Chương 7 - Đứa Trẻ Xa Lạ Trong Hộ Khẩu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phần ghi chú chỉ có hai chữ:

Trả nợ.

Ban đầu, mỗi khi nhìn thấy hai chữ ấy, lòng tôi vẫn đau nhói.

Sau đó thì không còn nữa.

Đó chỉ là một khoản nợ.

Không còn là tình thân.

Hai năm sau, tôi mang thai.

Khi que thử thai xuất hiện hai vạch, Bùi Văn Chu còn ngơ ngác hơn cả tôi.

Anh nhìn chằm chằm vật nhỏ bé ấy suốt một phút.

“Có chính xác không?”

Tôi nói:

“Hay là anh hỏi nó đi?”

Anh hoàn hồn, lập tức ôm chặt lấy tôi.

Ôm xong, anh lại hoảng hốt buông tay.

“Anh xin lỗi, có phải anh không được dùng sức quá mạnh không?”

Tôi bị anh chọc cười.

Ngày khám thai, bác sĩ nói tim thai rất khỏe mạnh.

Khi nhìn thấy điểm sáng nhỏ bé đang nhấp nháy trên màn hình, mắt tôi bỗng đỏ lên.

Tôi nhớ đến “đứa con trai” từ trên trời rơi xuống trong sảnh hành chính hộ khẩu năm ấy.

Nhớ đến từng bộ hồ sơ trong trường Tiểu học số Một đã thay tôi sắp đặt cả cuộc đời.

Nhớ đến những khoản chi phí giáo dục trong tài khoản thừa kế của bố.

Khoảng thời gian ấy, tôi thậm chí còn sợ phải nghe những từ như “hộ khẩu”, “suất học” và “con cái”.

Nhưng bây giờ, tôi thật sự đã có đứa con của riêng mình.

Con gái tôi chào đời vào đầu mùa thu.

Chúng tôi đặt tên con bé là Bùi An Ninh.

Sau khi con tròn một tháng, chúng tôi đưa con đi đăng ký hộ khẩu.

Vẫn là sảnh hành chính hộ khẩu ấy.

Tôi bế An Ninh, Bùi Văn Chu cầm giấy tờ.

Sau khi xác minh thông tin, nhân viên trong quầy in trang hộ khẩu mới.

Tôi nhận lấy.

Chủ hộ: Bùi Văn Chu.

Vợ: Cố Nam Chi.

Con gái: Bùi An Ninh.

Chỉ là ba dòng chữ đơn giản.

Nhưng tôi lại nhìn rất lâu.

Bùi Văn Chu hỏi:

“Em sao vậy?”

Tôi lắc đầu.

“Chỉ cảm thấy lần này cuối cùng cũng là thật.”

Sau khi về nhà, tôi đặt sổ hộ khẩu vào két sắt.

Bên cạnh là giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, di chúc của bố, thông báo kết quả xử lý và toàn bộ tài liệu năm ấy.

Bùi Văn Chu hỏi:

“Em vẫn giữ chúng sao?”

“Vẫn giữ.”

Tôi đóng két sắt lại.

“Không phải để ghi hận mà để ghi nhớ.”

Vào ngày sinh nhật một tuổi của An Ninh, mẹ tôi nhờ người mang đến một chiếc vòng tay bằng vàng.

Tôi gửi trả lại.

Họ hàng khuyên tôi:

“Đã qua lâu như vậy rồi, mẹ cô cũng biết sai. Cần gì phải khiến quan hệ căng thẳng như thế?”

Tôi nói:

“Tôi không nhận không có nghĩa là tôi hận bà ấy. Chỉ là con gái tôi không cần dùng cách này để làm quen với bà.”

Người kia thở dài, nói lòng tôi quá cứng rắn.

Tôi không giải thích.

Rất nhiều người không phân biệt được giữa cứng lòng và tỉnh táo.

