Chương 13 - Dưới Ánh Đèn Cấp Cứu
Thứ ba, bắt đầu ghi âm lại mọi cuộc cãi vã, mọi khoản chuyển tiền bất thường, và mọi lần Trịnh Quế Lan nói câu “đứa bé thuộc về nhà họ Chu”.
Tôi ngỡ như thế đã đủ rồi.
Nhưng Thẩm Thanh Hòa nói vẫn chưa đủ.
“Chứng cứ không phải cứ nhiều là tốt, mà phải có khả năng xác thực lẫn nhau.”
Cậu ấy bảo tôi đánh dấu thời gian của từng khoản chuyển tiền bất thường, rồi đối chiếu với lịch trình của Chu Khải Minh trong những ngày đó.
Lúc ấy tôi mới phát hiện ra, vào ngày sinh nhật Hứa Nhu, anh ta chuyển đi tám vạn tệ, nói là ứng tiền cho khách hàng; vào đêm trước ngày Lễ Tình nhân, anh ta mua một sợi dây chuyền nhưng lại ghi chú là văn phòng phẩm; vào giai đoạn cuối thai kỳ, lúc tôi phải nhập viện theo dõi vì những cơn gò tử cung, anh ta đã nghe một cuộc điện thoại dưới lầu bệnh viện, sau đó chuyển cho Hứa Nhu hai vạn tám ngàn tệ.
Hôm đó tôi nằm trong phòng theo dõi, y tá bảo tôi đếm cử động thai.
Một lần, hai lần, ba lần.
Khi tôi đếm đến lần thứ mười, Chu Khải Minh nhắn tin cho tôi:
“Công ty có việc gấp, anh về muộn chút nhé.”
Bây giờ, những lần “về muộn chút” đó cuối cùng cũng có chỗ để đi về.
Tôi không kể những chuyện này cho bất kỳ người họ hàng nào.
Họ sẽ chỉ khuyên tôi rằng đàn ông ra ngoài giao tiếp không tránh khỏi chuyện này nọ, phụ nữ mang thai đừng suy nghĩ lung tung.
Nhưng bảng sao kê thì không khuyên tôi nhẫn nhịn.
Nó chỉ nói cho tôi biết, tiền đã đi đâu, và người cũng đã đi đâu.
Cho đến hôm nay, Thẩm Thanh Hòa đặt kết quả tra cứu bất động sản trước mặt tôi.
“Anh ta chưa hoàn tất thủ tục thế chấp chính thức.” Cậu ấy nói, “Nhưng anh ta đã làm hồ sơ thẩm định trước hai lần để xin vay thế chấp, nộp ảnh chụp sổ đỏ, bản sao CCCD của cậu, và cả một bản nháp giấy đồng ý của vợ nghi là bị làm giả.”
Tôi nhìn bản nháp đó.
Chỗ chữ ký ghi Lâm Vãn”.
Nét chữ không giống của tôi, nhưng lại cố tình bắt chước thói quen hất lên ở nét cuối của tôi.
Tay tôi lạnh toát.
Thẩm Thanh Hòa nói: “Bây giờ vẫn chưa thể chứng minh là do anh ta viết, nhưng có thể chứng minh anh ta có ý đồ gạt cậu sang một bên để định đoạt tài sản.”
Tôi hỏi: “Có thể liên kết với tờ giấy thỏa thuận từ bỏ ngày hôm qua không?”
“Có thể.” Cậu ấy gật đầu, “Cuối thai kỳ anh ta chuẩn bị thế chấp nhà, ngày sinh nở ép cậu từ bỏ tài sản, trong lúc cấp cứu thì tẩu tán tiền tiết kiệm chung, chuỗi liên kết ở giữa rất rõ ràng.”
Chuỗi liên kết.
Từ này khiến tôi nhớ đến ánh đèn trong phòng phẫu thuật.
Tôi nằm trên bàn mổ, cơ thể tê dại không còn cảm giác, chỉ nghe thấy bác sĩ thông báo lượng máu mất, huyết áp, truyền máu.
Lúc đó Chu Khải Minh đang làm gì?
Anh ta đang lấy mã xác nhận trên điện thoại của tôi.
Anh ta đang chuyển tiền.
Anh ta đang chờ tôi tỉnh lại để ký tên, hoặc chờ tôi không bao giờ tỉnh lại nữa.
Cửa phòng bệnh bị gõ.
Bố mẹ tôi xách theo thức ăn bước vào.
Mẹ tôi nấu cháo kê, hớt bỏ lớp mỡ bên trên, cứ như sợ một hạt gạo cũng làm tôi tổn thương.
Bà nhìn thấy đống tài liệu trên bàn, tay hơi khựng lại.
“Vãn Vãn, sao con không nói sớm cho bố mẹ biết?”
Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Tôi sợ họ lo lắng, sợ họ xông đến nhà họ Chu làm ầm lên, sợ chuyện vỡ lở sẽ ảnh hưởng đến việc sinh nở.
Càng sợ phải thừa nhận mình đã chọn sai người.
Bố tôi ngồi trên ghế, im lặng hồi lâu, rồi rút từ trong túi vải cũ ra một tờ biên lai ngân hàng đã ố vàng.
“Đây là cuống biên lai chuyển một triệu tệ tiền mua nhà cho hai đứa năm xưa. Bố vẫn luôn giữ.”
Nước mắt tôi trào ra.
Ông đặt tờ biên lai ngay cạnh tay tôi.
“Bố không có tài cán gì, chỉ có thể giúp con giữ lại thứ này thôi.”
Tôi nghẹn ngào: “Bố.”
Ông xua tay, không để tôi nói tiếp.