏ đến lớn của nàng ấy đều thêu hoa này…”
“Sau này nếu ngài rước được vị mỹ nhân kia về dinh, hai chị em dâu nhà họ chắc chắn sẽ tâm đầu ý hợp, thân thiết như tỷ muội.”
Bùi Tẫn như bị sét đánh trúng, giống như pháo hoa nổ bung trên trời, sau đó chỉ còn lại một mảnh hư vô.
Hắn không thể lừa dối bản thân mình thêm nữa.
Người trong lòng mà hắn đang tìm kiếm, chính là người giờ đây đã trở thành chị dâu của hắn – Ôn Nghiên Ninh.
16
Mệt mỏi cả một ngày trời, lúc này ta buồn ngủ díu cả mắt.
Nghĩ đến việc đêm nay Bùi Dã chắc chắn sẽ không thể về được.
Ta liền bảo Bảo Châu tháo hết trâm cài trang sức, rửa mặt chải đầu rồi đi ngủ sớm.
Nằm trên giường, ta trút được một hơi thở phào.
Trừ tên Bùi Tẫn vừa mới biết sự thật.
Thì ta cũng chưa nghĩ ra nên đối mặt với Bùi Dã thế nào, người phu quân mà ta đã mặt dày ép buộc phải lấy này.
Nến đỏ cháy tàn, trong trướng tối dần đi.
Ta ngủ trong trạng thái lơ mơ, trong màn sương mờ ảo, lại giật mình nhận ra bên gối dường như có một bóng người.
Ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, phác họa ra một dáng hình cao ráo thanh mảnh.
“Người đâu…”
Ta nhìn không rõ, theo bản năng tưởng là tên Bùi Tẫn lại đến phá rối, há miệng định gọi người.
Nhưng một bàn tay ấm áp đã áp lên môi ta.
“Đừng sợ, là ta.”
Giọng nói trầm thấp vang lên trong đêm tối, mang theo chút khàn khàn vì vừa phải chạy gấp về nhà, nhưng lại khiến người ta cảm thấy an tâm lạ thường.
“Bùi Dã? Sao ngài lại về đây…”
Ta chớp mắt, cuối cùng cũng nhìn rõ người tới, thân hình đang căng cứng bỗng chốc thả lỏng.
Bùi Dã rút tay lại, thoang thoảng mùi hương trầm thủy đến gần.
“Dịch bệnh ở thành Tây, có nội tình khác.”
Giọng Bùi Dã rất nhẹ, dường như sợ làm kinh động người trong mộng.
“Ta không tiện đánh tiếng, nên mới phải ngay trong đêm chạy về bàn bạc với phụ mẫu.”
Ta nghe hiểu lơ mơ, chỉ biết hình như chàng đang rất vội.
Nên tự cho là hiểu chuyện nói: “Vậy Đại công tử mau đi đi, chắc hai ông bà vẫn chưa nghỉ ngơi đâu, muộn chút nữa e là đóng cổng mất.”
Ta tự thấy câu này mình nói rất biết điều.
Nhưng chẳng hiểu sao, ánh mắt Bùi Dã nhìn ta lại càng lúc càng sâu thẳm.
Dưới vẻ bề ngoài phẳng lặng, dường như ẩn chứa vô vàn sóng ngầm.
Tim ta khẽ thót một cái, là chê ta lắm lời sao?
Đang không biết làm thế nào cho phải, bỗng dưng ta nảy ra sáng kiến: “Chẳng lẽ ngài chê quần áo không sạch sẽ.”
“Sợ dính uế khí, lây sang phụ mẫu?”
Ta vội vàng ngồi dậy, mò mẫm trong bóng tối đi thắp đèn: “Ta gọi người chuẩn bị nước cho ngài thay y phục ngay đây.”
“Không cần đâu.”
Trong bóng tối, Bùi Dã khẽ thở dài một tiếng.
“Trời cũng không còn sớm nữa, ta tự đi thay bộ quần áo là được.”
“Nàng nghỉ ngơi trước đi.”
Không biết tại sao, ta lại nghe ra trong lời nói này có vài phần bực dọc đang kiềm chế.
Sao tự dưng lại giận dỗi thế?
Ta chỉ thấy thật khó hiểu, nhất thời không thể đồng cảm nổi với chính mình của trước kia.
Sao ta lại có thể cho rằng Bùi Dã là một vị trích tiên tính tình hiền hòa cơ chứ?
Nghĩ đi nghĩ lại, haizz…
Cuối cùng cũng chỉ trách ta, ép chàng cưới một người nữ nhân mà chàng không hề yêu.
17
Lần thứ hai Bùi Tẫn trèo cửa sổ lẻn vào.
Xuyên qua bức bình phong bằng lụa mỏng manh, hắn nhìn thấy một dáng người mờ ảo.
Đang cởi áo thay đồ…