Chương 22 - Đứa Trẻ Quay Về Để Đòi Lại Cuộc Đời
“Cô giáo, con xin lỗi, con quên mất. Bình thường em gái quá yên lặng, con luôn không chú ý đến em ấy.”
Chu Điềm Điềm lập tức vạch trần.
“Cậu cố ý.”
Vành mắt Hạ Thư Ý lập tức đỏ lên, giọng vô cùng tủi thân.
“Điềm Điềm, sao cậu cũng nghĩ tớ như vậy?”
Mấy đứa trẻ xung quanh đều nhìn Chu Điềm Điềm.
Cô bé tức đến giậm chân.
“Cậu đừng giả vờ.”
Cô Triệu sắp xếp lại đội hình.
Hạ Thư Ý cúi đầu, giả vờ rất ngoan.
Nhưng đến vòng luyện tập thứ hai, cô ta lại đổi lời thoại của tôi.
Vốn có một câu phát biểu riêng là của tôi.
Cô ta lại nói trước:
“Em gái mới tới trường, nói nhiều sẽ căng thẳng, để con nói thay em ấy.”
Hiệu trưởng đứng bên cạnh, nghe xong lại gật đầu.
“Cũng được, hiệu quả tổng thể quan trọng hơn.”
Sắc mặt cô Triệu lập tức khó coi.
“Đây là tiết mục của bọn trẻ, không phải của một mình Thư Ý.”
Hạ Thư Ý lập tức đưa bài phát biểu cho tôi, giọng mềm mại.
“Em gái, vậy em nói đi. Em đừng sợ.”
Tôi nhận bài, tay vừa chạm giấy, lòng đã trầm xuống.
Giấy bị ẩm.
Mấy chữ quan trọng đã bị nước làm nhòe.
Chu Điềm Điềm ghé tới nhìn một cái.
“Ai làm?”
Hạ Thư Ý nhỏ giọng nói:
“Có thể vừa rồi lúc tớ uống nước, không cẩn thận làm dính.”
Tôi nhìn cô ta, chậm rãi nói:
“Chị lại không cẩn thận rồi.”
Sắc mặt cô ta cứng lại trong thoáng chốc.
Hiệu trưởng vội ra giảng hòa.
“Không sao, chép lại một bản là được.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
Buổi luyện tập tiếp tục.
Đến lượt tôi, tôi không nhìn bài, trực tiếp đứng giữa lễ đường.
Sau đó mở miệng.
“Con là Hạ Thanh Gia, con tới từ nhà họ Hạ, cũng tới từ một nơi gọi là thôn Hạnh Hoa. Cô Mạc từng dạy con, xếp hàng không được cướp vị trí của người khác, lấy đồ không được giấu đồ của người khác, nói sai phải sửa, làm sai phải nhận.”
Cả lễ đường lập tức yên tĩnh.
Đã suy nghĩ trong 7m 40s
Cô Triệu nhìn tôi, không ngắt lời.
Sắc mặt Hạ Thư Ý lại dần dần trắng bệch.
Hiệu trưởng ho một tiếng, cố mở miệng.
“Thanh Gia, đây không phải bản thảo ban đầu.”
Tôi hỏi ông ấy:
“Không thể nói thật sao?”
Ông ấy há miệng, nhất thời không trả lời được.
Lúc này, Ninh Uyển Cầm đã đứng ở cửa lễ đường.
Rõ ràng những lời vừa rồi bà đều nghe thấy.
Bà đi tới, hạ giọng rất thấp.
“Thanh Gia, buổi biểu diễn là để người ngoài xem, đừng mang chuyện trong nhà ra nói.”
Tôi nhìn bà.
“Con không nhắc đến chị.”
Lời vừa dứt, nước mắt Hạ Thư Ý lại rơi.
“Em gái, rõ ràng em đang trách chị.”
Tôi hỏi cô ta:
“Chị có làm không?”
Cô ta lập tức nghẹn lại.
Sắc mặt Ninh Uyển Cầm càng khó coi.
“Thanh Gia.”
Lúc này cô Triệu bước lên một bước, chắn trước mặt tôi.
