Chương 17 - Dùng Tạm Hay Không
“Thẩm Kỳ Niên, anh không phải thật sự tưởng tôi ngu đến vậy chứ? Anh quả nhiên tới rồi? So với Sở Thu Lê, tôi càng hận anh hơn, lên hết cho tôi!”
Một đám đàn ông to lớn ùa lên, việc đầu tiên Thẩm Kỳ Niên làm là đặt Trần Niệm xuống.
“Chạy mau, chú cản bọn chúng!”
Trần Niệm vừa nức nở vừa theo bản năng chạy về phía ngôi làng có người ở.
“Đừng chạy!”
Đám đàn ông muốn đuổi theo, nhưng hết lần này đến lần khác bị Thẩm Kỳ Niên cản lại.
Anh ôm chân, ôm eo bọn chúng, dùng cơ thể mình làm lá chắn ngăn đám đàn ông lại.
“Đúng là xui xẻo!”
Theo một tiếng “phập”, da thịt bị dao rạch ra, Thẩm Kỳ Niên đau đến tối sầm trước mắt, nặng nề ngã xuống.
Ba ngày sau, việc đầu tiên Trần Niệm làm khi tỉnh lại là khóc đòi tìm Thẩm Kỳ Niên.
Sở Thu Lê và Trần Minh Viễn nhìn nhau, rồi lắc đầu.
“Chú Thẩm đã đi tới một nơi rất xa, Niệm Niệm, đợi con lớn thêm một chút thì có thể gặp chú ấy.”
Trần Niệm tin, thật ra Sở Thu Lê đang thu xếp đưa Thẩm Kỳ Niên ra nước ngoài điều trị.
Ban đầu tất cả mọi người đều tưởng anh không cứu được, nhưng anh vậy mà vẫn luôn duy trì dấu hiệu sinh tồn.
Đúng lúc Sở Thu Lê có người bạn quen biết có thể cung cấp điều trị, vậy cô không có lý do gì không cứu anh.
Sau khi tiễn chuyên cơ y tế đi, cô đứng trước cửa sổ rất lâu.
Bất kể sau này Thẩm Kỳ Niên có tỉnh lại hay không, cô đều không hối hận.
Còn Ngụy Thi Vũ, cô ta cũng nên trả cái giá bằng mạng sống để chuộc tội.