Chương 1 - Đứa Trẻ Bị Đánh Tráo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Năm tôi năm tuổi, đối tượng kết thân từ bé của tôi chào đời.

Tôi theo người lớn đến bệnh viện thăm cô bé, lại phát hiện có người đánh tráo cô bé với một đứa trẻ khác trong phòng bên cạnh.

Thế là tôi lén lút đổi cô bé về lại chỗ cũ.

Sau này, trong tiệc đính hôn của chúng tôi.

Bảo mẫu nhà cô ấy giật lấy danh sách sính lễ, đẩy một cô bé gầy gò ra trước mặt mọi người, cười ngạo nghễ:

“Con gái của tôi gả vào nhà họ Trần, số sính lễ này đều là của tôi!”

“Không ngờ phải không? Năm đó hai đứa bé đã bị tráo đổi rồi.”

“Dựa vào đâu con gái bà là thiên kim tiểu thư cao quý, còn con tôi lại phải sống cuộc đời khốn khổ?”

“Đây mới thật sự là con gái nhà họ Tống!”

Sắc mặt cha mẹ hai bên đều biến đổi, còn tôi thì bình tĩnh nhìn bà ta:

“Đúng là không ngờ, nhưng tôi đã thấy.”

“Cho nên tôi đã đổi lại rồi.”

“Bà Vương à, cô bé mà bà mang về mới thật sự là con gái ruột của bà.”

“Cố Mặc, bây giờ chúng ta phải đến bệnh viện thăm dì Tống và em Trí Nghi, con mau thay giày đi!”

Tôi luyến tiếc nhìn phần pudding trong đĩa, nước miếng sắp rớt:

“Mẹ ơi, con ăn xong pudding rồi hãy đi được không?”

Mỗi tuần, tôi chỉ được ăn một phần pudding vào Chủ nhật.

Mẹ tôi không đợi được nữa, vội vàng túm lấy cổ áo tôi kéo ra ngoài:

“Không được!”

“Dì Tống con đang một mình trong bệnh viện, lỡ như tên cặn bã đó đến làm bà ấy tức giận thì sao?”

“Ngay bây giờ, lập tức, đi luôn!!”

Tôi đáp một tiếng, chậm rãi thay giày, rồi leo lên ghế trẻ em trong xe, tò mò về em Trí Nghi mà tôi chưa từng gặp:

“Mẹ ơi, ‘kết thân từ bé’ là gì vậy ạ?”

Mẹ liếc tôi một cái, không đáp.

Tôi lại hỏi ba:

“Ba ơi, ‘kết thân từ bé’ là gì?”

Ba tôi đang lái xe, không chần chừ trả lời ngay:

“Ba không biết.”

Tôi ngoan ngoãn im lặng.

Chuyển sang dán mặt lên kính xe nhìn ra ngoài, không thấy được nét thở phào nhẹ nhõm của ba mẹ tôi.

Vừa vào phòng bệnh của dì Tống, mẹ tôi lập tức vội vàng chạy đến bên nôi, tôi cũng lon ton chạy theo.

Chỉ thấy, trong nôi là một đứa bé rất rất nhỏ đang nhắm mắt ngủ say.

Rất trắng, rất mềm, còn đẹp hơn cả pudding của tôi.

Tôi muốn bé mở mắt nhìn tôi, nên cố ý thở mạnh hơn, giả vờ như không tốn chút sức nào.

Bé vẫn không mở mắt nhìn tôi.

Tôi lê từng bước nặng nề theo sau ba mẹ, chào dì Tống:

“Cháu chào dì Tống ạ!”

Trong lúc ba mẹ đang trò chuyện với dì Tống, tôi lại lẻn tới bên nôi, cẩn thận lau sạch tay, nhẹ nhàng chọc một cái vào má bé.

Mềm hơn cả pudding.

Tôi nhón chân, cẩn thận đặt một viên sô-cô-la bên cạnh tay bé.

Không biết vì sao, viên sô-cô-la tan chảy.

Vệt nâu lem lên chiếc áo nhỏ màu hồng của bé, tôi muốn lau đi, nhưng càng lau càng lem, đến cả chiếc chăn nhỏ cũng đầy vết sô-cô-la.

Tôi chột dạ rút tay lại như kẻ trộm, dáo dác nhìn quanh, sợ bị phát hiện.

Xong rồi.

Ba mẹ và dì Tống không ai để ý đến tôi, tôi cứ thế căng thẳng nằm rạp bên nôi mãi, cho đến khi ba mẹ gọi về, tôi vẫn nơm nớp lo sợ bị phát hiện chuyện xấu mình vừa làm.

Dì Tống cố ý hỏi tôi:

“Mặc Mặc thích em gái như vậy, có muốn sau này ở nhà dì luôn không?”

Nhà tôi và nhà dì Tống là hàng xóm.