“Bà Ninh, cách biểu đạt của đứa trẻ không có vấn đề.”
Ninh Uyển Cầm nhìn cô, lông mày nhíu chặt.
“Cô Triệu, cô không hiểu tình hình gia đình chúng tôi.”
Giọng cô Triệu rất thẳng.
“Tôi hiểu đứa trẻ đang bị yêu cầu phải im miệng.”
Lời này quá nặng.
Nặng đến mức cả lễ đường yên tĩnh trong chốc lát.
Sắc mặt Ninh Uyển Cầm lập tức thay đổi.
Hiệu trưởng vội bước ra giảng hòa.
“Hôm nay tạm dừng ở đây.”
Nhưng ông ấy vừa dứt lời, Hạ Thư Ý đã đột nhiên ôm bụng ngồi xổm xuống.
“Mẹ, con đau.”
Vẫn là chiêu cũ.
Cô ta vừa cúi xuống, cảm giác khó chịu trong lòng tôi cũng xuất hiện.
Không phải cô ta thật sự đau.
Mà vì cô ta lại bắt đầu diễn.
Ninh Uyển Cầm lập tức cúi người muốn ôm cô ta.
Lần này, Chu Điềm Điềm nhanh hơn bất cứ ai, lập tức gọi lớn.
“Vừa rồi cậu ấy vẫn còn khỏe! Lần nào không nói lại được người khác cũng đau bụng.”
Mấy đứa trẻ bên cạnh cũng gật đầu theo.
“Đúng vậy.”
“Lần đánh giá trước cũng thế.”
“Cậu ấy luôn như vậy.”
Hạ Thư Ý ngẩng đầu, trên mặt đầy vẻ không dám tin.
Có lẽ cô ta không ngờ lần này bọn trẻ sẽ vạch trần mình ngay tại chỗ.
Đây là lần đầu tiên.
Màn khóc lóc của cô ta bị người khác trực tiếp chọc thủng.
Nhưng dù như vậy, Ninh Uyển Cầm vẫn bế cô ta lên.
“Tôi đưa Thư Ý tới phòng y tế trước.”
Khi đi ngang qua tôi, bà hạ giọng nói một câu.
“Thanh Gia, mẹ xin con, đừng ép chị nữa.”
Tôi nhìn bóng lưng bà, trong lòng rất bình tĩnh.
Không phải tôi đang ép.
Mà là bọn họ vẫn luôn không nỡ.
Không nỡ để Hạ Thư Ý bước xuống khỏi vị trí bị cô ta chiếm lấy.
Ngày biểu diễn chính thức.
Rất nhiều món nợ đều nên được tính cùng một lần.
Tối trước ngày biểu diễn công khai, phòng diễn tập chính thức xảy ra sự cố trước.
Phía ông Tông Chính cho người tới truyền lời, muốn mời tôi tới xem sa bàn.
Hạ Bỉnh Văn nghe xong lập tức cau mày.
“Con bé mới bốn tuổi, đừng luôn dẫn nó tới những nơi như vậy.”
Hạ Sùng Sơn thản nhiên nhìn ông ta.
“Lần trước cũng là con bé nhìn ra phương án có vấn đề trước.”
Hạ Bỉnh Văn vẫn không thừa nhận.
“Chỉ là trùng hợp. Bố thật sự định coi một đứa trẻ là tham mưu sao?”
Ninh Uyển Cầm cũng khuyên theo.
“Ngày mai phải biểu diễn chính thức rồi, Thanh Gia nên nghỉ ngơi sớm.”
Hạ Thư Ý ngồi bên cạnh, cúi đầu chậm rãi bóc quýt, giọng mềm mại.
“Ông nội, gần đây em gái mệt lắm, mệt quá sẽ bị bệnh.”
Tôi nhìn cô ta, trong lòng vô cùng rõ ràng.
Cô ta không lo lắng cho tôi.
Cô ta sợ tôi lại xuất hiện nổi bật trước sa bàn.
Hạ Sùng Sơn quay đầu hỏi tôi:
“Có muốn đi không?”