Chương 22 - Đứa Trẻ Bị Bỏ Rơi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

tha thứ nhé!”

“Ai mà chẳng nói thế, thương đàn ông thì xui cả đời! Tôi đã hóng chuyện rồi, cái tên Phó Quân Từ này đúng là đáng đời, trước kia còn marketing hình tượng yêu vợ, kết quả lại công khai dẫn tiểu tam về nhà, còn bắt vợ hầu hạ!”

Vô số bình luận đều đang chỉ trích Phó Quân Từ, giá cổ phiếu của tập đoàn Phó Thị cũng nhất thời bị ảnh hưởng.

Lý đặc trợ run rẩy gọi điện cho anh, không nhịn được hỏi: “Tổng giám đốc Phó, anh chắc chắn vẫn muốn tiếp tục để video xin lỗi này phát nữa sao? Giá cổ phiếu của công ty đang liên tục giảm, thậm chí còn có không ít nhân viên vì chuyện này mà bốc đồng nộp đơn nghỉ việc, hay là đổi cách khác để xin lỗi phu nhân đi?”

Phó Quân Từ chẳng hề để tâm, chỉ nhíu mày hỏi lại: “Không cần cách gì cả, cậu còn có cách nào tốt hơn à?”

Nghe vậy, Lý đặc trợ lập tức câm nín, ấp úng nửa ngày cũng không thốt ra nổi một câu.

Anh ta mất kiên nhẫn xoa xoa giữa mày, “Không cần để ý chuyện này, ai muốn đi thì cứ để họ đi, cổ phần công ty giảm thì giảm, chút tiền này tôi không để tâm. Chỉ là tiền thôi, sau này còn kiếm lại được, nhưng tôi không thể mất Già Âm.”

Thấy thật sự không khuyên nổi anh, Lý đặc trợ cũng đành bó tay, chỉ có thể bỏ cuộc.

Phó Quân Từ liên tục nhìn tin nhắn trên điện thoại, thử gửi tin cho Trình Già Âm.

Nhưng thứ nhận được vẫn chỉ là dấu chấm than màu đỏ.

“Có lẽ cô ấy chưa thấy video, đúng, nhất định là vậy. Chờ thêm chút nữa là được, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ nhìn thấy video thôi, cô ấy yêu anh như vậy, chắc chắn sẽ không nỡ nhìn anh bị thương đâu, đợi đến khi anh thật sự bị thương, cô ấy nhìn thấy rồi nhất định sẽ đau lòng!”

Anh tự lừa mình dối người mà lẩm bẩm.

Liên tiếp ba ngày trôi qua Phó Quân Từ vẫn không nhận được bất kỳ hồi âm nào.

Trên mạng, video xin lỗi của anh gần như đã lan truyền khắp nơi.

Dù thông tin có bị phong tỏa đến đâu, cô cũng nên đã thấy video xin lỗi của anh rồi, vậy mà vẫn không hề đáp lại.

Phó Quân Từ không chút do dự, bảo vệ đánh gãy chân mình.

Bảo vệ có chút chần chừ, không dám ra tay: “Tổng giám đốc Phó, anh chắc chắn muốn đánh gãy chân mình sao? Thật sự phải dùng cách tàn nhẫn như vậy để xin lỗi à?”

“Nếu không tàn nhẫn, cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, cứ ra tay đi.”

Anh bình tĩnh nhắm mắt lại.

Bảo vệ không đành lòng mà tránh mắt đi, giơ gậy bóng chày trong tay lên, nặng nề nện xuống.

Rầm!

Phó Quân Từ cắn chặt môi, không phát ra một tiếng kêu đau nào, gắng gượng nuốt xuống toàn bộ đau đớn, sắc mặt lại trắng bệch như tờ giấy, còn toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Hai chân truyền đến cơn đau dữ dội, ngay cả mỗi lần hô hấp cũng như kéo theo đau đớn.

Sắc mặt anh thay đổi mấy lần, cuối cùng quyền chủ động của cơ thể lại rơi vào tay “Phó Quân Từ”.

Chương hai mươi

Cơn đau trúng ngay không thiếu một phân nào ập tới, “Phó Quân Từ” mặt không cảm xúc gọi bác sĩ tới xử lý vết thương, lại một lần nữa quay video xin lỗi xong, ngồi xe lăn đến trước cửa nhà chú út Trình.

“Chú út, đoạn video xin lỗi mới cháu đã đăng lên mạng rồi, Già Âm sẽ nhìn thấy tấm lòng của cháu, hy vọng chú có thể giúp cháu một tay.”

Chú út Trình và thím út Trình đứng sau cửa kính sát đất nhìn anh bó bột, ngồi xe lăn, trong lòng có phần phức tạp.

Họ không trả lời anh, nhưng lại chụp một tấm ảnh, gọi điện hỏi Trình Già Âm.

“Già Âm, lời xin lỗi của Phó Quân Từ dành cho cháu, chắc cháu đều đã xem rồi chứ? Nếu anh ta cứ tiếp tục như vậy, cháu sẽ tha thứ cho anh ta sao?”

Nói công bằng mà xét, chú út Trình và thím út Trình đều không tán thành việc Trình Già Âm tha thứ.

Sai rồi thì là sai rồi, cho dù lần này Phó Quân Từ có sửa, cũng rất khó đảm bảo lần sau sẽ không tái phạm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)