Chương 5 - Dưới Ánh Nắng Mùa Xuân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đến khi thuyền hoa cập bến trở lại, cả kinh thành đều đã biết chuyện:

Đại tiểu thư họ Ôn và Đại công tử nhà họ Bùi ngã xuống nước ôm nhau, đã có tiếp xúc thân mật.

Bùi Tẫn chắp tay sau lưng đứng trên bờ, mặc dù có một khoảnh khắc bối rối.

Sao lại biến thành kịch bản “Gái xấu cứu mỹ nam” thế này…

Nhưng nghĩ lại, chuyện đã thành, hắn liền cười sung sướng hệt như con mèo ăn vụng.

Hoàng thượng tuy biết trong chuyện này có khuất tất, nhưng ván đã đóng thuyền.

Đành phải hạ thêm một đạo thánh chỉ, định đoạt luôn hôn sự giữa ta và Bùi Dã.

Không còn rào cản của tờ giấy đính hôn, Bùi Tẫn liền gióng trống mở cờ đi tìm người trong mộng đánh rơi khăn che mặt của hắn.

Chỉ trong một thời gian ngắn, cả kinh thành người người nhà nhà đều đeo khăn che mặt, tạo thành một khung cảnh kỳ quan.

Kỳ lạ ở chỗ, từ quý nữ khuê các đến tỳ nữ trong phủ, thậm chí cả mệnh phụ phu nhân hay quả phụ.

Bùi Tẫn gần như đã lật tung cả kinh thành.

Nhưng cho đến trước ngày ta và Bùi Dã thành thân ba hôm, Bùi Tẫn vẫn không thể tìm thấy người trong mộng của mình.

Người đó thật sự giống như hắn nói – là tiên nữ Dao Trì bốc hơi khỏi thế gian.

Ta lờ mờ cảm thấy có điềm không lành.

m thầm bảo Bảo Châu đem cất hết mấy cái khăn có thêu hoa Nữ La xuống tận đáy hòm.

Ngày đại hôn, ta ngồi trong kiệu hoa sơn son thếp vàng, qua lớp tua rua rủ xuống từ khăn trùm đầu màu đỏ.

Từ đằng xa ta nhìn thấy, có người cài hoa đỏ trước ngực, cưỡi một con ngựa cao lớn lông đen chân trắng tới đón ta.

Đến gần, ta mới phát hiện ra.

Người này trên mặt chẳng có lấy nửa phần vui vẻ, mày nhíu chặt đến mức kẹp chết được con ruồi.

Lại là Bùi Tẫn.

12

Sao có thể là Bùi Tẫn? Chẳng lẽ Bùi Dã đào hôn rồi…

Tim ta thót lại một nhịp.

Nhưng lại nghe bà mối vỗ đùi một cái, vội vàng giải thích: “Đều tại ta, quên mất chưa nói.”

“Thành Tây đột nhiên bùng phát dịch bệnh, Đại lý tự khanh Bùi Đại công tử vừa bị Hoàng thượng điểm danh đi kiểm tra nguồn dịch.”

“Nhị công tử lúc này mới nhận lệnh của Trưởng công chúa, thay huynh trưởng đi đón dâu.”

Bảo Châu bất mãn lầm bầm: “Chuyện hệ trọng như thành thân mà tân lang cũng chạy đi được? Nhà họ Bùi cũng quá không tôn trọng…”

Ta nghe vậy, mặc dù cũng thấy kỳ lạ.

Nhưng nghĩ lại, nhân phẩm Bùi Tẫn chẳng ra sao.

Nhưng ít ra để hắn đón dâu vẫn tốt hơn là bắt ta ôm con gà trống bái đường.

Nên ta nắm lấy tay Bảo Châu, không hề phản đối.

Đầu kia của dải lụa đỏ đã có người nắm lấy.

Có lẽ Trưởng công chúa đã dằn mặt từ trước.

Nên dù mỗi bước đi của Bùi Tẫn nặng nhọc như bị đem ra hành hình, biểu cảm trên mặt còn khó coi hơn cả khóc.

Nhưng hắn cũng không cố tình làm ta phải bẽ mặt.

Nghi thức tiếp theo, diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ.

Bận rộn mãi đến nửa đêm, cuối cùng chỉ còn lại một nghi lễ cuối cùng.

Cả người ta rã rời, ngồi bần thần trên giường tân hôn.

Hỉ nương đưa thanh đòn cân qua cười tươi rói nói: “Bùi gia Nhị lang, đến lúc thay mặt tân lang vén khăn trùm đầu rồi.”

Bùi Tẫn vốn chỉ muốn làm cho xong chuyện rồi đi, nhưng khoảnh khắc thanh đòn cân đưa tới.

Không biết tại sao, tay hắn bỗng nhiên run rẩy.

Ta kinh ngạc nhìn Bùi Tẫn đang chần chừ mãi không chịu ra tay trước mặt mình.

“Gấp cái gì?”

Hồi lâu sau, trong tiếng thúc giục của bà mối, Bùi Tẫn mới mất kiên nhẫn giật phăng chiếc khăn trùm đầu màu đỏ của ta xuống.

Lực giật mạnh đến nỗi suýt chút nữa kéo rớt cả mũ phượng trên đầu ta.

13

Khoảnh khắc khăn trùm đầu được vén lên, cả căn phòng tĩnh lặng như tờ.

Ngọn nến đỏ lay động, chiếu rọi khuôn mặt hoàn hảo không tì vết của ta.

Xung quanh vang lên những tiếng hít sâu – thứ âm thanh ta thường nghe thấy mỗi khi lộ diện ở Giang Nam.

Bốn mắt nhìn nhau.

Bùi Tẫn sững sờ.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)