Chương 3 - Dùng Tạm Hay Không
“Người phụ nữ này bị điên à? Nói lời nặng như vậy với một bệnh nhân. Tôi nghe nói cô ta vì ghen mà hại người, giáo sư Thẩm cũng vì cô ta mới chăm sóc bệnh nhân, vậy mà cô ta chẳng biết điều gì cả!”
“Cô ta cũng không soi gương xem mình xấu xí thế nào. Đổi lại là người khác đã sớm bỏ người phụ nữ vừa ít học vừa xấu như cô ta rồi, chỉ có giáo sư Thẩm không chê, cô ta lấy đâu ra mặt mũi mà làm loạn?”
Cứ như Sở Thu Lê là tội nhân tày trời.
Cô nhìn Thẩm Kỳ Niên không hề phản bác.
Nhìn anh dùng quan hệ gọi bác sĩ tốt nhất tới.
Nhìn anh tự tay bôi thuốc cho Ngụy Thi Vũ.
Bỗng cảm thấy chua xót.
Năm đó cô bị bóng đèn sợi đốt rơi xuống làm rách mặt, anh không chịu dùng quan hệ gọi bác sĩ giỏi tới.
Càng không chịu giúp cô bôi thuốc.
Có lẽ anh cho rằng người phụ nữ xấu xí như cô không xứng, cho rằng cô nên biết ơn vì anh không bỏ cô.
Sở Thu Lê lau khô nước mắt, gắng gượng đi băng bó.
Bác sĩ nhìn vết thương của cô, không nhịn được thở dài.
“Cô bị đốt khá nghiêm trọng, nhưng tới quá muộn, trên mặt sẽ để lại sẹo, trừ khi dùng loại kem trị sẹo tốt nhất…”
Sở Thu Lê siết chặt nắm tay, vừa định hỏi giá kem trị sẹo thì y tá đã lên tiếng.
“Loại kem trị sẹo tốt nhất hết rồi, vừa nãy giáo sư Thẩm mua hết, nói là cho đồng chí Ngụy dùng, nhưng đồng chí Ngụy bị nhẹ, vốn không cần.”
“Đồng chí Sở bị nặng lại còn là vợ anh ấy, san nửa lọ ra không được sao?”
Y tá khó xử lắc đầu: “Giáo sư Thẩm nói đồng chí Sở vốn đã không đẹp, để sẹo cũng không sao, đừng lãng phí tiền, còn bảo cô ấy hầm canh gà ác mang đến cho đồng chí Ngụy bồi bổ…”
Giọng y tá càng lúc càng nhỏ, ánh mắt bác sĩ nhìn Sở Thu Lê cũng đầy thương hại.
Sở Thu Lê không thể chịu nổi nữa, đứng bật dậy.
Đúng vậy, đến người xa lạ cũng biết Thẩm Kỳ Niên thà đưa kem trị sẹo cho Ngụy Thi Vũ chỉ bị nhẹ, cũng không muốn cho cô nửa lọ.
Sở Thu Lê, mày thật thất bại.
Cô trở về khu nhà gia đình, gom hết tiền riêng ra, nhưng vẫn không đủ chuộc lại máy may.
Sự tuyệt vọng chưa từng có bao trùm lấy Sở Thu Lê.
Cảm giác choáng váng ập tới như trời sập, lúc ngã xuống, một đôi tay đỡ lấy cô.
Khi Sở Thu Lê tỉnh lại, cô đối diện vẻ mặt phức tạp của Thẩm Kỳ Niên.
“Em đã lâu không ăn gì, anh bảo y tá truyền dịch cho em. Thu Lê, đây là phần kem trị sẹo Thi Vũ dùng thừa, anh có thể cho em, nhưng em phải đồng ý với anh một chuyện.”
Trái tim vừa vì kích động mà gợn sóng của Sở Thu Lê lập tức hóa thành nước chết.
