Chương 5 - Đứa Trẻ Không Chân
Hôm đó, Vân Thư hớt hải chạy đến tìm ta, sắc mặt đầy lo lắng.
“Nương nương, không xong rồi! Kinh thành có người đến!”
Tim ta thắt lại: “Ai?”
“Là… người do Thái hậu nương nương phái đến.”
Thái hậu? Bà ấy phái người tới làm gì?
Rất nhanh sau đó, một bà vú già ăn mặc chỉnh tề dẫn theo mấy cung nữ xuất hiện trước mặt ta.
Bà ta đối với ta cũng khá lễ độ, khẽ khom người hành lễ.
“Tần phi, Thái hậu nương nương long thể bất an, mong nhớ hoàng thượng. Đặc biệt phái lão nô đến mời hoàng thượng hồi cung.”
“Còn nữa, Thái hậu nghe nói người đã vì hoàng thượng sinh hạ hoàng tử, trong lòng rất vui mừng. Dặn người hãy dưỡng bệnh cho tốt, đợi khi thân thể khỏe lại sẽ đưa người và tiểu hoàng tử hồi cung đoàn tụ.”
Ta nghe xong, tay chân lạnh toát.
Đưa chúng ta… về cung?
Là định công khai bí mật của Chiêu Chiêu sao?
Bà vú hình như nhìn ra lo lắng của ta, tiến lên một bước, hạ giọng nói nhỏ.
“Quý nhân yên tâm, chuyện tiểu hoàng tử, hoàng thượng đã sắp xếp ổn thỏa.”
“Về phía Thái hậu nương nương, hoàng thượng chỉ nói tiểu hoàng tử sinh ra đã yếu, cần tĩnh dưỡng bên bờ biển, tạm thời không thể gặp người ngoài.”
Ta khẽ thở phào.
n Lâm… là đang bảo vệ chúng ta sao?
Nhưng tại sao hắn lại làm vậy?
Cuối cùng, Ân Lâm vẫn theo bà vú quay về kinh.
Trước khi đi, hắn đến gặp ta và Chiêu Chiêu.
Hắn đứng bên hồ, nhìn Chiêu Chiêu đang ngủ say trong nước, nhìn rất lâu rất lâu.
“Lạc Uyên.” Hắn đột nhiên gọi tên ta.
Toàn thân ta cứng đờ.
“Chăm sóc nó cho tốt.”
“Đợi ta trở về.”
Nói xong, hắn không ngoảnh đầu lại, bước đi thẳng.
Ta nhìn bóng lưng hắn, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Sau khi Ân Lâm đi, biệt viện trở nên yên tĩnh hơn nhiều.
Ta tưởng, cuối cùng chúng ta cũng có thể sống yên ổn một thời gian.
10
Nửa tháng sau, vào một đêm, một đám người áo đen bất ngờ xông vào biệt viện.
Chúng hành động lặng lẽ, giết sạch thị vệ ngoài viện mà không phát ra tiếng động.
Khi Tần Phong phát hiện, đối phương đã tiến vào chính viện.
“Có thích khách! Bảo vệ nương nương và tiểu hoàng tử!”
Tiếng hét của Tần Phong vang vọng trong đêm.
Ta bừng tỉnh, ôm Chiêu Chiêu định chạy trốn qua mật đạo.
Nhưng vẫn chậm một bước.
Một hắc y nhân phá cửa sổ xông vào, vung đao bổ thẳng về phía ta.
“Nương nương, cẩn thận!”
Vân Thư thét lên, định đẩy ta ra, nhưng lại bị một tên khác giữ chặt.
Ta ôm con, hoàn toàn không kịp tránh.
Ngay khoảnh khắc tưởng như mình chắc chắn phải chết, Tần Phong kịp thời xuất hiện, một cước đá bay tên sát thủ.
“Nương nương! Mau đi!”
Toàn thân hắn đầy máu, hiển nhiên đã trải qua một trận tử chiến.
Nhiều tên áo đen khác tràn vào, vây kín lấy chúng ta.
Tần Phong đơn thân độc đấu, dần dần rơi vào thế hạ phong.
Ta ôm chặt Chiêu Chiêu, lùi dần về góc tường, tuyệt vọng cùng cực.
Những kẻ này, ai phái tới?
Chúng nhằm vào ta, hay là… Chiêu Chiêu?
Đúng lúc Tần Phong sắp không chống đỡ nổi nữa, một bóng người quen thuộc bước ra từ sau lưng bọn sát thủ.
Là Hoa phi.
Nàng ta không còn mặc cung trang, mà thay bằng y phục dạ hành gọn gàng, tay cầm một thanh kiếm dính máu.
Trên mặt là nụ cười điên loạn, nàng từng bước tiến về phía ta.
“Tô Lạc Uyên, không ngờ nhỉ? Chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Ta trừng mắt nhìn nàng: “Ngươi không bị cấm túc sao?”
“Cấm túc?” Hoa phi bật cười như nghe thấy trò cười, “Ngươi tưởng chiếu chỉ đó, thật có thể giam giữ được ta à?”
“Ta nói cho ngươi biết, hôm nay chính là ngày chết của mẹ con ngươi!”
Nàng ta giơ kiếm, chỉ vào Chiêu Chiêu trong lòng ta.
“Hoàng thượng bị ngươi – yêu phụ, và con yêu quái nhỏ kia mê hoặc, không sao.”
“Chỉ cần hai ngươi chết rồi, hắn sẽ tỉnh ngộ.”
“Hắn sẽ biết, chỉ có ta, mới xứng đứng cạnh hắn!”
Nàng đã điên rồi.
Tần Phong gầm lên: “Hoa phi! Ngươi dám động đến quý nhân, hoàng thượng sẽ không tha cho ngươi!”
“Ha ha, hắn chỉ biết là ngươi giết họ, liên quan gì đến ta chứ?” Hoa phi cười lạnh, vung kiếm đâm về phía ta không chút do dự.
Ta nhắm mắt lại, tuyệt vọng ôm chặt Chiêu Chiêu vào lòng.
Nhưng cơn đau tưởng chừng sẽ đến lại không xuất hiện.
Chỉ nghe “đinh” một tiếng vang giòn, và tiếng Hoa phi kêu lên kinh hãi.
Ta mở mắt, thấy một bóng đen đứng chắn trước mặt mình.
Người đó quay đầu lại, thấp giọng nói: “Mau đi!”
Là người của Ân Lâm sao?
Ta không kịp nghĩ nhiều, ôm con, được Vân Thư dìu, cố hết sức chạy ra ngoài.
Sau lưng vang lên tiếng hét đầy phẫn nộ của Hoa phi.
“Đuổi theo! Không được để bọn chúng chạy!”
Chúng ta chạy khỏi biệt viện, tới bãi đá ngầm ven biển, thì thấy một chiếc thuyền nhỏ đang đợi sẵn.
Người áo đen cứu ta lúc nãy đang đứng đó.
“Mau lên thuyền!”
Vừa đặt chân lên, hắn đã lập tức tháo dây neo, đẩy thuyền ra biển.
Hàng loạt mũi tên lửa từ bờ bắn tới, thiêu rụi biệt viện sau lưng thành biển lửa.
Ta quay đầu nhìn ngọn lửa bừng bừng cháy lên, trong lòng vẫn còn kinh hãi.
“Đa tạ… đại hiệp cứu mạng.” Ta cúi người cảm tạ người áo đen.
Hắn tháo khăn che mặt.