Họ cảm thấy người từng làm tổn thương bạn chỉ cần khóc, chỉ cần già đi, chỉ cần cúi đầu thì bạn phải dang tay ôm lấy họ.

Nhưng họ quên mất một điều.

Người bị đẩy xuống hố trước tiên phải tự bò lên.

Sau khi bò lên được, cô ấy có quyền không bao giờ đến gần cái hố ấy nữa.

Khi An Ninh hai tuổi, tôi đưa con bé đến thăm ông ngoại.

Gió trong nghĩa trang rất nhẹ.

Tôi đặt một bó cúc trắng trước mộ.

Bố trong bức ảnh mỉm cười rất hiền hòa.

Tôi ngồi xổm xuống, nói với An Ninh:

“Đây là bố của mẹ. Ông rất yêu mẹ và cũng sẽ rất yêu con.”

An Ninh giơ bàn tay nhỏ bé, chạm vào bức ảnh trên bia mộ.

Khoảnh khắc ấy, mắt tôi nóng lên.

Tôi từng cho rằng việc bị người thân thiết nhất phản bội sẽ để lại một cái gai vĩnh viễn không thể nhổ khỏi cơ thể.

Nhưng thời gian trôi qua tôi phát hiện cái gai ấy vẫn còn nhưng không còn khiến tôi liên tục chảy máu.

Nó đã biến thành một vết sẹo.

Nhắc nhở tôi rằng mình từng đau đớn.

Cũng nhắc nhở tôi rằng mình đã sống lại.

Trên đường về, Bùi Văn Chu lái xe.

An Ninh ngủ trong ghế an toàn dành cho trẻ em.

Anh đột nhiên hỏi:

“Nếu sau này mẹ em thật sự không còn qua lại với nhà họ Mạnh và cũng trả hết tiền, em có gặp bà không?”

Tôi nhìn những bóng cây đang lùi dần bên ngoài cửa sổ, suy nghĩ rất lâu.

“Có lẽ em sẽ gặp.”

Anh không nói gì.

Tôi tiếp tục:

“Nhưng sẽ không bao giờ trở lại như trước.”

Khi về đến nhà, An Ninh đã tỉnh, ôm cổ tôi không chịu buông tay.

Trong bếp, Bùi Văn Chu đang nấu cháo.

Ánh nắng trong phòng khách rất đẹp, rơi trên bức tường màu trắng kem.

Căn nhà ở đường Ngô Đồng từng bị người khác dùng để giả mạo quan hệ mẹ con, giờ đây đã có giường nhỏ, truyện tranh và thỏ bông của An Ninh.

Trên tường dán hình mặt trời do chính tay con bé vẽ.

Xiêu xiêu vẹo vẹo.

Nhưng rất rực rỡ.

Tôi đứng trước cửa nhìn rất lâu.

Ba năm trước, căn nhà này bị người khác dùng để tạo nên một lời nói dối.

Dùng để chiếm suất học của tôi.

Dùng để đánh cắp tương lai bố để lại cho tôi.

Bây giờ, nó cuối cùng cũng trở về tay người chủ thật sự.

An Ninh dụi mắt, dùng giọng non nớt gọi tôi:

“Mẹ.”

Tôi bước đến, bế con bé lên.

“Mẹ đây.”

Bóng cây lay động ngoài cửa sổ, gió thổi vào mang theo hương hoa quế nhàn nhạt.

Tôi bỗng nhớ đến ngày hôm ấy trong sảnh hành chính hộ khẩu, nhân viên đã hỏi tôi:

“Cô Cố, trang hộ khẩu của con trai cô có cần in luôn không?”

Khi ấy, tôi cảm thấy cả cuộc đời mình như bị người khác xé ra một lỗ hổng.

Bây giờ nhìn lại, vết rách ấy đã lành.

Vết sẹo còn sót lại đã dạy tôi một điều.

Hộ khẩu của tôi.

Căn nhà của tôi.

Tiền của tôi.

Con của tôi.

Cuộc đời của tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)