Tôi gật đầu:

“Sau này con sẽ ở nhà dì Tống.”

Ở nhà dì Tống, giặt quần áo cho em Trí Nghi.

Làm sai thì phải tìm cách bù đắp.

Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi:

“Trần Mặc! Con dứt khoát tối nay ở lại bệnh viện trông dì Tống luôn đi.”

Tôi nghĩ một lát, nghiêm túc nhìn mẹ:

“Vậy con có thể về nhà ăn pudding xong rồi quay lại không ạ?”

Mẹ tôi vừa tức vừa buồn cười:

“Không được!”

“Con ở đây chỉ tổ làm phiền dì Tống!”

“Nhưng con có thể đợi họ về nhà rồi sang chăm sóc em gái.”

Tôi vừa luyến tiếc vừa chột dạ liếc nhìn em bé đang ngủ trong nôi:

“Vậy thì ngày mai con lại đến thăm em Trí Nghi.”

Về đến nhà, tôi liền tìm quần áo của mình để đền cho bé.

Trước khi rời phòng bệnh, tôi thấy dì Tống đã nhắm mắt, như đang ngủ.

Ở khúc cua, mẹ nghi ngờ nhìn tôi:

“Hôm nay con sao mà ngoan thế, có gây họa gì không đấy?”

Mẹ đột ngột lớn tiếng:

“Ngày mai khai giảng rồi, con chưa làm xong bài tập à?”

Tôi chột dạ, cố gắng ưỡn cổ cãi lớn:

“Con làm xong rồi!”

“Mẹ ơi, con để quên đồ trong phòng dì Tống, con quay lại lấy.”

Làm sai thì phải nhận lỗi, tôi phải quay lại xin lỗi dì Tống.

Mẹ chỉ chăm chú nhìn về một hướng:

“Trần Tín, em thấy chồng cũ của Tống Mạt rồi, anh đi với em xem thử!”

“Trần Mặc, con ở lại cạnh dì Tống, ba mẹ lát nữa quay lại đón con.”

“Con chỉ được ngồi yên đó, không được làm phiền dì Tống nghỉ ngơi.”

Mẹ muốn xem tên cặn bã đó đến bệnh viện làm gì.

Tôi còn chưa kịp nói gì, mẹ đã vội vã kéo ba tôi đi mất.

Tôi đành tự quay lại đường cũ, nhưng bất ngờ thấy một người phụ nữ bế một đứa bé bước ra từ phòng bệnh của dì Tống!

2

Tôi nhớ rất rõ, trong phòng bệnh chỉ có dì Tống và em Trí Nghi.

Tôi trợn tròn mắt, không dám chớp lấy một cái, nhìn chằm chằm người phụ nữ kia bế đứa bé bước vào phòng bên cạnh rồi lại đi ra.

Hỏng rồi! Em Trí Nghi bị bắt cóc rồi!

Có kẻ trộm trẻ con!

Tôi hấp tấp chạy vào phòng bệnh, lại thấy một đứa trẻ đang nằm trong nôi.

Tôi không phân biệt được khuôn mặt của trẻ sơ sinh, nhưng tôi nhận ra bộ đồ màu hồng mà tôi đã làm bẩn.

Dì Tống vẫn còn đang ngủ, tôi dùng sức kéo quần áo đứa bé kia ra xem.

Không phải!

Chỉ có chiếc chăn hồng bị vấy một mảng sô-cô-la.

Bộ đồ màu hồng kia lại sạch bong không tì vết!

Tôi tức đến phát điên!

Đứa trẻ này là nhà ai chứ, tôi không muốn bị đổi với họ!

Nhìn dì Tống đang ngủ say, lại nhớ đến lời cảnh cáo của mẹ, tôi sốt ruột đến độ xoay vòng tại chỗ, nghiến răng đưa ra một quyết định.

Tôi phải đổi lại em Trí Nghi!

Nói làm là làm, tôi bắt chước dáng mẹ bế em bé, trèo lên ghế sofa, bế đứa trẻ không rõ là của nhà ai rồi loạng choạng chạy ra ngoài.

Tôi xông vào phòng bên cạnh, lao thẳng tới cái nôi, quả nhiên thấy bộ đồ màu hồng bị dính sô-cô-la!

Em đang nằm trong một chiếc chăn màu xanh.

Tôi vội vàng trao đổi hai đứa trẻ, dùng cái chăn dính sô-cô-la quấn lấy em Trí Nghi thật, bế vội về phòng.

Hốt hoảng chạy một mạch, cuối cùng cũng đặt lại em vào đúng chỗ, tôi mệt đến toát mồ hôi, vịn vào chiếc nôi mà thở dốc.

Thế mà em vẫn không mở mắt nhìn tôi.

Tôi thì thầm:

“Nếu không phải tôi đổi em về, em đã phải lớn lên trong nhà người khác rồi.”