Cô vậy mà còn từng ảo tưởng Thẩm Kỳ Niên sẽ vô điều kiện đưa kem trị sẹo cho mình.
“Nói đi.”
Trong mắt Thẩm Kỳ Niên lóe lên vui mừng.
“Mấy hôm trước Thi Vũ làm mất tài liệu trong văn phòng, bây giờ phía trường truy cứu, cần thẩm vấn. Anh hy vọng em có thể nhận tội thay cô ấy.”
Sở Thu Lê hé miệng, giọng khàn đặc như bị moi ra từ tận đáy linh hồn.
“Thẩm Kỳ Niên, anh bảo em nhận tội thay? Anh có biết người khác sẽ nhìn em thế nào không?”
“Anh biết, nhưng em là vợ anh, nhiều lắm chỉ bị nhốt mấy ngày, lại chẳng mất miếng thịt nào! Hơn nữa đây cũng là em nợ Thi Vũ, cô ấy còn trẻ, không thể vì chuyện này mà hủy tiền đồ, còn em thì không sao.”
Không sao?
Móng tay Sở Thu Lê bấu vào ga giường, cào thành những vệt đầy uất ức.
Vì kích động, phổi cô bùng lên cơn ngứa dữ dội, ho đến mức như muốn ho cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài.
“Anh…”
“Giáo sư Thẩm, đồng chí Ngụy làm ầm lên không chịu uống thuốc, anh mau qua xem đi.”
Nghe vậy, Thẩm Kỳ Niên không quay đầu mà rời đi, thậm chí không quan tâm tại sao Sở Thu Lê lại ho dữ dội như thế.
Sở Thu Lê lặng lẽ nhìn theo, nơi từng đau rát trong lòng dường như cũng không còn đau đến vậy nữa.
Cô lập tức tới phòng thẩm tra, đối mặt với thẩm vấn, cố nhịn sự khó chịu trong người.
Kết quả xử lý cuối cùng là cô bị giam ở đồn công an một tuần, cộng thêm một tuần quét dọn nhà vệ sinh công cộng của trường.
5
Suốt một tuần ở đồn công an, Thẩm Kỳ Niên không tới lấy một lần.
Ban ngày cô phải chịu ánh đèn lớn chói mắt và cái nóng hầm hập, ban đêm bị những người bị giam khác hành hạ.
Cơm canh ôi thiu, chăn lạnh cứng ngắc, vô số lần Sở Thu Lê muốn khóc nhưng đều nhịn xuống.
Đây là cái giá cô phải trả vì lấy nhầm người, yêu nhầm người!
Ngày được thả, Thẩm Kỳ Niên đứng trước cửa đồn công an.
Nhưng Sở Thu Lê lại như không nhìn thấy anh, cứ thế đi thẳng ra ngoài.
“Em giở tính gì vậy? Anh bận công việc lắm, nếu không phải Thi Vũ nói em muốn gặp anh thì anh còn chẳng đến!”
Sở Thu Lê ngẩng mắt, kéo khóe môi.
“Không cần, đưa kem trị sẹo cho em là được.”
Thẩm Kỳ Niên nhìn vết bầm trên mặt Sở Thu Lê, thấy hơi lạ, Ngụy Thi Vũ đã lên tiếng.
“Chị dâu, anh Kỳ Niên đã dặn người ta rồi, người bên trong sẽ không bắt nạt chị. Vết bầm này chẳng lẽ là chị cố ý tự ngã? Khổ nhục kế như vậy chẳng thú vị gì đâu.”
Sự lo lắng trong mắt Thẩm Kỳ Niên lập tức biến mất: “Sở Thu Lê, sao em lại lắm mưu mẹo đến thế…”
Sở Thu Lê nhìn Thẩm Kỳ Niên không chút nghi ngờ tin lời châm ngòi của Ngụy Thi Vũ, sức lực toàn thân như bị rút cạn.
Đây chính là người chồng cô yêu mười năm, chỉ vì một câu của người khác mà đến điều tra cũng không muốn!