Chương 35 - Đứa Con Tư Sinh Và Ngày Tận Thế
Hắn chỉ tay về phía một cánh cửa điện đang đóng chặt.
Trên cửa, treo một tấm hoành phi.
“Trường Lạc Cung”.
Trường Lạc Cung.
Đó chính là nơi mẫu thân bị giam cầm.
Tim ta, đập liên hồi như trống trận.
Bà ấy đang ở bên trong.
Ta nắm chặt binh phù và quốc tỷ trong tay.
Hít sâu một hơi.
Sau đó, ta không chút do dự đẩy tung cánh cửa Trường Lạc Cung.
Bên trong điện, ánh nến lay lắt.
Một nữ nhân vận cung trang màu trắng tuyết, đang nằm yên lặng trên giường phượng.
Trên khuôn mặt bà, mang theo một tầng nhợt nhạt bệnh tật.
Môi tím tái.
Dù vậy, gương mặt ấy, vẫn loáng thoáng nét phong hoa tuyệt đại năm nào.
Mẫu thân của ta.
Ta lao đến bên giường.
Nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bà.
Đôi mắt bà, khẽ mở ra.
Trong ánh nhìn ấy, hiện lên một sự mờ mịt.
“Hài tử…”
Giọng bà khản đặc.
“Con là… ai?”
Kịch độc đã ăn mòn ký ức của bà.
Ánh mắt bà, chợt rơi xuống miếng binh phù trong tay ta.
Ánh mắt ấy, dần dần trở nên thanh minh.
“Con là… Chiêu Chiêu?”
Bà vươn tay ra.
Run rẩy vuốt ve khuôn mặt ta.
“Phượng hoàng của ta…”
Nước mắt ta, rốt cuộc không thể kìm nén được nữa.
Nhỏ xuống gương mặt bà.
“Mẫu thân.”
Ta nghẹn ngào gọi.
“Con đến cứu người rồi.”
Ta đặt quốc tỷ lên chiếc gối bên cạnh bà.
“Thuốc ở đâu ạ?”
Ta nôn nóng hỏi.
“Thuốc giải, nằm trong mật thất ở tẩm cung của hoàng đế.”
Mẫu thân khó khăn thốt lên.
“Chìa khóa của mật thất, giấu ở… bên dưới long ngai.”
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến những bước chân dồn dập.
Và tiếng binh khí va chạm chát chúa.
“Chiêu Chiêu tỷ, bọn chúng đuổi tới rồi!”
Thạch Đầu hoảng hốt kêu lên.
Cánh cửa Trường Lạc Cung, “Rầm” một tiếng, bị đạp tung.
Lý Sùng dẫn theo vô số hộ vệ, ùa vào trong điện.
Trên mặt ông ta, vẫn còn dính vệt máu tươi.
Ánh mắt tàn nhẫn hung ác, hệt như một con thú bị dồn vào đường cùng.
“Tiểu Phượng Hoàng, ngươi tưởng ngươi trốn thoát được sao?”
Ông ta lớn tiếng quát tháo.
“Hai tên thuộc hạ trung thành của ngươi, đã bị ta giải quyết xong rồi!”
Lâm Phong và Cố Sơn Hà…
Tim ta, bỗng nhiên chìm xuống vực thẳm.
“Mẫu thân, người đợi con.”
Ta giao bàn tay mẫu thân, cho Thạch Đầu.
“Chăm sóc tốt cho bà ấy.”
Ta đứng dậy.
Ánh mắt lạnh lùng, nhìn thẳng vào Lý Sùng.
“Tên phản đồ.”
Ta dõng dạc nói.
“Ngươi trộm ngôi vị, giam cầm công chúa.”
“Ngươi tưởng ngươi thật sự có thể một tay che trời sao?”
Lý Sùng cất tiếng cười to.
“Ngôi vị? Chẳng qua chỉ là thứ dễ như lấy đồ trong túi!”
“Ai sẽ tin một nữ tử ốm yếu bệnh tật, có thể trị lý thiên hạ?”
“Thiên hạ này, kẻ mạnh mới xứng đáng ngồi lên!”
Ông ta phất tay.
“Bắt lấy ả!”
Đám hộ vệ ùa lên như ong vỡ tổ.
Ta nắm chặt lấy binh phù.
“Nhân danh mẫu thân ta!”
Ta cao giọng quát lớn.
“Hiệu lệnh Trấn Quốc Đại tướng quân! Bình định phản loạn!”
Tiếng của ta, vang vọng khắp cung điện.
Chấn động tứ phương.
“Trấn Quốc Đại tướng quân?”
Sắc mặt Lý Sùng, nháy mắt trắng bệch.
“Ngươi… ngươi lấy đâu ra binh phù?”
Đúng lúc này.
Bên ngoài Trường Lạc Cung, truyền đến tiếng hô chém giết vang dội như sấm rền thác đổ.
Thanh âm chấn động bầu trời.
“Giết!”
“Vì công chúa điện hạ, thảo phạt nghịch tặc!”
Vô số tướng sĩ, xông thẳng vào hoàng cung.
Họ mặc huyền giáp.
Tay cầm trường qua.
Người dẫn đầu, vóc dáng uy vũ, diện mạo cương nghị.
Chính là Trấn Quốc Đại tướng quân.
Trong tay ông, cũng giơ cao một miếng binh phù.
Hai miếng binh phù, từ xa hô ứng lẫn nhau.
“Tướng quân!”
Ta dõng dạc hô lớn.
“Thỉnh tướng quân, thanh quân trắc!”
Trấn Quốc Đại tướng quân nhìn về phía ta.
Trong mắt ông, lóe lên một tia kinh ngạc.
Ngay sau đó, ông quỳ một gối xuống đất.
“Mạt tướng bái kiến Chiêu Chiêu công chúa!”
“Mạt tướng nguyện vì công chúa điện hạ, can não đồ địa!”
Lý Sùng sợ hãi tột độ.