Tôi không thích ở nhà người khác, càng không muốn Trí Nghi phải ở đó.

Tôi đứng trong phòng, lo lắng nhìn bộ đồ nhăn nhúm và bẩn thỉu của em.

“Mặc Mặc? Sao con lại quay lại?”

Tôi nghe thấy giọng dì Tống dịu dàng vang lên, liền rưng rưng nhìn bà:

“Dì Tống, con xin lỗi, là con làm bẩn quần áo của Trí Nghi.”

“Con muốn cho em ăn sô-cô-la, nhưng sô-cô-la bị chảy ra, làm bẩn cả quần áo và chăn của em.”

“Con xin lỗi!”

Tôi chìa tay chỉ vào vết sô-cô-la, lại bị một bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay mình.

Tưởng dì Tống sẽ giận dữ như mẹ, nhưng bà chỉ khẽ cười:

“Không sao đâu.”

“Trí Nghi rất thích Mặc Mặc.”

Tôi cuống quýt chạy tới trước mặt dì Tống:

“Thật sự không sao ạ? Con có thể giặt sạch quần áo cho em.”

Dì Tống xoa đầu tôi:

“Thật sự không sao.”

“Bảo mẫu sẽ giặt sạch đồ cho Trí Nghi.”

Bảo mẫu!

Đúng rồi, chính là bảo mẫu!

Người muốn tráo đổi em Trí Nghi chính là bà bảo mẫu của dì Tống!

Tôi vừa định nói với dì rằng bảo mẫu nhà bà là người xấu, thì mẹ tôi đã đùng đùng xông vào:

“Cái tên cặn bã Cố Bạch kia, lén la lén lút không biết làm gì, tôi mắng cho một trận mà hắn không cãi lại câu nào, cứ như đang đợi ai.”

“Sau đó nhìn thấy ai đó, lại cười như kẻ điên.”

Nghĩ đến tên chồng cũ của Tống Mạt, Ôn Phù tức đến sôi máu.

Tống Mạt nhìn bạn thân giận dữ, điềm tĩnh nói:

“Giận hắn làm gì, hắn đã tay trắng rời khỏi nhà, không đáng để mình tức giận vì loại người đó.”

Bà bước xuống giường, dịu dàng trêu chọc đứa bé trong nôi:

“Sau này toàn bộ tài sản của mẹ đều là của Trí Nghi.”

Lúc ly hôn tài sản chia không xong, họ thỏa thuận chuyển hết sang tên con.

Đợi con lớn lên sẽ giao lại.

Tôi nghiêng đầu nhìn, chẳng hiểu người lớn đang nói gì.

Chỉ ngạc nhiên khi thấy em bé đột nhiên mở mắt.

Mắt em còn đẹp hơn cả viên bi thủy tinh của tôi.

Chắc chắn là vì bảo mẫu thấy Trí Nghi xinh xắn nên mới muốn tráo đổi.

Hê hê, may mà tôi đã âm thầm đổi lại rồi.

3

Thấm thoắt đã mười năm trôi qua.

Tôi vẫn thường đến nhà dì Tống bên cạnh để chăm sóc em Trí Nghi.

Hôm nay là tiệc sinh nhật mười tuổi của em.

Chúng tôi tổ chức tại một khách sạn lớn giữa trung tâm thành phố.

Trí Nghi mười tuổi mặc một chiếc váy công chúa màu trắng, mái tóc được tết cầu kỳ cài một chiếc vương miện nhỏ lấp lánh, như công chúa bước ra từ truyện cổ tích.

Tôi và em ngồi trong phòng hóa trang chờ người lớn, đầu tiên là bảo mẫu của nhà em bước vào.

Tôi cảnh giác nhìn người phụ nữ đó—bà ta thường xuyên đánh con gái mình.

“Bà Vương, bà tới làm gì?”

Tôi từng thấy bà ta lén đánh con gái trong bếp.

Khi tôi nói với người lớn, bà nói đó là con gái mình, rồi đánh con bé ngay trước mặt năm đứa chúng tôi, còn nặng hơn.

Từ đó tôi giả vờ như không thấy gì nữa.

Dù sao như bà nói, đó là con bà.

Bà Vương nịnh nọt cười với tôi:

“Cậu chủ Trần Mặc, tôi đến tặng quà sinh nhật cho tiểu thư.”

Bà ta lấy ra một hộp quà tinh xảo, mở nắp, đưa cho Trí Nghi đang ngồi cạnh tôi:

“Trí Nghi à, đây là quà sinh nhật mười tuổi dì Vương tặng cho con. Xem con có thích không?”

Bên trong là một hộp nhạc có hình vũ công ballet xoay tròn.

Rất đẹp, cũng không nguy hiểm.

Tôi thở phào, tựa người ra sau ghế.

Trí Nghi vui vẻ nhận lấy:

“Cảm ơn dì Vương! Con rất thích món quà này.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)