Chương 7 - Đứa Trẻ Năm Tuổi Và Những Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Lạ
Sau đó, cả lớp đều biết lớp Một 2 có một bạn nữ hiểu rõ giá cả của mọi thứ, không ai có thể lừa cô bé dù chỉ một hào.
Giáo viên khen tôi trong buổi họp phụ huynh, nói tôi có “năng lực quản lý tài chính vượt xa độ tuổi”.
Mẹ ngồi phía dưới, cười vô cùng mãn nguyện.
Chỉ có người trong nhà biết “năng lực quản lý tài chính” này được mua bằng một trăm năm mươi nghìn.
Mấy ngày trước, trong lúc chị gái phát sóng trực tiếp, có khán giả hỏi chị:
“Bây giờ em gái cô vẫn mua kẹo dẻo QQ sao?”
Chị bật cười.
“Vẫn mua.”
“Mỗi tuần tôi đều đi siêu thị cùng con bé, nó tự chọn, tự quét mã, tự trả tiền.”
“Một tệ một gói.”
“Mỗi lần thanh toán xong, con bé đều giơ hóa đơn lên cho tôi nhìn.”
“Mọi người có biết nó nói gì không?”
“Nó nói rằng…”
“Chị nhìn này, giá gốc.”
Phần bình luận lại một lần nữa phủ kín màn hình.
Còn lúc này, tôi đang ngồi trên tấm thảm trong phòng khách, trong miệng ngậm một viên kẹo dẻo QQ.
Vị cam.
Một gói giá một tệ, niềm vui của mỗi viên còn chưa đến năm hào.
Nhưng rất ngọt.
Là vị ngọt rõ ràng, minh bạch, không có bất kỳ ai thu thừa của tôi dù chỉ một xu.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rất đẹp.
Tôi cắn vỡ viên kẹo, phát ra tiếng giòn giòn.
Ngọt thật đấy.